Đệ nhất cẩu... thực!


Con chó nhà bà Ba ở ngã ba Cây Thị - Bình Thạnh là con chó vàng cao to thuộc hạng béo tốt, bà nuôi năm năm nay hàng xóm phải trầm trồ khen là khôn ngoan vậy mà chỉ trong tích tắc buổi sáng bà ra cổng tập thể dục quên đóng cổng, con chó lẻn ra ngoài đường... Một chiếc Wave lướt qua và từ đó bà chia tay với con vật cưng không lời giã biệt. Bây giờ cứ mỗi lần nghĩ đến con vàng bị bắt làm món nhắm béo ngậy là bà lại thấy đau lòng...

Kéo ...cẩu
Con chó đốm Milu của ông Năm ở chợ Cây Quéo còn đau hơn, đường đường ông dẫn nó đi tiểu tiện bên đường chỉ trong một phút lơ đãng ngắm trời mây mà "bọn nó" đã vọt xe ngang quăng thòng lọng vào cổ con chó kéo đi xềnh xệch mấy mét rồi hốt lên cho vào bao bố.

Đó là hành động của dân săn bắt chó, nếu không có bọn này thì các quán cầy tơ khó bề đáp ứng nhu cầu dân nhậu vì nguồn thịt chó từ "chợ tỉnh" như Mỹ Tho, Biên Hòa chỉ đáp ứng bình quân 1 ngày 150 - 200 con trong khi lượng cầu từ hàng trăm quán nhậu cầy tơ ở Sài Gòn phải lên 400 - 500 con, vì vậy lúc khan hiếm một số quán sẵn sàng khai thác cả chó bệnh, chó ghẻ, chó lác (thậm chí cả chó chết)... Tất cả lên giàn thui rồi nướng, rồi băm, rồi trộn làm dồi... đưa cay với rượu đế thì đố ai biết là chó lụi, chó xà mâu? "Kéo cẩu" là một nghề trộm lạ nhất - công khai mà khi xử lại khó đi... tù! Một tay "anh chị" trong làng bắt chó ở Xóm Mới - Gò Vấp còn vỗ ngực tự hào "từ xe đạp cà tàng mà tớ lên Đờ-rim láng cóng cũng nhờ chuyển sang nghề "kéo cẩu" đấy! Phương tiện hành nghề có gì đâu: một sợi dây thắng xe đạp làm thòng lọng, một cái bao bố miệng to thắt rút. Thằng vững tay lái (lạng lách nhanh) chở thằng chắc tay chèo (có tài tung thòng lọng) ngày kiếm hai, ba con là đã có dư trăm nghìn! Nội ô thì bắt nóng buổi sáng tinh sương hốt ổ những con mới được sổng chuồng đi giải, ngoại ô thì đi nguội vào ban trưa khi chó lang thang kiếm ăn và khó con nào mà bị thòng lọng siết cổ có thể kháng cự được, lạ kỳ là khi bỏ chúng vào bao bố dù gỡ thòng lọng ra rồi chúng vẫn im thin thít!

Điểm tập kết của các chú chó khi "kéo" là ở các lò mổ quanh khu vực Ngã ba Ông Tạ - Tân Bình, khu Giáo xứ Bùi Phát - Phú Nhuận... với giá từ 15.000đ - 20.000đ/1ký tùy loại chó già hay chó non (nếu trúng quả mấy chú cẩu "quí tộc" dân "kéo" sẽ ưu ái chuyển qua "chợ" Cầu Mống - Q.1, Lê Hồng Phong - Q.10, chờ khổ chủ ra chuộc hay về "hầu" chủ mới&#33. Tất cả sẽ được nhấn nước sôi, cạo lông, thui vàng với chó có "vấn đề" như xà mâu thì vừa thui vừa cạo vừa lạng cho sạch sẽ, chó chết dù bị đánh bả hay mới vừa ngủm sẽ được đun nấu kỹ hơn và lò sẽ mổ thịt luôn không để nguyên con tránh bạn hàng phát hiện (khó biết là có lọt sổ một con chó dại bị đập chết nào không vì khi nghe tôi hỏi người bán thịt sống lẫn chín đều lắc đầu quầy quậy: ăn trúng có mà điên luôn còn bán buôn gì nữa (&#33 Nhưng theo lời một tay mổ chó từ Bắc vô mở quán thịt cầy trên đường Nơ Trang Long - Bình Thạnh thì nếu đun nấu kỹ (tránh lúc làm cọ xát vào răng chó) chó dại cũng xơi tốt như chó thường(?)

Đưa cay!
Mùa nhậu thịt cầy từ tháng 6 trở đi cho đến dứt mùa mưa vì là lúc chó ra đường nhiều nên bị "kéo" nhiều, cầy tơ không thiếu vả lại trời mưa lại càng tăng ngẫu hứng cho dân nhậu rượu "đưa cay" với thịt cầy nhưng ít ai nghĩ đang nắng chuyển sang mưa cũng là mùa bệnh dại ở chó phát triển và lỡ ăn nhầm con chó sắp phát bệnh thì sẽ có tác hại ra sao(?) Ơ thành phố quán cẩu có nhiều nhưng tập trung thành "làng" có khu Hàng Xanh - Thị Nghè, Mã Lạng - Cống Quỳnh, cư xá Thanh Đa... ngon nhưng giá cao phải 10.000đ/đĩa, còn bình dân vài ngàn đồng thì hằng hà vô số rải từ Hóc Môn, Bình Chánh xuống Thủ Đức, Nhà Bè... Cái món thịt cầy chế biến ngon nhất lại là món khó bảo đảm vệ sinh an toàn về chất nhất chính là thịt hấp với dồi; món nướng, món lẩu khả dĩ còn được lửa với nước sôi làm chín thịt. Thế nhưng dân ghiền món cầy tơ thì lại chỉ đánh giá chất lượng theo câu: Nhất mực nhì vàng tam khoanh tứ đốm!

Hơn thế đã ăn rồi dân nhậu nào cũng thích nói về cái sự: Ngon, rẻ, "bắt" rượu của món cầy. Có ông lại còn triết lý về văn hóa... "cẩu thực" viện dẫn dân Trung Hoa gọi thịt cầy là "hương nhục" là có lý do chính đáng: Vì khi thịt được sao tẩm các vị thuốc Bắc ăn sẽ làm mát gan, bổ thận, giữ ấm chống lạnh cho cơ thể (chả trách dân ngụ cư Hàn Quốc ở đường Phạm Văn Hai khoái nhậu thịt cầy). Còn trong dân gian ở ta cũng từng có kinh nghiệm dùng cật chó mực chữa chứng nghiến răng, đái dầm(&#33 Theo các cụ xưa thì món ngon nhất của thịt cầy là rựa mận và món tiết canh! Bởi lẽ thịt cầy nấu với ba vị riềng mẻ mắm tôm thì không thịt con nào bì được, còn tiết chó có ngon là do lấy tiết chó là cả một nghệ thuật: đũa tre vót nhọn chọc ở cổ đúng vào động mạch để lấy máu đỏ hãm tiết, còn máu đen ở tĩnh mạch chỉ dùng nhồi trong dồi... Sơ qua như vậy để thấy quả hiếm có món mồi nào mà dân nhậu vừa ăn vừa kể lể "thắm thiết" về chúng đến thế. Nghe mấy dân nhậu kể và nhìn bảng thực đơn biến tấu cho đến nay cũng trên chục từ hấp, nướng, lòng dồi, rựa mận, sáo măng đến cà ri, rô ti, lá lốt, mỡ chài, chả chìa, cháy cạnh, lẩu...

Một thực tế là chó dù là món... nhậu phổ biến nhưng cái cách bắt chó xem thường... người nuôi lẫn chế biến các loại chó bệnh, chó thiu thì rõ ràng là vừa gây rối trật tự trị an vừa vi phạm những quy tắc an toàn vệ sinh thực phẩm của xã hội. Hơn nữa việc chú trọng vào cái món "mộc tồn" khiến người ta quên đi sự nguy hiểm của căn bệnh dại, vì mầm bệnh dại do khi săn bắt hoặc chế biến lỡ vướng vào thì tùy theo khu nhiễm bệnh có thể trong cơ thể phát trong vài ngày hoặc thậm chí cả năm sau. Thống kê cho thấy cả nước ta từ 1996 - 2000 có gần 2.700.000 trường hợp bị chó dại cắn phải chích ngừa, 664 trường hợp đã tử vong. Một con số đáng để dân nhậu thịt cầy... suy ngẫm trước khi hạ đũa vào mâm!

(Sưu tầm từ www.laodong.com.vn)