phục chutieu sát đất roài, mà cho em hỏi chutieu là kon j́ (trai hay gái)? chutieu pót toàn bài ư nghĩa ko ha
thanks!
Đàn ông chơi ruợu
![]()
Trên con đường đi làm báo trải dọc suốt chiều dài đất nước, đi tới đâu tôi cũng gặp một thứ đặc sản: đó là Rượu.
Để thỏa cái chí như cờ trước gió của ḿnh, tôi đă bước vào những cuộc vui để được tận hưởng cái êm nồng của rượu làng Vân, cái hừng hực của rượu ngô Bắc Hà, cái vần vũ mây mưa của rượu San Lùng Lào Cai, và vị the the nong nóng của rượu Mai Hạ trên xứ Mường Ḥa B́nh... Và tôi biết chắc một điều thứ nước mắt quê hương đó đă làm cho không ít đàn ông bị " lỡ bước sông Hồ".
Uống chén rượu t́nh
Nhận được cú điện thoại của ông Thành, thị trấn Chờ, Yên Phong, Bắc Ninh với chỉ một câu nói cụt lủn: "T́m được rồi, về uống ngay", thế là tôi phóng xe máy như bay suốt chặng đường 40km từ Hà Nội về Chờ.
Tôi chưa kịp dựng chiếc xe xuống nền sân gạch dưới bóng cây mít của nhà ông Thành đă thấy ông bạn vàng từ trong nhà bước ra với một cái chai chứa đầy thứ chất lỏng trong veo đó trên tay: "Lần này là Vân xịn đấy, không phải là cái thứ một rượu - bốn nước lă cho vào săm ôtô, ném mấy viên đá lửa vào rồi phơi ra ở ngoài đê đâu. Ai lại để nhà báo đổ tiếng ác cho rượu làng Vân". Số là đă có lần tôi thắc mắc rượu làng Vân bây giờ không hiểu sao mà thấy toàn rượu dởm.
Đợt tôi phủi hết bụi đường, ngồi khoanh tṛn trên chiếc sập gụ gỗ, ông Thành mới bật nút lá chuối của cái chai ông vẫn ôm khư khư trên tay ra, vừa rót vào hai chiếc chén mắt trâu nhỏ xíu, vừa nói: "Uống thử xem nhưng chậm thôi để c̣n đợi mồi nữa".
Từ sáng tới lúc đó, tôi chưa ăn uống ǵ, nâng chén rượu lên miệng đă thấy vị nồng nồng của men gạo thơm như mùi rơm nếp được nắng. Nuốt trôi chén rượu xuống tận thực quản tôi như thấy có một luồng khí ấm cứ lan tỏa râm ran khắp cơ thể ḿnh.
Ông Thành cười tít cả hai mắt: "Thế nào? Ổn chứ? Đây là thứ rượu mà nhà tôi đă uống bốn đời rồi, từ đời cụ nội kia đấy. Ngót 80 năm rồi, nhà tôi vẫn phải đi hơn 20km để mua đúng rượu của làng Vân. Nói thật, bây giờ, rượu người ta nấu hơi vội nhưng cái vị của thời xưa th́ vẫn c̣n nguyên".
Chưa hết cái cảm giác ấm nồng của chén rượu đầu th́ bà vợ ông Thành đă từ dưới bếp bê lên một mâm cơm mà theo bà nói là cây nhà lá vườn: "Dăm con cá trê nướng sáng mới bắt từ ao tù của nhà; mấy quả khế hái từ cây khế cổ thụ trong vườn và con gà ri vẫn c̣n tơ".
Con cái ông Thành đi vắng hết cả, bữa rượu Vân chỉ có 3 người, mồi ngon rượu ngọt chẳng mấy chốc đă đưa tôi vào trạng thái lâng lâng, ngồi trên sập gỗ mà tưởng ḿnh đang đi tàu trên biển.
Lúc này ông Thành vẫn ra sức mời tôi thử rượu. Bị tôi từ chối nhiều nên ông nhường luôn cái quyền mời rượu cho vợ mà chỉ xin làm người chứng kiến thôi. Sau khi đă rót đầy 3 chén rượu, bà Xoan, vợ ông bỗng cất lên bài hát quan họ: "Hai tay bưng chén rượu đào, rượu này rượu tính rượu t́nh, uống vào cho đỏ môi ḿnh môi ta".
Cứ mỗi một lần bà hát như vậy, tôi lại uống, uống cho đến khi tôi thấy ḿnh như bị lạc vào một cơi quay cuồng, và phải xin hai vợ chồng ông - kẻ uống rượu giỏi, người hát quan họ hay - cho đi t́m một chỗ nằm. Trước khi đỡ tôi xuống giường ông Thành vẫn tủm tỉm: "Đă hiểu thế nào là rượu làng Vân và con gái Bắc Ninh chưa?"
Mỗi lần lên xứ Mường, Ḥa B́nh viết bài tôi lại nhớ đến cổ nhân - ông Hà Văn Đốc (xă Hiền Lương, huyện Đà Bắc) - người mà tôi đă may mắn một lần được hầu chuyện bằng thứ rượu Mai Hạ.
Ông Hà Đốc vốn là người giỏi cả văn lẫn vơ, tổ tiên nhà ông nhiều đời đều giữ chức châu trưởng châu Mai Đà (nay là hai huyện Mai Châu và Đà Bắc, tỉnh Ḥa B́nh). Khi xứ Mường c̣n nhiều muông thú, ông đă từng tay không bắt gấu và chỉ bằng dao găm đă hạ được một con hổ lớn. 80 tuổi rồi, ông vẫn đi bộ cả chục cây số một ngày và uống rượu năm ngày liền không say.
Nhưng ông thường được người ta biết đến nhiều hơn bởi niềm say mê, phải nói là đam mê đặc biệt, thứ rượu Mai Hạ (nay thuộc xă Mai Hạ, huyện Mai Châu). Ngồi trong lều chén tạc chén thù với tôi khi đó vẫn là chàng sinh viên năm thứ nhất đại học, ông nói: "Ḿnh đă uống rất nhiều loại rượu Tây, kể cả Napoleon, nhưng vẫn không khoái bằng uống rượu Mai Hạ, thứ rượu được nấu bằng vỏ sắn đồ chín ủ với men lá rừng trong khoảng cho ngấm.
Sau đó, người ta cho vào lọ gỗ đun cách thủy để chiết xuất ra loại rượu lên đến 60 độ, nhưng có uống cả ngày vẫn không đau đầu". Tôi thắc mắc, nếu Mai Hạ chỉ có thế th́ tại sao ông lại say mê thứ rượu này đến thế? Lắc đầu cười, ông nói: "Cứ uống khắc biết".
Rồi ông hồi tưởng về thời trai trẻ, cứ mỗi đêm trăng, ông lại đi xuyên rừng, đến vùng Mai Hạ, nơi đó, con gái trắng trẻo xinh đẹp lại hát hay. Mỗi lần uống rượu, ông lại được nghe câu hát: "Rượu ngon một chén như ngàn chén, uống đầu làng cuối bản thấy mùi thơm, uống ba năm rượu vẫn c̣n say, say t́nh em".
Cho đến khi về già, ông Đốc vẫn chưa t́m được người con gái hát bài đó. Bây giờ, mỗi lần đi công tác tại Ḥa B́nh, tôi nhất định phải t́m được rượu Mai Hạ, uống một chén rượu như là uống một chén t́nh để tưởng nhớ ông - một người được coi là thần rượu Mai Hạ.
Uống rượu đại bổ?
Đàn ông uống rượu để được vui, để được thỏa măn một niềm đam mê, để được tâm giao tṛ chuyện, để được giải sầu, để được quên và để được chứng minh cũng như củng cố cái chất đàn ông của ḿnh.
Cứ mỗi lần phải tiếp bạn ở phương xa về, đi qua các quán rượu quanh Hà Nội tôi lại thấy chán và thất vọng trước những thứ rượu mà các quán đặt cho những cái tên mỹ miều như Tiên tửu, Tên lửa, Minh mạng, chúa Trịnh, hay Ông uống bà khen... mà các thực khách vẫn đua nhau uống ầm ầm, rồi thỉnh thoảng lại to nhỏ: " dô... dô", rồi lại phá lên cười khùng khục.
Tôi có quen một ông bạn làm công việc phụ trách ngâm tẩm, sao ướp các loại như "thất xà ngũ điểu" (bảy rắn năm chim), cá ngựa, sao biển, xuyên khung giáp, pín cọp, cà dê tại một quán rượu có tiếng là đại bổ ở khu vực Cầu Giấy.
Ông bạn từng có lần bật mí với tôi: "Ngày nào quán cũng có khoảng 200 tay bợm nhậu ghé thăm, thử hỏi rượu đại bổ ở đâu ra mà phục vụ cho kịp. Mà có ngâm cũng chưa đủ ngấm v́ thứ rượu ngâm có dược tính cao, lại phải hạ thổ bách nhật (chôn xuống đất trăm ngày) mới uống được.
Để đáp ứng yêu cầu uống vào thấy "phừng phừng như dê" của đa số khách, một số quán rượu hiện nay mua loại thuốc viagra trôi nổi rất sẫn trong các mẹt ở phố Hàng Chiếu với giá khoảng 30.000đ/vỉ, tán nhỏ cho vào rượu theo tỉ lệ 1 vỉ/5 lít rượu. Các quư ông uống vào thấy hiệu quả ngay, cứ tưởng là được uống rượu đại bổ thật, và từ đó những quán rượu bỗng nhiên đông khủng khiếp. Những thực khách tuổi U40 trở lên thường xuyên đến đó t́m cảm giác mạnh.
Và rơ ràng, không phải với ai, rượu cũng là đại bổ, thậm chí với nhân vật tôi sắp kể ra đây, uống rượu ngâm thuốc giờ đây đă là ác mộng. Mới ngoài 30 tuổi nhưng Liêm (nhà ở Hoàng Hoa Thám, Hà Nội) đă nhiều tháng nay phải buồn bực v́ sự yếu kém của ḿnh.
Anh ta tâm sự: Do kiếm khá nhiều tiền và muốn ḿnh trở thành đấu sỹ buồng the nên đă mua và tự ngâm khoảng 20 b́nh rượu với đủ các món từ bọ cạp, rắn, chim rồi huyết khỉ với vây cá mập... với suy nghĩ ngâm nhiều, uống nhiều sẽ bổ.
Nhưng lợi bất cập hại, kết quả Liêm thu được thậm chí lại c̣n tệ hơn khi chưa uống. Bây giờ, mỗi khi nh́n thấy đống lỉnh kỉnh côn trùng ḅ sát, chim thú của ḿnh, anh ta vẫn thấy rùng ḿnh và đang tính chuyện đem cho người khác để khỏi bị ám ảnh.
Theo Đàn ông
Sửa bởi adminmax : 10/02/2007 lúc 09:37 AM
phục chutieu sát đất roài, mà cho em hỏi chutieu là kon j́ (trai hay gái)? chutieu pót toàn bài ư nghĩa ko ha
thanks!
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)