Bánh Táo
Ngày 1
Gặp một anh chàng Bánh Phô Mai kỳ lạ. Tôi ko chắc mình đã cảm thấy như thế này với Rượu Nho bao giờ chưa nhưng cảm giác bây giờ của tôi cũng kỳ lạ như anh chàng đó vậy, vừa ấp áp, vừa gân gũi. Cả một buổi tối ngồi với Bánh Phô Mai, tôi gần như quên bẵng rằng mình hẹn Rượu Nho. Như thể cuộc hẹn này dành cho tôi và Bánh Phô Mai vậy. Một sự lầm lẫn vô tình hay đó là sự sắp xếp của tạo hóa. Cầm số điện thọai của Bánh Phô Mai, lưu vào máy điện thọai của mình dường như vẫn chưa đủ, tôi còn muốn học thuộc số điện thọai đó nữa. Tôi vừa nhắn tin cho anh để cảm ơn về một bữa tối và nhân tiện để anh biết số điện thọai của mình.
Ngày 1 + n
Tôi vừa nhắn tin thông báo mình đậu kế tóan cho Bánh Phô Mai vừa nghe tiếng cô bạn thân léo nhéo: "Có yêu ko mà nhiệt tình thế? Vừa biết tin đậu đã nhắn ngay". Tôi cũng tự hỏi mình như thế nhiều lần như câu trả lời lúc nào cũng như một đám mây bồng bềnh ko rõ hình hài và màu sắc. Tôi chỉ biết cứ có chuyện gì xảy ra, tôi lại lập tức tìm Bánh Phô Mai để kể, để khóc, để đựơc anh dỗ ngọt và chia sẻ. Yêu chăng? Hay là nhiều lúc người ta chỉ cần một bờ vai để tựa? Tôi đã quên hẳn thói quen chạy ra ban công nhìn Rượu Nho mỗi ngày. Mãi đến hai hôm sau, Rượu Nho mới viết thư xin lỗi tôi rằng hôm ấy anh ta bận nên ko đến chỗ hẹn được, lại ko có số điện thọai để nhắn cho tôi. Và anh rất xin lỗi tôi, anh muốn hẹn tôi một buổi tối khác. Nhưng tôi đã từ chối với lý do tôi bận học ôn thi môn kế tóan. Tôi hẹn lại anh hôm khác mà trong thâm tâm thực sự ko hề tồn tại cái hôm khác ấy. Bánh Phô Mai đã chiếm một vị trí rõ rệt trong tôi, như thể người ta cài đè hình ảnh Bánh Phô Mai lên hình ảnh Rượu Nho vậy.
Bánh Phô Mai
- Gọi là Rượu Nho vì anh ta thích uống rượu nho à?
Tôi tò mò hỏi. Có một chút ghen tỵ trong lòng với gã Rượu Nho nào đó. Em lắc đầu:
Không, chỉ vì ăn Bánh Táo với Rượu Nho nghe có vẻ ngon ngon. Chỉ có em thầm gọi anh ấy như thế thôi, thậm chí anh ấy còn ko biết mình có cái tên Rượu Nho trên đời.
- Em còn thích anh ấy ko? - Tôi thăm dò.
Ko một chút suy nghĩ, em lắc đầu. Tôi khẽ giấu tiếng thở phào nhẹ nhõm. Bất giác, em nheo mắt hỏi:
- Anh mấy tuổi nhỉ?
- Có quan trọng ko? Anh nghĩ anh đủ già và đủ thời gian có mặt bên em, khi em cần lời khuyên hay ai đó để tâm sự, chắc đấy! Như vậy chưa đủ để gọi là anh sao?
- Em sẽ ko hỏi câu này nữa vì chắc chắn anh nhỏ tuổi hơn em.
Tôi giật mình nhưng vẫn làm mặt tỉnh cắm cúi ăn bánh. Bánh Táo đột ngột xắn muỗng vào phần bánh phô mai của tôi đưa lên miệng hít hà:
- Có nhiều người hay ăn bánh táo và bánh phô mai cùng lúc. Công nhận ngon nhỉ! Đền lại anh này!
Vừa nói Bánh Táo vừa xắn muỗng bánh bên đĩa mình đưa tôi. Tôi nhìn vào mắt em, tự hỏi: "Với em, tuổi tác có phải là một trở ngại?". Tôi biết mình kém Bánh Táo 2 tuổi từ ngay sau lần thứ hai chúng tôi gặp nhau. Điều đó khiến tôi hơi mất tự nhiên nhưng rồi mọi điều cũng qua đi khi tôi với em nói được với nhau rất nhiều chuyện. Bây giờ, đột ngột em hỏi tôi, tôi thực sự lúng túng và rất muốn biết rằng em có yêu một gã con trai kém em 2 tuổi hay ko? Nhưng tôi sợ mình sẽ gặp câu trả lời khiến bản thân tôi đau lòng. Suốt buổi tối ấy, tôi chẳng thể thóat ra khỏi điều thắc mắc ấy. Đến cuối buổi, khi tiễn em về đến đầu ngõ nhà em, bất ngờ, em chạm tay vào tay tôi:
- Em chưa từng xưng em với ai bằng tuổi lẫn kém tuổi em. Nhưng với anh thì khác. Em tự nguyện.
Tôi run lên vì câu nói đó. Thực sự, hơn bao giờ hết, tôi muốn được kéo em vào lòng mình và hôn em. Nhưng tôi đã ko đủ dũng khí để làm điều đó. Nhìn em đi vào khuất sau ngõ nhỏ, tôi chỉ chực gào hét lên rằng tôi yêu em đến nhường nào.
Bánh Táo
Ngày 1+ n + m
Bánh Phô Mai có lẽ bị bất ngờ khi thấy tôi biết anh kém tôi 2 tuổi. Đơn giản thôi, là vì anh ko thể tin rằng tôi đã thực sự cần anh đến thế nào. Tôi biết chắc rằng tôi có thể làm mọi điều để anh thuộc về tôi. Anh hay hỏi tôi về Rượu Nho. Đã từ lâu, từ khi có anh, Rượu Nho đã hòan tòan bay hơi trong ý nghĩ của tôi. Lúc anh đưa tôi về đến đầu ngõ, tôi thực sự mong rằng anh có thể kéo tôi vào và hôn tôi. Nhưng anh đã ko làm điều đó. Một chút hụt hẫng thỏang qua.
Ngày 1+ n + m + x
Và cuối cùng, hôm nay, Bánh Phô Mai đã gọi điện cho tôi. Anh hỏi:
- Em có biết tại sao trái tim tượng trưng cho tình yêu ko?
- Tại sao thế? - Tôi hỏi mà mơ hồ nhận ra rằng mình đang chuẩn bị nghe một điều tương tự như một lời tỏ tình. Anh bắt đầu kể, thât gần bên tai tôi:
- Ngày xửa ngày xưa, khi thế giới này còn là một tiệm bánh khổng lồ, nó rộng đến nỗi những chiếc bánh nằm ở ngăn kệ bên này sẽ ko bao giờ thấy được những chiếc bánh ở ngăn kệ bên kia. Một ngày nọ, có một chiếc bánh phô mai ở ngăn kệ bên này thầm yêu một chiếc bánh táo ở ngăn kệ bên kia. Thế là hai chiếc bánh bắt đầu vượt qua rất nhiều những ngăn kệ cao ngất, những chuột, gián lúc nào cũng nhăm nhe ngọam lấy và cả những chiếc bánh khác luôn miệng rủ vào ở chung và còn rất nhiều, rất nhiều những khó khăn khác để có thể gặp nhau. Vì vượt qua rất nhiều trở ngại nên đến khi gặp nhau, cả bánh táo lẫn bánh phô mai đều ít nhiều bị sứt mẻ đi và ko còn đẹp như lúc mới ra lò. Nhưng hai chiếc bánh tiến lại gần nhau thì những chỗ sứt mẻ tửơng chừng như xấu xí lại ráp với nhau vừa khít thành một hình tựa như hình trái tim. Vì thế, từ đó về sau, trái tim được xem là tượng trưng cho tình yêu... Em có hiểu anh muốn nói gì ko, Bánh Táo?
Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài. Tôi ko nghĩ rằng khi được nhận một lời tỏ tình, người ta lại có thể xúc động được đến thế? Và anh xuất hiện ngay đằng sau tôi với một đĩa bánh phô mai và bánh táo. Cái nào cũng ghép lại thành những trái tim xinh xắn. Tôi ngắt địên thọai để chờ đợi một lời nói trực tiếp từ anh. Và anh đã nói, rất nhẹ nhàng, rất êm ái:
- Anh chỉ thấy có mỗi mình em ăn bánh phô mai kèm với bánh táo. Chẳng lẽ ko phải vì có một chiếc bánh táo luôn muốn ở gần một chiếc bánh phô mai hay sao?
Tôi ôm chòang lấy anh và òa khóc.
(HHT)



Trả lời kèm theo trích dẫn
Thanks!
