T́nh yêu là ǵ nhỉ? Tôi cũng không biết nữa...

Hôm nay là ngày dạm ngơ của Giang. Đến khi Giang nhắn tin nói rằng Giang đang trên đường về Hải Pḥng tôi mới chợt nhận ra, đây không phải một tṛ đùa, không phải là Giang đùa tôi như là có lần Giang đă từng làm như vậy với tôi...

Giang biết không, sau khi gọi điện thoại cho Giang, tôi đă bật khóc như một đứa trẻ...



Tôi và Giang đă luôn là bạn, chuyện ǵ Giang cũng kể cho tôi nghe.

Giang bằng tuổi tôi, vui tính và tốt bụng. Ngày đầu tôi biết vào room để t́m ai đó nói chuyện, tôi đă quen Giang.... Và từ đó, YM luôn là nơi để 2 chúng tôi gặp gỡ và nói trên trời dưới biển chuyện.

Tôi thích chọc cho Giang cười, tôi gọi Giang là "Giang c̣i", c̣n Giang gọi tôi là "Dung Hà"... Những ngày ấy thật vui, hôm nào đến công ty, tôi cũng phải online để được tṛ chuyện cùng Giang như thể là bị nghiện...

Tôi không dám nghĩ đến chuyện t́nh yêu, v́ tôi hiểu t́nh yêu thật đáng sợ. Tôi sợ mất đi cái cảm giác êm đềm như những ngày không có t́nh yêu...

H́nh như v́ tôi đă• quá bị ám ảnh bởi cuộc chia tay mối t́nh đầu sau gần 7 năm hờn giận và đau khổ.. Tôi không tin t́nh yêu có thật. Tôi mặc định trong đầu t́nh yêu là thứ t́nh cảm phù phiếm và hữu hạn hơn bất cứ thứ ǵ trên đời...Tốt nhất là không nên yêu ai...

Có lần Giang nói chuyện t́nh yêu với tôi... Hôm ấy tôi lặng người đi, rồi lảng sang chuyện khác...Đêm ấy tôi không ngủ được.Tôi không nghĩ là tôi yêu. Tôi nghĩ là tôi chỉ quư Giang như người bạn mà thôi.

Tôi và Giang thoả thuận với nhau, chúng tôi là 2 người bạn tốt nhất của nhau...

Một sớm, Giang bảo tôi " Công ty D có ai không, giới thiệu cho Giang...."

Tôi bảo có, mấy hôm G cứ hỏi m•́nh nickname của cô bé đó. Tôi cho G làm quen.. Ngồi bên cạnh Thoa, thấy G mải miết nói chuyện tôi thấy trong ḷng hụt hẫng như đánh mất cái ǵ đó...Tôi luôn cười và nói tốt về Giang với Thoa, không hiểu sao tôi lại mâu thuẫn với ḿnh đến thế...

Rồi G bảo tôi làm mối cho G được gặp Thoa... Tôi nhớ hôm đó chỉ cách đây 1/2 tháng, vào buổi chiều ngày 15.5 âm lịch. Tôi vui vẻ đồng ư. Chiều thứ 7, tôi và Thoa đi gặp Giang... Tối về tôi nhắn tin cho Giang :Được không G?

G bảo G không thích... G nói rằng:..." thích người vui tính và nói nhiều như Dung Hà.."

Hôm ấy G không biết là tôi cũng mất ngủ. Tôi nghĩ về Giang và t́nh yêu. Cảm giác mơ hồ và thật khó hiểu. Tôi chỉ nghĩ Giang là bạn, và t́nh yêu là thứ t́nh cảm thật phù phiếm...Tôi ghi vào nhật kư: "Chẳng phải là bạn tốt hơn sao? Là bạn và không bao giờ nói lời chia tay..... Đúng không Giang c̣i???"

Cuộc sống của tôi cứ hàng ngày diễn ra như 1 quy luật... Quy luật có thay đổi mỗi lần Giang lên mạng và kể cho tôi đủ thứ chuyện trên đời... Tôi thấy cảm giác thật dễ chịu v́ G luôn tin tôi, Giang luôn dành cho tôi những lời khen thật.... buồn cười...

Khi nào đang có chuyện bực ḿnh, nói chuyện với Giang th́ mọi thứ được giải toả như một phương thuốc diệu kỳ...

Mỗi buổi sớm mai thức giấc, tôi đều nghĩ đến Giang, cả 1 ngày làm việc đều có h́nh ảnh Giang bên cạnh... Chưa hết, đi đâu và làm ǵ tôi cũng nghĩ đến Giang, và luôn tự hỏi giờ này Giang đang làm ǵ, có nghĩ đến...Dung Hà không???

Nhưng tôi cũng chỉ nghĩ chúng tôi là bạn. Là bạn tốt của nhau.

Tôi cũng không biết t́nh cảm của G dành cho tôi đến đâu... G luôn bảo tôi khác những người con gái khác... Tôi thường save moị cuộc nói chuyện của tôi và G vào thành 1 file nhật kư. Thỉnh thoảng tôi lại gửi cho G làm G giật ḿnh thon thót... Tôi nhớ mọi điều về Giang, những ǵ Giang nói, tôi đều nhớ, cả những lần G bảo "sinh nhật Giang, chỉ cần Dung tặng Giang 1 trái tim là đủ..." . Tôi lại trêu Giang : " D chỉ có mỗi 1 trái tim, tặng Giang th́ làm sao mà sống được..."

Tôi luôn lảng tránh những ǵ có liên quan đến t́nh yêu, tuy rằng lúc đó,nghe Giang nói tôi cảm nhận được là ḿnh rất hạnh phúc...

Tôi chuẩn bị cho Giang một món quà thật bất ngờ vào ngày sinh nhật Giang, 7/7...

Tôi nghĩ là Giang sẽ hạnh phúc, từ lâu rồi, tôi không có cảm giác ḿnh sẽ làm được cho ai đó hạnh phúc. Tôi đếm lịch và ghi vào nhật kư: "C̣n 23 ngày nữa là sinh nhật Giang c̣i iu quư"

Thứ hai nào tôi cũng bận. Tôi không nói chuyện nhiều với Giang được. Buổi chiều Giang gửi cho tôi rất nhiều ảnh của các cô gái. Tôi hỏi ai th́ Giang bảo là bạn, Giang c̣n ghi trên status :"Số điện thoại của Phương là bao nhiêu?" Lúc ấy Giang có biết là tôi buồn thế nào không??? Tôi hỏi Giang: Phương là ai, Giang bảo là đứa em... Tôi cố tin Giang nhưng cảm giác hờn ghen đè nặng trong tâm trí! Cả tuần đó, dường như chúng tôi ít nói chuyện với nhau hơn. Tôi giận Giang vô cớ, và tôi chẳng làm được việc ǵ...

Thứ 7 buồn quá,Giang lẩn quất trong đầu tôi... Hôm nay cậu ấy đi đâu mà không online nhỉ??? Chủ nhật online th́ gặp Nguyên bạn của Giang, Nguyên bảo: Giang sắp lấy vợ rồi, một cô bé sinh năm 1987, quê Hải Pḥng, tên là Phương...

Tôi bật cười, tôi nghĩ là Nguyên nói đùa. Nhưng Nguyên không đùa, Nguyên nói thật và c̣n thề độc nữa... Tôi nói chuyện với Nguyên vô hồn và chán nản... Không biết Nguyên có nhận ra không? Tôi cười mà nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.. " không phải thế chứ? Nguyên đang đùa Dung đúng không? Tại sao đùa ác thế???...?" Tôi muốn hét lên với Nguyên :"Thôi đi Nguyên ơi, đừng làm tôi đau một cách tàn nhẫn, vô tâm đến thế..."

Tôi ngồi nghe nhạc giữa đêm khuya, nghe đi nghe lại bài hát "Don't play with my heart", bài hát này mấy lần tôi đ• cố t́nh gửi cho Giang...

Tôi vẫn không nghĩ đó là t́nh yêu.. Chỉ là tôi ích kỷ mà thôi, đúng không Giang?

Suốt đêm tôi không ngủ được. Tôi mong ngày mai đến thật nhanh, để tôi hỏi chuyện Giang... Tôi hi vọng Giang sẽ nói là "Nguyên đùa Dung Hà đấy..."

Cả công ty ai cũng ngạc nhiên v́ tôi đến sớm hơn thường nhật. Tôi mở máy và chờ Giang...

7h30, 8h... thời gian chậm chạp như một con rùa. Tôi không thể nói với ai được một câu nào... Tôi đợi Giang.

9h45 Giang online, trái tim tôi đập th́nh thịch... Tôi phải nói ǵ với Giang bây giờ đây? Tôi lại muốn khóc rồi.... Để không gây sự chú ư của mọi người, tôi nói là bị đau đầu.

Cuối cùng, tôi mở lời với Giang " Chúc mừng Giang sắp lấy vợ nhé..." Thay v́ câu trả lời mà tôi hi vọng, Giang hỏi "V́ sao Dung biết?"... Tôi cười "Chuyện ǵ Dung Hà chẳng biết.." Giang cũng cười... Giang kể cho tôi nghe tất cả... Từng lời nói của Giang như cứa vào trái tim tôi, làm trái tim tôi nhỏ máu... Tất cả là sự thật! Sự thật là Giang đ• yêu, Giang yêu Phượng v́ thứ nhất cô ấy chưa từng yêu ai, thứ 2 là cô ấy nói chuyện hợp với Giang thứ 3 là.... rồi thứ 10 là Giang yêu tất cả mọi thứ của Phượng.. Đó là lời nói của Giang.... Tôi nh́n vô cảm vào nhưng ḍng chữ hiện ra trước mắt, câu nói của Giang như trêu ngươi tôi, như đang mỉa mai tôi " Dung ơi, sự thật đó h•y chấp nhận đi, mày h•y chấp nhận đi thôi..."

Tôi về sớm, mang theo cuộc nói chuyện của Giang về nhà...

Căn pḥng vắng lặng và không gian cô đơn bao vây tôi..

Tôi mở những bản nhạc ḿnh yêu thích và ngồi yên gặm nhấm nỗi buồn không tên.

Tôi mở máy và nghiền ngẫm từng lời Giang nói... Những ḍng chữ của Giang nhảy múa trên màn h́nh, mắt tôi nhoà đi...

Phương và Giang có 48 giờ để yêu nhau, có 12 giờ để quyết định 1 cuộc hôn nhân...

Tại sao tôi lại hờn ghen đến thế? Tại sao tôi không thể chấp nhận đó là sự thật??? Tại sao?

Tôi vẫn không tin là tôi đ• yêu. Với tôi t́nh yêu đâu có tồn tại trên đời, hay nó không có thật với bản thân tôi? Nói chung đó là 1 thứ t́nh cảm xa xỉ mà tôi không có được...

Tôi mệt mỏi gục đầu ngủ quên trên bàn máy và mơ mọi chuyện hôm nay chỉ là 1 tṛ đùa...

Giang vẫn lên mạng hằng ngày, có lúc lại gào lên là nhớ Phượng... Tôi lại trêu Giang: " Ai bảo yêu, chết chưa?" Lúc nào tôi cũng đùa Giang, và Giang luôn cười với tôi.. Tôi muốn Giang được vui, và muốn Giang cũng lưu giữ trong đầu Giang h́nh ảnh về tôi lúc nào cũng cười...

Nhưng Giang không bao giờ biết tôi đếm từng ngày để chờ xem ngày dạm ngơ của Giang thế nào, liệu có đúng là sự thật không??? Dù mong manh nhưng tôi vẫn mơ hồ pha chút ảo tưởng...Tôi là thế mà, chẳng bao giờ thực tế cả!

Chủ nhật , ngày mùng 1.6 âm lịch, tôi ăn chay và lên chùa dâng hương... Tôi lang thang một ḿnh bên hồ sen. Tôi lại nhớ đến Giang, sao mà Giang cứ ám ảnh tôi m•i thế?! Tôi lại tự hỏi mai là ngày Giang dạm ngơ nhà người ta rồi, không biết có phải là sự thật không nhỉ???

Thứ 2, tôi dậy sớm đi làm. 9h, Giang nhắn tin khoe là đang trên đường đến Hải Pḥng.... Tôi gọi điện thoại cho Giang hỏi thăm như một người bạn tốt...

Giang biết không, khi tôi chào Giang và cúp máy dường như mọi thứ không c̣n tồn tại trước mắt tôi... Không có ǵ hết! Có những cảm giác như là đắng cay, như là mất mát, như là khổ đau, như là tuyệt vọng làm tôi không thể nói thành lời... Tôi đă oà khóc nức nở như một đứa trẻ...

Bây giờ là 0 giờ.

Ǵơ này Giang đang ở Hải Pḥng

Tôi lại đắm ch́m vào màn đêm với những suy tư, nhớ lại câu: the things we take for granted,we can sometimes lose (những ǵ ta cứ tưởng thuộc về ḿnh đôi khi lại vô t́nh đánh mất...)

Hôm nay tôi ghi vào nhật kư của ḿnh "h́nh như tôi đă yêu, nhưng t́nh yêu lại làm trái tim tôi đau đớn..."

Giang à, h•y là người hạnh phúc nhé. Nếu Giang hạnh phúc th́ tôi cũng sẽ cảm nhận được. Có thể một ngày nào đó tôi cũng sẽ "biết yêu và biết giữ cho ḿnh t́nh yêu"... Nhưng có thể tôi cũng chẳng bao giờ t́m thấy niềm tin vào t́nh yêu nữa...

Dù thế nào tôi và Giang cũng là bạn, là bạn và không bao giờ nói lời chia tay, Giang c̣i nhỉ...

...Có mỗi thế thôi mà tôi lại khóc rồi Giang ơi!!!

Hà Nội, ngày 26 tháng 6 năm 2006