KIEU ANH
26/11/2005, 02:32 PM
:x28: Mẹ sinh tôi ra cách nó bẩy năm, vậy mà bây giờ nh́n nó và tôi đi chung chẳng khác ǵ nhau. Nó và tôi giống nhau như là hai chị em sinh đôi vậy, có khác chăng là tôi ...già hơn nó mà thôi...
Tôi từ bé đă là một đứa khó tính và khó chiều, tôi yếu ớt và gầy c̣m, nhưng tôi lại học giỏi, bởi không ai có thể vượt mặt được tôi trong chuyện này, tôi chơi tất cả các tṛ chơi đều giỏi, nhất là các tṛ chơi trí tuệ, tôi luôn là đứa đứng nhất lớp, trong các kỳ thi học sinh giỏi của trường tôi luôn giành được giải, không cao nhất th́ cũng cao thứ nh́, thứ ba, chứ chưa bao giờ chịu về tay không. Ba mẹ cưng tôi như cưng trứng, nhưng tôi lại luôn bị bạn bè coi là lập dị, ngày bé tôi không hiểu nhiều, nhưng coi thế th́ coi tôi thấy bọn nó vẫn quư tôi như thường, tôi luôn là trung tâm để bọn chúng để ư. Lớn lên th́ tôi hiểu v́ sao bạn tôi lại coi tôi như thế mà lại vẫn quư tôi, v́ theo như chúng nói th́ tôi lập dị nhưng lại hay cười và dễ quen, chính v́ thế mà chúng càng quư cái lập dị của tôi...Bởi tôi luôn chơi những tṛ mà chẳng ai nghĩ ra, tôi nói với chúng những câu mà một đứa con gái không bao giờ nghĩ ra...và c̣n nữa là v́ tôi luôn luôn hành động và suy nghĩ như một thằng con trai.
Nó thiệt hơn tôi tận bẩy năm thấy mặt trời mọc, nhưng nó sinh ra đă là một đứa khỏe mạnh, học hành chẳng thua kém tôi , tôi giống con trai nó c̣n giống hơn tôi, nó hơn tôi ở chỗ là những công việc cần sự khéo léo của con gái nó lại làm tốt hơn cả tôi, đi học, bạn nó sợ nó và gọi nó là "đại ca", những tṛ chơi mà bạn nó không rủ chơi cùng nó đ̣i chơi cho bằng được, không được th́ nó đánh, ba mẹ tôi luôn phiền ḷng về nó. Rồi dần dà nó được đem ra so sánh với tôi. Nó thông minh, nó luôn nghịch những tṛ tai quái, ngày nào nó ra đường về đến nhà là lại có người réo tên ba mẹ tôi để mách nó đánh con người ta, hay nó vừa bầy tṛ nghịch ngợm trêu chọc con người ta phải khóc...phiền lắm nếu có một đứa em gái như thế.
Nhưng tôi th́ tôi lại thấy khác, nó nghịch ngợm, nó thông minh, nhưng nó lại là đứa cô đơn nhất, chẳng đứa trẻ nào dám chơi cùng nó, chẳng bố mẹ nào dám cho con ḿnh chơi với nó, ngoài hai buổi đi học ra, ngoài giờ xem ti vi và bầy tṛ nghịch ngợm nó chỉ c̣n biết quanh quẩn bên cạnh tôi, nói chuyện với tôi, rồi ngây ngô hỏi tôi rằng "sao nhóc lại chỉ có một ḿnh". Lúc đó tôi chỉ cười hiền nh́n nhóc rồi bảo "v́ nhóc là mặt trời mà". Nó chỉ cười buồn, rồi lại tha thẩn bầy tṛ một ḿnh...
Bạn thấy đấy, chỉ khi người ta bị tổn thương th́ mới làm cho người khác bị tổn thương, nhóc của tôi không đáng ghét như thế, vậy mà lại bị xa lánh, nhưng nhóc ơi, nhóc không cô đơn, "v́ nhóc là mặt trời mà". Nhóc luôn nh́n thấy mọi người quanh ḿnh và đến một ngày mọi người sẽ hiểu rằng nhóc chỉ là nhóc hiếu động mà thôi chứ không ác ư để gây ra lỗi lầm, phải không nhóc yêu?
Tôi từ bé đă là một đứa khó tính và khó chiều, tôi yếu ớt và gầy c̣m, nhưng tôi lại học giỏi, bởi không ai có thể vượt mặt được tôi trong chuyện này, tôi chơi tất cả các tṛ chơi đều giỏi, nhất là các tṛ chơi trí tuệ, tôi luôn là đứa đứng nhất lớp, trong các kỳ thi học sinh giỏi của trường tôi luôn giành được giải, không cao nhất th́ cũng cao thứ nh́, thứ ba, chứ chưa bao giờ chịu về tay không. Ba mẹ cưng tôi như cưng trứng, nhưng tôi lại luôn bị bạn bè coi là lập dị, ngày bé tôi không hiểu nhiều, nhưng coi thế th́ coi tôi thấy bọn nó vẫn quư tôi như thường, tôi luôn là trung tâm để bọn chúng để ư. Lớn lên th́ tôi hiểu v́ sao bạn tôi lại coi tôi như thế mà lại vẫn quư tôi, v́ theo như chúng nói th́ tôi lập dị nhưng lại hay cười và dễ quen, chính v́ thế mà chúng càng quư cái lập dị của tôi...Bởi tôi luôn chơi những tṛ mà chẳng ai nghĩ ra, tôi nói với chúng những câu mà một đứa con gái không bao giờ nghĩ ra...và c̣n nữa là v́ tôi luôn luôn hành động và suy nghĩ như một thằng con trai.
Nó thiệt hơn tôi tận bẩy năm thấy mặt trời mọc, nhưng nó sinh ra đă là một đứa khỏe mạnh, học hành chẳng thua kém tôi , tôi giống con trai nó c̣n giống hơn tôi, nó hơn tôi ở chỗ là những công việc cần sự khéo léo của con gái nó lại làm tốt hơn cả tôi, đi học, bạn nó sợ nó và gọi nó là "đại ca", những tṛ chơi mà bạn nó không rủ chơi cùng nó đ̣i chơi cho bằng được, không được th́ nó đánh, ba mẹ tôi luôn phiền ḷng về nó. Rồi dần dà nó được đem ra so sánh với tôi. Nó thông minh, nó luôn nghịch những tṛ tai quái, ngày nào nó ra đường về đến nhà là lại có người réo tên ba mẹ tôi để mách nó đánh con người ta, hay nó vừa bầy tṛ nghịch ngợm trêu chọc con người ta phải khóc...phiền lắm nếu có một đứa em gái như thế.
Nhưng tôi th́ tôi lại thấy khác, nó nghịch ngợm, nó thông minh, nhưng nó lại là đứa cô đơn nhất, chẳng đứa trẻ nào dám chơi cùng nó, chẳng bố mẹ nào dám cho con ḿnh chơi với nó, ngoài hai buổi đi học ra, ngoài giờ xem ti vi và bầy tṛ nghịch ngợm nó chỉ c̣n biết quanh quẩn bên cạnh tôi, nói chuyện với tôi, rồi ngây ngô hỏi tôi rằng "sao nhóc lại chỉ có một ḿnh". Lúc đó tôi chỉ cười hiền nh́n nhóc rồi bảo "v́ nhóc là mặt trời mà". Nó chỉ cười buồn, rồi lại tha thẩn bầy tṛ một ḿnh...
Bạn thấy đấy, chỉ khi người ta bị tổn thương th́ mới làm cho người khác bị tổn thương, nhóc của tôi không đáng ghét như thế, vậy mà lại bị xa lánh, nhưng nhóc ơi, nhóc không cô đơn, "v́ nhóc là mặt trời mà". Nhóc luôn nh́n thấy mọi người quanh ḿnh và đến một ngày mọi người sẽ hiểu rằng nhóc chỉ là nhóc hiếu động mà thôi chứ không ác ư để gây ra lỗi lầm, phải không nhóc yêu?