chutieu
07/08/2007, 03:49 AM
Dọc duờng, hoa và... lẩu
Nguyễn Thế Thịnh
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/ngocthanh/0208/P17/Nhanvien.jpg
Nhân viên nhà hàng T.T tụm nam tụm ba nói chuyện - Ảnh: NTT
Hoa và lẩu là hai “lĩnh vực” có vẻ như rất khác nhau, một bên coi bộ thanh cao, một bên nghe như... phàm tục, nhưng xem ra không thể tách rời, như trong một cặp phạm trù vậy!
Lâu lắm rồi chúng tôi mới có dịp làm một chuyến caravan dọc miền Trung lên cao nguyên và thưởng thức cảm giác khi như lên thiên đường, khi như đứng trước cửa... địa ngục.
“Đi rồi mới biết nó sang hơn mình”
Chuyến đi bắt đầu từ Đà Nẵng, nơi mà chúng tôi yêu quý đến nỗi hay dẫn ra chuyện tạp chí Forbes (Mỹ) bình chọn “là một trong 6 bãi biển đẹp nhất hành tinh” để ca. Một người bạn rành tiếng Anh có lần cảnh báo với tôi rằng, câu chuyện đẹp nhất hành tinh là do... người dịch tự phong, thực ra người ta bảo đây là bãi biển quyến rũ nhờ dễ tiếp cận và phần nào đó vẫn còn gần gũi với thiên nhiên. Nhưng, thôi kệ, có cái để ca ngợi nhau là được rồi.
Bữa ăn sáng đầu tiên tại thành phố Qui Nhơn, Tổng biên tập Báo Bình Định khuyên tôi nên ở lại Nha Trang, tôi cả cười, sống ở bãi biển “đẹp nhất hành tinh” lại vào bãi biển không nằm trong topten để tắm xem chừng phi lý quá. Dường như thấy mặt tôi có vẻ khả nghi, anh tiếp lời:
Chưa đi chưa biết Nha Trang
Đi rồi mới thấy nó sang hơn mình
Tôi nghe lạ, giật mình quay lại, chú ý liền, tưởng đây là loại thơ tự trào mà người ta thường đặt ra để nhận xét cho vui, kiểu như: “Chưa đi chưa biết Bà Nà/ Đi rồi mới biết mình là... bà điên!” hay “Chưa đi chưa biết Đồ Sơn/Đi rồi mới biết chẳng hơn đồ nhà”, nhưng xem ra vẻ mặt mấy người bạn cùng ngồi không đùa, một người đọc tiếp:
Sáng tắm biển chiều tắm sình (tắm bùn)
Đến tối nó lại cho mình tắm... bia.
Thiên đường ở phía bên kia
Chỉ cần mấy phút đi dzìa (về) mà thôi!
Ái chà chà, thiên đường mà chỉ cần mấy phút là có thể đi về thì đúng là chuyện lạ đời rồi. Chúng tôi bấm bụng để không bày tỏ ra mặt sự ngạc nhiên, nhưng trong đầu đã quyết phải tìm hiểu vụ này xem sao!
Ngồi trên cáp treo sang Vinpearl, bắt chước giọng một diễn viên điện ảnh đang dẫn chương trình trên HTV, những người cùng đi đùa: “Tắm biển?”, “Có tắm biển!”; “Tắm sình?”, “Có tắm sình!”; “Thiên đường?”, “Có thiên đường luôn!”.
Nếu kể ra đây tất cả, sợ mọi người hiểu nhầm là mình đang... quảng cáo cho du lịch, nên thôi, chỉ nói một chuyện mà hầu như đã rất nhiều người biết: Đúng 12 giờ trưa, cả đoàn xuống tắm biển (theo quan niệm dân gian, thì đó là thời khắc tốt nhất), biển xanh, cát vàng (chứ không phải cát trắng, mịn như các bãi biển khác đâu à nghen!)... Đã từng đến tất cả các bãi biển trong nước và đã từng tắm biển Nha Trang từ lâu, tôi vẫn cam đoan, nếu ai đã tắm ở đây, đều có thể thốt lên một câu y hệt slogan quảng cáo: “Một cảm giác hoàn toàn mới!”.
Mới hay, “Ở nhà nhất mẹ nhì con/Ra đường lắm kẻ còn giòn hơn ta”.
Chắc hồi bình chọn, mấy ông ở tạp chí Forbes... chưa đến Nha Trang!
“Con đường Hoa”
Có thiên đường thì có... địa ngục, câu chuyện về Nha Trang sẽ trở lại lần sau. Bây giờ là chuyện về “con đường Hoa”.
Đó là tên người ta vẫn dùng để nói về con đường mới mở, nối TP hoa Đà Lạt với TP biển Nha Trang (qua huyện lỵ Diên Khánh), chỉ có 120 km.
Bản thân con đường này đã là một sản phẩm du lịch với cảnh vật mà, cho dù bạn dừng lại ở đâu, chụp ảnh ở góc độ nào cũng đều... trên cả tuyệt vời!
Càng lên cao, không khí càng se lạnh, thỉnh thoảng những thác nước từ trên cao đổ xuống làm hơi nước lẫn vào không khí, cảnh vật kỳ vĩ như một bức tranh.
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/ngocthanh/0208/P17/KSan.jpg
Quanh bến xe trung tâm vẫn có một Đà Lạt khác - Ảnh: NTT
Nếu như ngày trước, khách du lịch có vẻ ái ngại khi nhắc đến đường lên Đà Lạt bởi những cái tên như đèo gắn liền với những tai ương, thì nay hãy quên nó đi!
Vì thế không lạ gì, khi dọc đường vẫn gặp những tốp thanh niên từ TP hoa đi xe máy về... tắm biển Nha Trang. Đó là điều xưa nay ít có.
Nói đến TP Đà Lạt, người ta thường nhắc đến những cái tên như đồi Mộng Mơ, hồ Than Thở, thung lũng Tình Yêu... Nhưng Đà Lạt luôn luôn tự làm mới mình.
Địa danh đầu tiên chúng tôi chọn là một khu du lịch mới: Thung lũng Vàng (chứ không phải suối Vàng).
Cách TP chỉ hơn 10 km, thung lũng Vàng có tất cả “phẩm chất” của một khu sinh thái... trong mơ. Người thiết kế khu du lịch này có một con mắt và tư duy rất... hình tượng nghệ thuật. Đơn giản, hài hòa, tôn trọng và hòa lẫn với thiên nhiên, khiến du khách... nhìn đâu cũng đẹp! Đẹp đến mức có thể làm người ta quên đi những cái đẹp khác vốn đã thành “thương hiệu” của Đà Lạt.
Khen Đà Lạt đẹp có vẻ như khen... ngân hàng nhiều tiền. Nhưng điều này thì phải nói: Đà Lạt có một cái hay khác tự con người làm ra và tự con người sắp giết chết nó.
Nguyễn Thế Thịnh
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/ngocthanh/0208/P17/Nhanvien.jpg
Nhân viên nhà hàng T.T tụm nam tụm ba nói chuyện - Ảnh: NTT
Hoa và lẩu là hai “lĩnh vực” có vẻ như rất khác nhau, một bên coi bộ thanh cao, một bên nghe như... phàm tục, nhưng xem ra không thể tách rời, như trong một cặp phạm trù vậy!
Lâu lắm rồi chúng tôi mới có dịp làm một chuyến caravan dọc miền Trung lên cao nguyên và thưởng thức cảm giác khi như lên thiên đường, khi như đứng trước cửa... địa ngục.
“Đi rồi mới biết nó sang hơn mình”
Chuyến đi bắt đầu từ Đà Nẵng, nơi mà chúng tôi yêu quý đến nỗi hay dẫn ra chuyện tạp chí Forbes (Mỹ) bình chọn “là một trong 6 bãi biển đẹp nhất hành tinh” để ca. Một người bạn rành tiếng Anh có lần cảnh báo với tôi rằng, câu chuyện đẹp nhất hành tinh là do... người dịch tự phong, thực ra người ta bảo đây là bãi biển quyến rũ nhờ dễ tiếp cận và phần nào đó vẫn còn gần gũi với thiên nhiên. Nhưng, thôi kệ, có cái để ca ngợi nhau là được rồi.
Bữa ăn sáng đầu tiên tại thành phố Qui Nhơn, Tổng biên tập Báo Bình Định khuyên tôi nên ở lại Nha Trang, tôi cả cười, sống ở bãi biển “đẹp nhất hành tinh” lại vào bãi biển không nằm trong topten để tắm xem chừng phi lý quá. Dường như thấy mặt tôi có vẻ khả nghi, anh tiếp lời:
Chưa đi chưa biết Nha Trang
Đi rồi mới thấy nó sang hơn mình
Tôi nghe lạ, giật mình quay lại, chú ý liền, tưởng đây là loại thơ tự trào mà người ta thường đặt ra để nhận xét cho vui, kiểu như: “Chưa đi chưa biết Bà Nà/ Đi rồi mới biết mình là... bà điên!” hay “Chưa đi chưa biết Đồ Sơn/Đi rồi mới biết chẳng hơn đồ nhà”, nhưng xem ra vẻ mặt mấy người bạn cùng ngồi không đùa, một người đọc tiếp:
Sáng tắm biển chiều tắm sình (tắm bùn)
Đến tối nó lại cho mình tắm... bia.
Thiên đường ở phía bên kia
Chỉ cần mấy phút đi dzìa (về) mà thôi!
Ái chà chà, thiên đường mà chỉ cần mấy phút là có thể đi về thì đúng là chuyện lạ đời rồi. Chúng tôi bấm bụng để không bày tỏ ra mặt sự ngạc nhiên, nhưng trong đầu đã quyết phải tìm hiểu vụ này xem sao!
Ngồi trên cáp treo sang Vinpearl, bắt chước giọng một diễn viên điện ảnh đang dẫn chương trình trên HTV, những người cùng đi đùa: “Tắm biển?”, “Có tắm biển!”; “Tắm sình?”, “Có tắm sình!”; “Thiên đường?”, “Có thiên đường luôn!”.
Nếu kể ra đây tất cả, sợ mọi người hiểu nhầm là mình đang... quảng cáo cho du lịch, nên thôi, chỉ nói một chuyện mà hầu như đã rất nhiều người biết: Đúng 12 giờ trưa, cả đoàn xuống tắm biển (theo quan niệm dân gian, thì đó là thời khắc tốt nhất), biển xanh, cát vàng (chứ không phải cát trắng, mịn như các bãi biển khác đâu à nghen!)... Đã từng đến tất cả các bãi biển trong nước và đã từng tắm biển Nha Trang từ lâu, tôi vẫn cam đoan, nếu ai đã tắm ở đây, đều có thể thốt lên một câu y hệt slogan quảng cáo: “Một cảm giác hoàn toàn mới!”.
Mới hay, “Ở nhà nhất mẹ nhì con/Ra đường lắm kẻ còn giòn hơn ta”.
Chắc hồi bình chọn, mấy ông ở tạp chí Forbes... chưa đến Nha Trang!
“Con đường Hoa”
Có thiên đường thì có... địa ngục, câu chuyện về Nha Trang sẽ trở lại lần sau. Bây giờ là chuyện về “con đường Hoa”.
Đó là tên người ta vẫn dùng để nói về con đường mới mở, nối TP hoa Đà Lạt với TP biển Nha Trang (qua huyện lỵ Diên Khánh), chỉ có 120 km.
Bản thân con đường này đã là một sản phẩm du lịch với cảnh vật mà, cho dù bạn dừng lại ở đâu, chụp ảnh ở góc độ nào cũng đều... trên cả tuyệt vời!
Càng lên cao, không khí càng se lạnh, thỉnh thoảng những thác nước từ trên cao đổ xuống làm hơi nước lẫn vào không khí, cảnh vật kỳ vĩ như một bức tranh.
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/ngocthanh/0208/P17/KSan.jpg
Quanh bến xe trung tâm vẫn có một Đà Lạt khác - Ảnh: NTT
Nếu như ngày trước, khách du lịch có vẻ ái ngại khi nhắc đến đường lên Đà Lạt bởi những cái tên như đèo gắn liền với những tai ương, thì nay hãy quên nó đi!
Vì thế không lạ gì, khi dọc đường vẫn gặp những tốp thanh niên từ TP hoa đi xe máy về... tắm biển Nha Trang. Đó là điều xưa nay ít có.
Nói đến TP Đà Lạt, người ta thường nhắc đến những cái tên như đồi Mộng Mơ, hồ Than Thở, thung lũng Tình Yêu... Nhưng Đà Lạt luôn luôn tự làm mới mình.
Địa danh đầu tiên chúng tôi chọn là một khu du lịch mới: Thung lũng Vàng (chứ không phải suối Vàng).
Cách TP chỉ hơn 10 km, thung lũng Vàng có tất cả “phẩm chất” của một khu sinh thái... trong mơ. Người thiết kế khu du lịch này có một con mắt và tư duy rất... hình tượng nghệ thuật. Đơn giản, hài hòa, tôn trọng và hòa lẫn với thiên nhiên, khiến du khách... nhìn đâu cũng đẹp! Đẹp đến mức có thể làm người ta quên đi những cái đẹp khác vốn đã thành “thương hiệu” của Đà Lạt.
Khen Đà Lạt đẹp có vẻ như khen... ngân hàng nhiều tiền. Nhưng điều này thì phải nói: Đà Lạt có một cái hay khác tự con người làm ra và tự con người sắp giết chết nó.