chutieu
22/02/2007, 05:02 AM
THỬ LÀM NGƯỜI MỚI GIÀU
Vũ Mạnh Cường
MUỐN ĂN TH̀ PHẢI CHỜ
Nghe nói nhà hàng ấy đẹp lắm, bon gout lắm, dành cho dân thượng lưu của thành phố, tôi bỗng nảy ư định ṭ ṃ muốn đến đó một lần xem thế nào. Ư tưởng ấy được hai người bạn tán thưởng. Nhân mới trúng đậm nhờ cổ phiếu tăng, một người bạn quyết định dốc hầu bao chiêu đăi cả bọn. Mừng quá, thế là tất cả hăm hở kêu taxi đi.
Nhà hàng là một ngôi biệt thự Pháp nằm trên một trong những đường phố đẹp nhất ở trung tâm Sài thành. Nó được thiết kế theo concept đóng, xung quanh được bao bọc bằng hàng rào xây cao như các đại sứ quán. Một chiếc cổng gỗ bề thế lúc nào cũng đóng im ỉm. Đóng nhưng có nghĩa là mở đấy. Muốn vào th́ phải bấm chuông.
Nào th́ bấm chuông. Cánh cổng mở và người phục vụ mặc đồng phục rất đẹp (c̣n sang hơn cả thực khách) cúi chào và nhă nhặn hỏi: "Dạ thưa, các anh có đặt trước không ạ?". "Không" - cả ba chúng tôi đồng thanh đáp. Người phục vụ nh́n chúng tôi ái ngại: "Thế ạ, em sợ không c̣n chỗ. Mời các anh cứ vào đă, để em hỏi lại".
Cánh cổng mở rộng hơn một chút để ba chúng tôi lách vào. Người phục vụ trở lại vọng gác lễ tân ngay sát cổng, quay điện thoại và th́ thầm ǵ đó vào ống nghe. Chừng đôi phút sau, cô ta quay lại phía chúng tôi và nói: "Dạ thưa, do các anh không đặt trước, nên mong các anh vui ḷng chờ để chúng em thu xếp ạ!"
Chúng tôi thở phào: May quá, chẳng nhẽ vào đến đây rồi c̣n phải đi về th́ xui quá! Một chàng trai mặc complet đen, thắt nơ trắng theo phong cách thời trang thuộc địa của phim “Đông Dương” ch́a tay mời chúng tôi đi vào phía trong.
Khu biệt thự quả là đẹp, nó vẫn giữ được dáng vẻ thuộc địa ngày xưa với không gian rất rộng xung quanh. Một lạch nước dài nối từ cổng chính vào chiếc sân gạch khá rộng. Lạch nước chắc lấy cảm hứng từ đền Taj Mahal (Ấn Độ) được Việt Nam hoá bằng cách thả bèo xanh theo suốt chiều dài của bốn cạnh.
Một chiếc salon lớn bằng da màu trắng rất đẹp để trên khoảng sân gạch. Nó thật ăn nhập với màu ngà của ngôi nhà và theo thiển ư của tôi th́ sự hiện diện của nó ở đây nhằm trang trí hơn là để ngồi. Và để làm khổ nhân viên nữa! Thời tiết Sài G̣n sáng nắng chiều mưa, chắc ngày nào họ cũng phải khiêng ra khiêng vào cái salon đẹp đẽ này.
Chúng tôi đi dạo trên con đường nhỏ gắn những tấm đá trắng làm lối đi, ngắm nghía khu vườn thượng uyển đẹp đẽ. Trong suốt khoảng 20 phút ngồi chờ, không thấy có thêm khách ra vào ngôi biệt thự này. Cuối cùng một nhân viên phục vụ khác cũng xuất hiện và lịch sự mời chúng tôi lên lầu.
Cảm giác choáng ngợp bắt đầu ngay khi ta bước qua bậc tam cấp để vào bên trong toà biệt thự. Tường nhà sơn mầu sẫm sang trọng, những tấm rèm cửa nặng chịch màu bordeau có hoạ tiết và tua vàng rất cầu kỳ. Trên tường treo phiên bản những tác phẩm hội hoạ nổi tiếng. Chỉ có điều chúng treo với mật độ khá dày, nên chẳng có bức nào có đủ không gian để cựa quậy và toả sáng.
Pḥng ăn chính ở tầng 2 (lầu 1).Các loại bàn ghế mà những ông hoàng bà chúa Châu Âu từng ngồi đều có ở đây cả. Những chiếc đèn chùm đồ sộ. Trong số mươi bàn ăn th́ chỉ ba bàn có khách. Sát cửa sổ là hai người đàn ông Châu Âu, dẫy bàn dài bên này là một gia đ́nh Việt Nam khoảng 6-7 người có cả trẻ con, ở góc kia là 3 thương gia Nhật Bản. Thêm chúng tôi là bàn thứ 4. Vẫn c̣n đến 6 bàn trống. Thế mà họ lại nói không có bàn là thế nào nhỉ?
Maitre’D Table (dịch tiếp viên trưởng hay bồi trưởng?) dẫn chúng tôi đến chiếc bàn giữa pḥng. T́nh cờ ngửa cổ nh́n trần, anh bạn tôi phát hiện ra chiếc dầm nặng chịch ở ngay trên đầu, liền đề nghị “Cho chúng tôi ngồi bàn khác”. Maitre’D Table ngần ngại: “Bàn này cũng đẹp chứ ạ. Chính giữa pḥng!”. Anh bạn tôi lắc đầu: “Ăn ở đây cứ có cảm giác cái dầm này đè xuống đầu!”. Maitre’D Table miễn cưỡng: “Vậy mời các anh qua bàn kia!”.
Chiếc bàn được phủ khăn rất sang. Trên bàn dao nĩa trắng tinh cùng 7 loại ly khác nhau. Vừa mới ngồi xuống đă thấy một bồi đẩy bàn phục vụ bằng inox sáng loáng có bánh xe đến. Anh ta lấy đôi găng tay trắng muốt xỏ vào bàn tay và bắt đầu... dẹp bớt 5 loại ly. Ơ đă đặt đồ uống đâu mà anh ta biết ly nào cần để lại nhỉ? Hoá ra ly ở đây để khách thưởng lăm cho choáng thôi. Chứ khách Anamite vào th́ bồi biết ngay là uống rượu ǵ rồi.
Chiếc menu thật tương xứng với độ lux của nhà hàng. Giá cả được ghi ngay bên cạnh tên của từng món ăn bằng ngoại tệ mạnh là tiền đô và chẳng có món nào dưới 25 đô Mỹ. Món chính từ 50 đến 80 đô. Thịt ḅ nhập khẩu 120 đô. Rẻ nhất là trà Việt Nam th́ cũng 7 đô một cốc. Ăn chơi tốn kém, ngại ǵ!
TÀO THÁO CHỜ HOA ĐẠI
Tóm lại là giá cả trên cái thực đơn rất giật ḿnh. Nhưng đâm lao th́ phải theo lao. Với lại, người chủ tŕ kiêm chủ chi cũng không đến nỗi thiếu tiền, nên chúng tôi vẫn dũng cảm tiến lên. Đặt món ăn xong, tất cả hồi hộp chờ được thưởng thức những món ngon xứng đáng đồng tiền bát gạo.
Một anh bồi khác mang rượu vang ra, phô diễn những dụng cụ hoàn hảo bao gồm xô đựng đá ngâm rượu, giá để xô... Chàng lại xỏ găng tay trắng và bắt đầu nghi lễ mở rượu. Tất cả đều khuôn mẫu và chuẩn mực. Cái ly uống rượu vang ở đây có lẽ thuộc loại chuẩn nhất Việt Nam, đủ trong để thực khách kiểm tra được độ sánh; đủ rộng để hít hà được mùi vị của vang.
Rồi thức ăn cũng được bê ra. Những đôi tay bồi bàn trong găng trắng đặt chúng xuống bàn. Đến đây th́ bắt đầu có cảm giác như lọt vào bệnh viện. Sạch quá, trắng quá, chỗ nào cũng găng tay... Không rơ người ta sợ khách bị lây bệnh, hay sợ các anh bồi bị lây bệnh từ khách. Khác bệnh viện ở chỗ không có cái khẩu trang.
Thành thực mà nói, những món ăn ở đây không hẳn là xuất sắc. Chúng không có ǵ khác lạ, cũng chẳng đặc biệt hơn hoặc có ǵ thực sự độc đáo. Những món ăn không quốc tịch! Những món ăn mà bất cứ một nhà hàng 3-4 sao nào cũng có thể nấu được.
Cá nhân tôi th́ thấy: cũng giống như ở các khách sạn sang trọng các món ăn ở đây có điểm thực sự khác biệt: Tên của chúng trên thực đơn được ghi bằng tiếng nước ngoài rất chuẩn, khó t́m thấy lỗi chính tả nào.
"Ai bảo khách sạn 5 sao nấu ngon hơn quán ăn vỉa hè. Cứ thử vào ăn ở tất cả các khách sạn 5 sao của Sài G̣n, Hà Nội mà xem!" - người chủ tŕ kiêm chủ chi nói. Anh bạn thứ hai của tôi hùa vào: "Đúng thế, đến chỗ 5-6 sao là thưởng thức khung cảnh, chất lượng phục vụ và thể hiện đẳng cấp bản thân thôi".
Trong lúc hai người kia tranh luận về độ ngon của các món ăn, tôi tranh thủ khám phá tiếp nhà hàng. Toàn bộ tầng hai (lầu 1) chỉ có bàn ăn, nhà vệ sinh ở cả tầng 1 (trệt). Anh bồi giơ bàn tay đeo găng trắng chỉ đường cho tôi đi xuống chiếc cầu thang trải thảm đỏ, giống như cầu thang ở cảnh cuối của phim Titanic.
Ồ, nhà vệ sinh (rest room) có lẽ là nơi tôi cảm thấy ưng ư nhất trong ngôi nhà này. Nó được thiết kế thật sáng sủa và mạch lạc. Không c̣n những bức tường mầu sẫm với những tấm rèm nặng trịch gây cảm giác bức bối nữa.
Khi tôi đang ngắm cái rest room th́ cửa pḥng toillet bật mở và một thực khách bước ra. Đúng lúc ấy xuất hiện người lao công. Anh ta nói: "Xin anh đợi cho một phút" rồi hối hả đi vào bên trong lúi húi làm ǵ đó, rồi quay ra, cúi người: "Mời anh vào ạ".
Ṭ ṃ tôi đi vào trong và nghĩ thầm: "Họ thật cẩn thận, vệ sinh lại bồn cầu trước khi có người khác sử dụng". Tôi cúi xuống nh́n bồn cầu. Nó đúng là rất sạch. Và lạ chưa ḱa, trên mặt nước trong vắt nhởn nhơ đôi ba cánh hoa đại (hoa sứ) vàng nhạt, tinh khiết. Sự ngạc nhiên khiến tôi cười phá lên trong nhà vệ sinh như một thằng điên. Chao ôi, c̣n dịch vụ nào de lux hơn thế này nữa không???
Giá xử có ai đó bị Tào Tháo đuổi. Liệu anh ta (chị ta) có thể đủ kiên nhẫn đợi người lao công rón rén bỏ hoa đại vào bồn cầu rồi mới chạy ào vào để dốc bầu tâm sự hay không?
Những cánh hoa đại tinh khiết. Thật bất công khi để chúng bị ḍng nước cuốn trôi theo những thứ chất thải bẩn thỉu. Nhưng vinh quang thay những cánh hoa đại, chúng hy sinh để tạo nên đẳng cấp của dịch vụ.
Mất hơn hai tiếng đồng hồ để thử làm người mới giàu, mới thấy làm người mới giàu thật chẳng đơn giản. Mới thấy rằng ḿnh vẫn c̣n cần được tự do, cần sự phóng khoáng. Mới thấy rằng làm người mới giàu tức là tự trói buộc ḿnh vào các xiềng xích vô h́nh mà những nhà hàng kiểu này chính là nơi bán những xiềng xích ấy với giá cắt cổ.
Vũ Mạnh Cường
Vũ Mạnh Cường
MUỐN ĂN TH̀ PHẢI CHỜ
Nghe nói nhà hàng ấy đẹp lắm, bon gout lắm, dành cho dân thượng lưu của thành phố, tôi bỗng nảy ư định ṭ ṃ muốn đến đó một lần xem thế nào. Ư tưởng ấy được hai người bạn tán thưởng. Nhân mới trúng đậm nhờ cổ phiếu tăng, một người bạn quyết định dốc hầu bao chiêu đăi cả bọn. Mừng quá, thế là tất cả hăm hở kêu taxi đi.
Nhà hàng là một ngôi biệt thự Pháp nằm trên một trong những đường phố đẹp nhất ở trung tâm Sài thành. Nó được thiết kế theo concept đóng, xung quanh được bao bọc bằng hàng rào xây cao như các đại sứ quán. Một chiếc cổng gỗ bề thế lúc nào cũng đóng im ỉm. Đóng nhưng có nghĩa là mở đấy. Muốn vào th́ phải bấm chuông.
Nào th́ bấm chuông. Cánh cổng mở và người phục vụ mặc đồng phục rất đẹp (c̣n sang hơn cả thực khách) cúi chào và nhă nhặn hỏi: "Dạ thưa, các anh có đặt trước không ạ?". "Không" - cả ba chúng tôi đồng thanh đáp. Người phục vụ nh́n chúng tôi ái ngại: "Thế ạ, em sợ không c̣n chỗ. Mời các anh cứ vào đă, để em hỏi lại".
Cánh cổng mở rộng hơn một chút để ba chúng tôi lách vào. Người phục vụ trở lại vọng gác lễ tân ngay sát cổng, quay điện thoại và th́ thầm ǵ đó vào ống nghe. Chừng đôi phút sau, cô ta quay lại phía chúng tôi và nói: "Dạ thưa, do các anh không đặt trước, nên mong các anh vui ḷng chờ để chúng em thu xếp ạ!"
Chúng tôi thở phào: May quá, chẳng nhẽ vào đến đây rồi c̣n phải đi về th́ xui quá! Một chàng trai mặc complet đen, thắt nơ trắng theo phong cách thời trang thuộc địa của phim “Đông Dương” ch́a tay mời chúng tôi đi vào phía trong.
Khu biệt thự quả là đẹp, nó vẫn giữ được dáng vẻ thuộc địa ngày xưa với không gian rất rộng xung quanh. Một lạch nước dài nối từ cổng chính vào chiếc sân gạch khá rộng. Lạch nước chắc lấy cảm hứng từ đền Taj Mahal (Ấn Độ) được Việt Nam hoá bằng cách thả bèo xanh theo suốt chiều dài của bốn cạnh.
Một chiếc salon lớn bằng da màu trắng rất đẹp để trên khoảng sân gạch. Nó thật ăn nhập với màu ngà của ngôi nhà và theo thiển ư của tôi th́ sự hiện diện của nó ở đây nhằm trang trí hơn là để ngồi. Và để làm khổ nhân viên nữa! Thời tiết Sài G̣n sáng nắng chiều mưa, chắc ngày nào họ cũng phải khiêng ra khiêng vào cái salon đẹp đẽ này.
Chúng tôi đi dạo trên con đường nhỏ gắn những tấm đá trắng làm lối đi, ngắm nghía khu vườn thượng uyển đẹp đẽ. Trong suốt khoảng 20 phút ngồi chờ, không thấy có thêm khách ra vào ngôi biệt thự này. Cuối cùng một nhân viên phục vụ khác cũng xuất hiện và lịch sự mời chúng tôi lên lầu.
Cảm giác choáng ngợp bắt đầu ngay khi ta bước qua bậc tam cấp để vào bên trong toà biệt thự. Tường nhà sơn mầu sẫm sang trọng, những tấm rèm cửa nặng chịch màu bordeau có hoạ tiết và tua vàng rất cầu kỳ. Trên tường treo phiên bản những tác phẩm hội hoạ nổi tiếng. Chỉ có điều chúng treo với mật độ khá dày, nên chẳng có bức nào có đủ không gian để cựa quậy và toả sáng.
Pḥng ăn chính ở tầng 2 (lầu 1).Các loại bàn ghế mà những ông hoàng bà chúa Châu Âu từng ngồi đều có ở đây cả. Những chiếc đèn chùm đồ sộ. Trong số mươi bàn ăn th́ chỉ ba bàn có khách. Sát cửa sổ là hai người đàn ông Châu Âu, dẫy bàn dài bên này là một gia đ́nh Việt Nam khoảng 6-7 người có cả trẻ con, ở góc kia là 3 thương gia Nhật Bản. Thêm chúng tôi là bàn thứ 4. Vẫn c̣n đến 6 bàn trống. Thế mà họ lại nói không có bàn là thế nào nhỉ?
Maitre’D Table (dịch tiếp viên trưởng hay bồi trưởng?) dẫn chúng tôi đến chiếc bàn giữa pḥng. T́nh cờ ngửa cổ nh́n trần, anh bạn tôi phát hiện ra chiếc dầm nặng chịch ở ngay trên đầu, liền đề nghị “Cho chúng tôi ngồi bàn khác”. Maitre’D Table ngần ngại: “Bàn này cũng đẹp chứ ạ. Chính giữa pḥng!”. Anh bạn tôi lắc đầu: “Ăn ở đây cứ có cảm giác cái dầm này đè xuống đầu!”. Maitre’D Table miễn cưỡng: “Vậy mời các anh qua bàn kia!”.
Chiếc bàn được phủ khăn rất sang. Trên bàn dao nĩa trắng tinh cùng 7 loại ly khác nhau. Vừa mới ngồi xuống đă thấy một bồi đẩy bàn phục vụ bằng inox sáng loáng có bánh xe đến. Anh ta lấy đôi găng tay trắng muốt xỏ vào bàn tay và bắt đầu... dẹp bớt 5 loại ly. Ơ đă đặt đồ uống đâu mà anh ta biết ly nào cần để lại nhỉ? Hoá ra ly ở đây để khách thưởng lăm cho choáng thôi. Chứ khách Anamite vào th́ bồi biết ngay là uống rượu ǵ rồi.
Chiếc menu thật tương xứng với độ lux của nhà hàng. Giá cả được ghi ngay bên cạnh tên của từng món ăn bằng ngoại tệ mạnh là tiền đô và chẳng có món nào dưới 25 đô Mỹ. Món chính từ 50 đến 80 đô. Thịt ḅ nhập khẩu 120 đô. Rẻ nhất là trà Việt Nam th́ cũng 7 đô một cốc. Ăn chơi tốn kém, ngại ǵ!
TÀO THÁO CHỜ HOA ĐẠI
Tóm lại là giá cả trên cái thực đơn rất giật ḿnh. Nhưng đâm lao th́ phải theo lao. Với lại, người chủ tŕ kiêm chủ chi cũng không đến nỗi thiếu tiền, nên chúng tôi vẫn dũng cảm tiến lên. Đặt món ăn xong, tất cả hồi hộp chờ được thưởng thức những món ngon xứng đáng đồng tiền bát gạo.
Một anh bồi khác mang rượu vang ra, phô diễn những dụng cụ hoàn hảo bao gồm xô đựng đá ngâm rượu, giá để xô... Chàng lại xỏ găng tay trắng và bắt đầu nghi lễ mở rượu. Tất cả đều khuôn mẫu và chuẩn mực. Cái ly uống rượu vang ở đây có lẽ thuộc loại chuẩn nhất Việt Nam, đủ trong để thực khách kiểm tra được độ sánh; đủ rộng để hít hà được mùi vị của vang.
Rồi thức ăn cũng được bê ra. Những đôi tay bồi bàn trong găng trắng đặt chúng xuống bàn. Đến đây th́ bắt đầu có cảm giác như lọt vào bệnh viện. Sạch quá, trắng quá, chỗ nào cũng găng tay... Không rơ người ta sợ khách bị lây bệnh, hay sợ các anh bồi bị lây bệnh từ khách. Khác bệnh viện ở chỗ không có cái khẩu trang.
Thành thực mà nói, những món ăn ở đây không hẳn là xuất sắc. Chúng không có ǵ khác lạ, cũng chẳng đặc biệt hơn hoặc có ǵ thực sự độc đáo. Những món ăn không quốc tịch! Những món ăn mà bất cứ một nhà hàng 3-4 sao nào cũng có thể nấu được.
Cá nhân tôi th́ thấy: cũng giống như ở các khách sạn sang trọng các món ăn ở đây có điểm thực sự khác biệt: Tên của chúng trên thực đơn được ghi bằng tiếng nước ngoài rất chuẩn, khó t́m thấy lỗi chính tả nào.
"Ai bảo khách sạn 5 sao nấu ngon hơn quán ăn vỉa hè. Cứ thử vào ăn ở tất cả các khách sạn 5 sao của Sài G̣n, Hà Nội mà xem!" - người chủ tŕ kiêm chủ chi nói. Anh bạn thứ hai của tôi hùa vào: "Đúng thế, đến chỗ 5-6 sao là thưởng thức khung cảnh, chất lượng phục vụ và thể hiện đẳng cấp bản thân thôi".
Trong lúc hai người kia tranh luận về độ ngon của các món ăn, tôi tranh thủ khám phá tiếp nhà hàng. Toàn bộ tầng hai (lầu 1) chỉ có bàn ăn, nhà vệ sinh ở cả tầng 1 (trệt). Anh bồi giơ bàn tay đeo găng trắng chỉ đường cho tôi đi xuống chiếc cầu thang trải thảm đỏ, giống như cầu thang ở cảnh cuối của phim Titanic.
Ồ, nhà vệ sinh (rest room) có lẽ là nơi tôi cảm thấy ưng ư nhất trong ngôi nhà này. Nó được thiết kế thật sáng sủa và mạch lạc. Không c̣n những bức tường mầu sẫm với những tấm rèm nặng trịch gây cảm giác bức bối nữa.
Khi tôi đang ngắm cái rest room th́ cửa pḥng toillet bật mở và một thực khách bước ra. Đúng lúc ấy xuất hiện người lao công. Anh ta nói: "Xin anh đợi cho một phút" rồi hối hả đi vào bên trong lúi húi làm ǵ đó, rồi quay ra, cúi người: "Mời anh vào ạ".
Ṭ ṃ tôi đi vào trong và nghĩ thầm: "Họ thật cẩn thận, vệ sinh lại bồn cầu trước khi có người khác sử dụng". Tôi cúi xuống nh́n bồn cầu. Nó đúng là rất sạch. Và lạ chưa ḱa, trên mặt nước trong vắt nhởn nhơ đôi ba cánh hoa đại (hoa sứ) vàng nhạt, tinh khiết. Sự ngạc nhiên khiến tôi cười phá lên trong nhà vệ sinh như một thằng điên. Chao ôi, c̣n dịch vụ nào de lux hơn thế này nữa không???
Giá xử có ai đó bị Tào Tháo đuổi. Liệu anh ta (chị ta) có thể đủ kiên nhẫn đợi người lao công rón rén bỏ hoa đại vào bồn cầu rồi mới chạy ào vào để dốc bầu tâm sự hay không?
Những cánh hoa đại tinh khiết. Thật bất công khi để chúng bị ḍng nước cuốn trôi theo những thứ chất thải bẩn thỉu. Nhưng vinh quang thay những cánh hoa đại, chúng hy sinh để tạo nên đẳng cấp của dịch vụ.
Mất hơn hai tiếng đồng hồ để thử làm người mới giàu, mới thấy làm người mới giàu thật chẳng đơn giản. Mới thấy rằng ḿnh vẫn c̣n cần được tự do, cần sự phóng khoáng. Mới thấy rằng làm người mới giàu tức là tự trói buộc ḿnh vào các xiềng xích vô h́nh mà những nhà hàng kiểu này chính là nơi bán những xiềng xích ấy với giá cắt cổ.
Vũ Mạnh Cường