ngochien2000
19/10/2006, 09:42 AM
Bánh táo
Tôi là một cô gái ko xinh nhưng vẫn hay tưởng tượng ra ḿnh rất xinh. Sự tưởng tượng ấy giúp tôi có được một sự tự tin nhất định.Tôi thích ăn bánh Táo nên các bạn hăy gọi tôi là Bánh Táo. Cũng như nhiều cô gái khác, ít ra là trong đám bạn bè của tôi, tôi cũng rất thích một anh chàng khóa trên. Tôi ko c̣n là một cô bé 16 tuổi để mỗi ngày lượn qua lớp anh 16 lần nhưng cũng ko dưới 4 lần mỗi ngày tôi đứng trên ban công nh́n anh. Tôi đặt cho anh ta một cái tên riêng: Rượu Nho. Và tự thưởng thức hai cái tên của chúng tôi vào mỗi sáng thức giấc vào mỗi tối trước khi đi ngủ. Tụi bạn khi nào ngán quá mức v́ những câu chuyện của tôi, chúng sẽ hét lên: "Thôi, tụi tao say quá rồi!". Tât nhiên, như một bợm nhậu thứ thiệt, tôi sẽ ko ép chúng nữa. Rượu bất khả ép. Cho dù đó chỉ là thứ vang nho nhẹ hều. Tôi thích cái cảm giác chuếnh chóang say khi t́nh cờ (một cách cố ư) tôi chạm mặt với anh trong nhà để xe. Nhưng tôi ko đủ can đảm để làm một spider girl. "Tao chưa đủ tŕnh để nốc 65kg rượu nho". Tôi vẫn chống chế vậy khi con bạn thân kích tôi tấn công anh. Nhưng trong thâm tâm tôi biết, những t́nh cảm trong tôi lúc này với anh mới chỉ dừng lại ở sự thích. Chưa đến mức tôi phải tấn công. Tôi hiểu bản thân ḿnh, nếu tôi kết anh đến mức nào đó nhất định, tôi sẽ chủ động tấn công. C̣n lúc này, tôi đang thích anh v́ trông anh rất phong độ. Hay c̣n gọi là "phải ḷng mặt" anh.
Sẽ vẫn là thế thôi, hết 4 năm Đại Học, hoặc tôi sẽ yêu một ai đó khác hoặc tôi sẽ bắt chuyện với Rượu Nho nếu ko có chuyện một trong số những đứa bạn thân của tôi viết thư mạo danh tôi gửi cho anh. Khi nhận bức thư của Rượu Nho hồi đáp, tôi vừa bực đứa bạn trời đánh của ḿnh lại vừa biết ơn nó. Anh muốn hẹn tôi một buổi ăn tối.
Sáng thứ bảy, tôi cùng cô bạn ríu rít sửa sọan cho cuộc hẹn buổi tối. Bộ váy áo rời màu trắng, thêm đôi giày dây màu trắng và chiếc túi xách cùng tông, thêm sơn ti tí màu ngà lên những ngón tay be bé. Cô bạn xúyt xoa: "Nh́n mày ngon phết!" khiến tôi tự tin hơn rất nhiều. Tôi đến chỗ hẹn trước giờ hẹn đến 30 phút. Loanh quanh một chút nữa, đúng 7h tôi bước vào quán, tôi nhận ra Rượu Nho đang ngồi quay lưng lại, trong một góc khuất bên cạnh quầy bar. Tôi rón rén đi tới ko quên sửa lại bộ máy và mái tóc. Nếu bạn đang đứng rất gần với một người mà bạn hằng thương thầm nhớ trộm suốt cả năm trời, bạn cũng biết anh ta đang chờ đợi bạn, bạn cũng cực ḱ tin vào sự hấp dẫn của chính bạn, hẳn bạn sẽ biết tôi hồi hộp thế nào?
Bánh Phô Mai
- Không sao! Nhầm lẫn là chuyện thường ngày mà! Với lại em trông xinh thế này kể ra anh cũng ko mất mác là bao nhiêu đâu.
Tôi nháy mắt và đùa một chút để cô gái bớt lúng túng. Cô gái thật xinh. Trông nàng như một viên kẹo ngọt vậy. Tôi kéo ghế cho cô gái:
- Nếu em ko phiền có thể ngồi xuống đây cho đến khi cậu bạn của em tới.
Cô gái lắc đầu:
- Vâng, em cám ơn anh. Nhưng thôi, em ko làm phiền buỗi tối của anh, em sẽ ngồi chờ bạn em ở bàn khác vậy.
Cô gái định bước đi và tôi cũng ko nghĩ là ḿnh sẽ mời thêm một lời nào nữa song ko hiểu sao, có lẽ v́ đôi mắt biết cười kia, tôi lại mời thêm một lần nữa:
- Tất cả các bàn đă được đặt hét rồi. Em sẽ khó t́m được một cái bàn trống nào. Và ngồi một ḿnh sẽ khiến em già đi nhanh hơn đấy! Sao ko ngồi xuông đây và chúng ta cùng giết thời gian chờ đợi của em bằng những câu chuyện vui?
Tôi cũng thấy lạ là tự nhiên ḿnh trở nên "dẻo mỏi" đến thế. Cô gái im lặng suy nghĩ rồi rụt rè:
- Nhưng lỡ bạn anh đến th́ sao?
- Anh đến ăn có một ḿnh thôi.
Cô gái mỉm cười thay cho lời đồng ư. Thật lạ! Tôi từng nghe nói người ta có thể yêu say đắm ai đó chỉ v́ một nụ cười nhưng liệu súyt đánh rơi muỗng có thể ví như yêu say đắm ko nhỉ? Một đôi mắt biết cười đă đủ làm điêu đứng trái tim của hầu hết những gă trai huống chi khi cô gái cười cả bằng miệng cũng đẹp th́ thử hỏi làm sao tôi ko ngất ngây cho được.
Chỉ sau vài phút đầu hơi ngập ngừng một chút, câu chuyện giữa chúng tôi đă trở nên gần gũi hơn cả khi tôi nói chuyện với Ngân - đứa bạn khác giới thân nhất của tôi. Những câu chuyện trên trời dưới bể, về tuổi thơi của cả hai đứa, về sở thích và về gia đ́nh của nhau. Như thể đây là một cuộc ḥ hẹn của tôi với em chứ ko phải là của em với gă nào đó tên là Rượu Nho nhạt hóet mà tôi thực chất ra chỉ là người lấp chỗ trống.
- Có ai gọi anh là Bánh Phô Mai bao giờ chưa?
Em hỏi khi chúng tôi đang dùng món tráng miệng.. Em ăn một cái bánh táo c̣n tôi ăn một cái bánh phô mai. Tôi ngạc nhiên:
- Sao em hỏi vậy?
- V́ em hay ăn bánh táo nên mọi người thường gọi em là Bánh Táo.
- Vậy à? - Tôi bật cười - Vậy th́ anh cũng sẽ gọi em là Bánh Táo, c̣n em từ nay gọi anh là Bánh Phô Mai!
Em lại mỉm cười. Lần này, tôi nghe tim ḿnh đập mạnh.
- Khi nào thèm ăn bánh táo cứ gọi anh nhé! Anh sẽ đăi em!
Tôi đưa số điện thọai cho Bánh Táo khi chúng tôi cùng bước ra cửa.
- Cũng được! Và em sẽ đăi lại anh bánh phô mai.
Em nheo mắt vẫy tay chào tôi rôi về. Tôi nh́n theo em mà ḷng hưng phấn một cách kỳ lạ. Đă lâu lắm rồi tôi mới có một buổi tối ngọt ngào đến vậy. 19 tuổi, chưa một mảnh t́nh vắt vai, chính xác là chưa t́m ra mảnh t́nh nào hợp với cái vai của ḿnh để đem vắt lên. Kỳ lạ là từ trước khi gặp em, tôi chưa bao giờ cảm thấy sốt ruột với t́nh trạng đó của ḿnh. Tôi vẫn quan niệm về t́nh yêu làmột tiếng sét bất thường, nó sẽ giáng xuống ḿnh khi mà ḿnh ko để ư nhất. Và tối nay, một tiếng sét đă giáng xuống khi tôi gặp em.
(c̣n tiếp)
Tôi là một cô gái ko xinh nhưng vẫn hay tưởng tượng ra ḿnh rất xinh. Sự tưởng tượng ấy giúp tôi có được một sự tự tin nhất định.Tôi thích ăn bánh Táo nên các bạn hăy gọi tôi là Bánh Táo. Cũng như nhiều cô gái khác, ít ra là trong đám bạn bè của tôi, tôi cũng rất thích một anh chàng khóa trên. Tôi ko c̣n là một cô bé 16 tuổi để mỗi ngày lượn qua lớp anh 16 lần nhưng cũng ko dưới 4 lần mỗi ngày tôi đứng trên ban công nh́n anh. Tôi đặt cho anh ta một cái tên riêng: Rượu Nho. Và tự thưởng thức hai cái tên của chúng tôi vào mỗi sáng thức giấc vào mỗi tối trước khi đi ngủ. Tụi bạn khi nào ngán quá mức v́ những câu chuyện của tôi, chúng sẽ hét lên: "Thôi, tụi tao say quá rồi!". Tât nhiên, như một bợm nhậu thứ thiệt, tôi sẽ ko ép chúng nữa. Rượu bất khả ép. Cho dù đó chỉ là thứ vang nho nhẹ hều. Tôi thích cái cảm giác chuếnh chóang say khi t́nh cờ (một cách cố ư) tôi chạm mặt với anh trong nhà để xe. Nhưng tôi ko đủ can đảm để làm một spider girl. "Tao chưa đủ tŕnh để nốc 65kg rượu nho". Tôi vẫn chống chế vậy khi con bạn thân kích tôi tấn công anh. Nhưng trong thâm tâm tôi biết, những t́nh cảm trong tôi lúc này với anh mới chỉ dừng lại ở sự thích. Chưa đến mức tôi phải tấn công. Tôi hiểu bản thân ḿnh, nếu tôi kết anh đến mức nào đó nhất định, tôi sẽ chủ động tấn công. C̣n lúc này, tôi đang thích anh v́ trông anh rất phong độ. Hay c̣n gọi là "phải ḷng mặt" anh.
Sẽ vẫn là thế thôi, hết 4 năm Đại Học, hoặc tôi sẽ yêu một ai đó khác hoặc tôi sẽ bắt chuyện với Rượu Nho nếu ko có chuyện một trong số những đứa bạn thân của tôi viết thư mạo danh tôi gửi cho anh. Khi nhận bức thư của Rượu Nho hồi đáp, tôi vừa bực đứa bạn trời đánh của ḿnh lại vừa biết ơn nó. Anh muốn hẹn tôi một buổi ăn tối.
Sáng thứ bảy, tôi cùng cô bạn ríu rít sửa sọan cho cuộc hẹn buổi tối. Bộ váy áo rời màu trắng, thêm đôi giày dây màu trắng và chiếc túi xách cùng tông, thêm sơn ti tí màu ngà lên những ngón tay be bé. Cô bạn xúyt xoa: "Nh́n mày ngon phết!" khiến tôi tự tin hơn rất nhiều. Tôi đến chỗ hẹn trước giờ hẹn đến 30 phút. Loanh quanh một chút nữa, đúng 7h tôi bước vào quán, tôi nhận ra Rượu Nho đang ngồi quay lưng lại, trong một góc khuất bên cạnh quầy bar. Tôi rón rén đi tới ko quên sửa lại bộ máy và mái tóc. Nếu bạn đang đứng rất gần với một người mà bạn hằng thương thầm nhớ trộm suốt cả năm trời, bạn cũng biết anh ta đang chờ đợi bạn, bạn cũng cực ḱ tin vào sự hấp dẫn của chính bạn, hẳn bạn sẽ biết tôi hồi hộp thế nào?
Bánh Phô Mai
- Không sao! Nhầm lẫn là chuyện thường ngày mà! Với lại em trông xinh thế này kể ra anh cũng ko mất mác là bao nhiêu đâu.
Tôi nháy mắt và đùa một chút để cô gái bớt lúng túng. Cô gái thật xinh. Trông nàng như một viên kẹo ngọt vậy. Tôi kéo ghế cho cô gái:
- Nếu em ko phiền có thể ngồi xuống đây cho đến khi cậu bạn của em tới.
Cô gái lắc đầu:
- Vâng, em cám ơn anh. Nhưng thôi, em ko làm phiền buỗi tối của anh, em sẽ ngồi chờ bạn em ở bàn khác vậy.
Cô gái định bước đi và tôi cũng ko nghĩ là ḿnh sẽ mời thêm một lời nào nữa song ko hiểu sao, có lẽ v́ đôi mắt biết cười kia, tôi lại mời thêm một lần nữa:
- Tất cả các bàn đă được đặt hét rồi. Em sẽ khó t́m được một cái bàn trống nào. Và ngồi một ḿnh sẽ khiến em già đi nhanh hơn đấy! Sao ko ngồi xuông đây và chúng ta cùng giết thời gian chờ đợi của em bằng những câu chuyện vui?
Tôi cũng thấy lạ là tự nhiên ḿnh trở nên "dẻo mỏi" đến thế. Cô gái im lặng suy nghĩ rồi rụt rè:
- Nhưng lỡ bạn anh đến th́ sao?
- Anh đến ăn có một ḿnh thôi.
Cô gái mỉm cười thay cho lời đồng ư. Thật lạ! Tôi từng nghe nói người ta có thể yêu say đắm ai đó chỉ v́ một nụ cười nhưng liệu súyt đánh rơi muỗng có thể ví như yêu say đắm ko nhỉ? Một đôi mắt biết cười đă đủ làm điêu đứng trái tim của hầu hết những gă trai huống chi khi cô gái cười cả bằng miệng cũng đẹp th́ thử hỏi làm sao tôi ko ngất ngây cho được.
Chỉ sau vài phút đầu hơi ngập ngừng một chút, câu chuyện giữa chúng tôi đă trở nên gần gũi hơn cả khi tôi nói chuyện với Ngân - đứa bạn khác giới thân nhất của tôi. Những câu chuyện trên trời dưới bể, về tuổi thơi của cả hai đứa, về sở thích và về gia đ́nh của nhau. Như thể đây là một cuộc ḥ hẹn của tôi với em chứ ko phải là của em với gă nào đó tên là Rượu Nho nhạt hóet mà tôi thực chất ra chỉ là người lấp chỗ trống.
- Có ai gọi anh là Bánh Phô Mai bao giờ chưa?
Em hỏi khi chúng tôi đang dùng món tráng miệng.. Em ăn một cái bánh táo c̣n tôi ăn một cái bánh phô mai. Tôi ngạc nhiên:
- Sao em hỏi vậy?
- V́ em hay ăn bánh táo nên mọi người thường gọi em là Bánh Táo.
- Vậy à? - Tôi bật cười - Vậy th́ anh cũng sẽ gọi em là Bánh Táo, c̣n em từ nay gọi anh là Bánh Phô Mai!
Em lại mỉm cười. Lần này, tôi nghe tim ḿnh đập mạnh.
- Khi nào thèm ăn bánh táo cứ gọi anh nhé! Anh sẽ đăi em!
Tôi đưa số điện thọai cho Bánh Táo khi chúng tôi cùng bước ra cửa.
- Cũng được! Và em sẽ đăi lại anh bánh phô mai.
Em nheo mắt vẫy tay chào tôi rôi về. Tôi nh́n theo em mà ḷng hưng phấn một cách kỳ lạ. Đă lâu lắm rồi tôi mới có một buổi tối ngọt ngào đến vậy. 19 tuổi, chưa một mảnh t́nh vắt vai, chính xác là chưa t́m ra mảnh t́nh nào hợp với cái vai của ḿnh để đem vắt lên. Kỳ lạ là từ trước khi gặp em, tôi chưa bao giờ cảm thấy sốt ruột với t́nh trạng đó của ḿnh. Tôi vẫn quan niệm về t́nh yêu làmột tiếng sét bất thường, nó sẽ giáng xuống ḿnh khi mà ḿnh ko để ư nhất. Và tối nay, một tiếng sét đă giáng xuống khi tôi gặp em.
(c̣n tiếp)