PDA

View Full Version : Bánh táo và bánh phô mai! - truyện này dễ thương lắm áh!



ngochien2000
19/10/2006, 09:42 AM
Bánh táo

Tôi là một cô gái ko xinh nhưng vẫn hay tưởng tượng ra ḿnh rất xinh. Sự tưởng tượng ấy giúp tôi có được một sự tự tin nhất định.Tôi thích ăn bánh Táo nên các bạn hăy gọi tôi là Bánh Táo. Cũng như nhiều cô gái khác, ít ra là trong đám bạn bè của tôi, tôi cũng rất thích một anh chàng khóa trên. Tôi ko c̣n là một cô bé 16 tuổi để mỗi ngày lượn qua lớp anh 16 lần nhưng cũng ko dưới 4 lần mỗi ngày tôi đứng trên ban công nh́n anh. Tôi đặt cho anh ta một cái tên riêng: Rượu Nho. Và tự thưởng thức hai cái tên của chúng tôi vào mỗi sáng thức giấc vào mỗi tối trước khi đi ngủ. Tụi bạn khi nào ngán quá mức v́ những câu chuyện của tôi, chúng sẽ hét lên: "Thôi, tụi tao say quá rồi!". Tât nhiên, như một bợm nhậu thứ thiệt, tôi sẽ ko ép chúng nữa. Rượu bất khả ép. Cho dù đó chỉ là thứ vang nho nhẹ hều. Tôi thích cái cảm giác chuếnh chóang say khi t́nh cờ (một cách cố ư) tôi chạm mặt với anh trong nhà để xe. Nhưng tôi ko đủ can đảm để làm một spider girl. "Tao chưa đủ tŕnh để nốc 65kg rượu nho". Tôi vẫn chống chế vậy khi con bạn thân kích tôi tấn công anh. Nhưng trong thâm tâm tôi biết, những t́nh cảm trong tôi lúc này với anh mới chỉ dừng lại ở sự thích. Chưa đến mức tôi phải tấn công. Tôi hiểu bản thân ḿnh, nếu tôi kết anh đến mức nào đó nhất định, tôi sẽ chủ động tấn công. C̣n lúc này, tôi đang thích anh v́ trông anh rất phong độ. Hay c̣n gọi là "phải ḷng mặt" anh.

Sẽ vẫn là thế thôi, hết 4 năm Đại Học, hoặc tôi sẽ yêu một ai đó khác hoặc tôi sẽ bắt chuyện với Rượu Nho nếu ko có chuyện một trong số những đứa bạn thân của tôi viết thư mạo danh tôi gửi cho anh. Khi nhận bức thư của Rượu Nho hồi đáp, tôi vừa bực đứa bạn trời đánh của ḿnh lại vừa biết ơn nó. Anh muốn hẹn tôi một buổi ăn tối.

Sáng thứ bảy, tôi cùng cô bạn ríu rít sửa sọan cho cuộc hẹn buổi tối. Bộ váy áo rời màu trắng, thêm đôi giày dây màu trắng và chiếc túi xách cùng tông, thêm sơn ti tí màu ngà lên những ngón tay be bé. Cô bạn xúyt xoa: "Nh́n mày ngon phết!" khiến tôi tự tin hơn rất nhiều. Tôi đến chỗ hẹn trước giờ hẹn đến 30 phút. Loanh quanh một chút nữa, đúng 7h tôi bước vào quán, tôi nhận ra Rượu Nho đang ngồi quay lưng lại, trong một góc khuất bên cạnh quầy bar. Tôi rón rén đi tới ko quên sửa lại bộ máy và mái tóc. Nếu bạn đang đứng rất gần với một người mà bạn hằng thương thầm nhớ trộm suốt cả năm trời, bạn cũng biết anh ta đang chờ đợi bạn, bạn cũng cực ḱ tin vào sự hấp dẫn của chính bạn, hẳn bạn sẽ biết tôi hồi hộp thế nào?

Bánh Phô Mai

- Không sao! Nhầm lẫn là chuyện thường ngày mà! Với lại em trông xinh thế này kể ra anh cũng ko mất mác là bao nhiêu đâu.

Tôi nháy mắt và đùa một chút để cô gái bớt lúng túng. Cô gái thật xinh. Trông nàng như một viên kẹo ngọt vậy. Tôi kéo ghế cho cô gái:

- Nếu em ko phiền có thể ngồi xuống đây cho đến khi cậu bạn của em tới.

Cô gái lắc đầu:

- Vâng, em cám ơn anh. Nhưng thôi, em ko làm phiền buỗi tối của anh, em sẽ ngồi chờ bạn em ở bàn khác vậy.

Cô gái định bước đi và tôi cũng ko nghĩ là ḿnh sẽ mời thêm một lời nào nữa song ko hiểu sao, có lẽ v́ đôi mắt biết cười kia, tôi lại mời thêm một lần nữa:

- Tất cả các bàn đă được đặt hét rồi. Em sẽ khó t́m được một cái bàn trống nào. Và ngồi một ḿnh sẽ khiến em già đi nhanh hơn đấy! Sao ko ngồi xuông đây và chúng ta cùng giết thời gian chờ đợi của em bằng những câu chuyện vui?

Tôi cũng thấy lạ là tự nhiên ḿnh trở nên "dẻo mỏi" đến thế. Cô gái im lặng suy nghĩ rồi rụt rè:

- Nhưng lỡ bạn anh đến th́ sao?

- Anh đến ăn có một ḿnh thôi.

Cô gái mỉm cười thay cho lời đồng ư. Thật lạ! Tôi từng nghe nói người ta có thể yêu say đắm ai đó chỉ v́ một nụ cười nhưng liệu súyt đánh rơi muỗng có thể ví như yêu say đắm ko nhỉ? Một đôi mắt biết cười đă đủ làm điêu đứng trái tim của hầu hết những gă trai huống chi khi cô gái cười cả bằng miệng cũng đẹp th́ thử hỏi làm sao tôi ko ngất ngây cho được.

Chỉ sau vài phút đầu hơi ngập ngừng một chút, câu chuyện giữa chúng tôi đă trở nên gần gũi hơn cả khi tôi nói chuyện với Ngân - đứa bạn khác giới thân nhất của tôi. Những câu chuyện trên trời dưới bể, về tuổi thơi của cả hai đứa, về sở thích và về gia đ́nh của nhau. Như thể đây là một cuộc ḥ hẹn của tôi với em chứ ko phải là của em với gă nào đó tên là Rượu Nho nhạt hóet mà tôi thực chất ra chỉ là người lấp chỗ trống.

- Có ai gọi anh là Bánh Phô Mai bao giờ chưa?

Em hỏi khi chúng tôi đang dùng món tráng miệng.. Em ăn một cái bánh táo c̣n tôi ăn một cái bánh phô mai. Tôi ngạc nhiên:

- Sao em hỏi vậy?

- V́ em hay ăn bánh táo nên mọi người thường gọi em là Bánh Táo.

- Vậy à? - Tôi bật cười - Vậy th́ anh cũng sẽ gọi em là Bánh Táo, c̣n em từ nay gọi anh là Bánh Phô Mai!

Em lại mỉm cười. Lần này, tôi nghe tim ḿnh đập mạnh.

- Khi nào thèm ăn bánh táo cứ gọi anh nhé! Anh sẽ đăi em!

Tôi đưa số điện thọai cho Bánh Táo khi chúng tôi cùng bước ra cửa.

- Cũng được! Và em sẽ đăi lại anh bánh phô mai.

Em nheo mắt vẫy tay chào tôi rôi về. Tôi nh́n theo em mà ḷng hưng phấn một cách kỳ lạ. Đă lâu lắm rồi tôi mới có một buổi tối ngọt ngào đến vậy. 19 tuổi, chưa một mảnh t́nh vắt vai, chính xác là chưa t́m ra mảnh t́nh nào hợp với cái vai của ḿnh để đem vắt lên. Kỳ lạ là từ trước khi gặp em, tôi chưa bao giờ cảm thấy sốt ruột với t́nh trạng đó của ḿnh. Tôi vẫn quan niệm về t́nh yêu làmột tiếng sét bất thường, nó sẽ giáng xuống ḿnh khi mà ḿnh ko để ư nhất. Và tối nay, một tiếng sét đă giáng xuống khi tôi gặp em.
(c̣n tiếp)

ngochien2000
19/10/2006, 09:44 AM
Bánh Táo

Ngày 1

Gặp một anh chàng Bánh Phô Mai kỳ lạ. Tôi ko chắc ḿnh đă cảm thấy như thế này với Rượu Nho bao giờ chưa nhưng cảm giác bây giờ của tôi cũng kỳ lạ như anh chàng đó vậy, vừa ấp áp, vừa gân gũi. Cả một buổi tối ngồi với Bánh Phô Mai, tôi gần như quên bẵng rằng ḿnh hẹn Rượu Nho. Như thể cuộc hẹn này dành cho tôi và Bánh Phô Mai vậy. Một sự lầm lẫn vô t́nh hay đó là sự sắp xếp của tạo hóa. Cầm số điện thọai của Bánh Phô Mai, lưu vào máy điện thọai của ḿnh dường như vẫn chưa đủ, tôi c̣n muốn học thuộc số điện thọai đó nữa. Tôi vừa nhắn tin cho anh để cảm ơn về một bữa tối và nhân tiện để anh biết số điện thọai của ḿnh.

Ngày 1 + n

Tôi vừa nhắn tin thông báo ḿnh đậu kế tóan cho Bánh Phô Mai vừa nghe tiếng cô bạn thân léo nhéo: "Có yêu ko mà nhiệt t́nh thế? Vừa biết tin đậu đă nhắn ngay". Tôi cũng tự hỏi ḿnh như thế nhiều lần như câu trả lời lúc nào cũng như một đám mây bồng bềnh ko rơ h́nh hài và màu sắc. Tôi chỉ biết cứ có chuyện ǵ xảy ra, tôi lại lập tức t́m Bánh Phô Mai để kể, để khóc, để đựơc anh dỗ ngọt và chia sẻ. Yêu chăng? Hay là nhiều lúc người ta chỉ cần một bờ vai để tựa? Tôi đă quên hẳn thói quen chạy ra ban công nh́n Rượu Nho mỗi ngày. Măi đến hai hôm sau, Rượu Nho mới viết thư xin lỗi tôi rằng hôm ấy anh ta bận nên ko đến chỗ hẹn được, lại ko có số điện thọai để nhắn cho tôi. Và anh rất xin lỗi tôi, anh muốn hẹn tôi một buổi tối khác. Nhưng tôi đă từ chối với lư do tôi bận học ôn thi môn kế tóan. Tôi hẹn lại anh hôm khác mà trong thâm tâm thực sự ko hề tồn tại cái hôm khác ấy. Bánh Phô Mai đă chiếm một vị trí rơ rệt trong tôi, như thể người ta cài đè h́nh ảnh Bánh Phô Mai lên h́nh ảnh Rượu Nho vậy.

Bánh Phô Mai

- Gọi là Rượu Nho v́ anh ta thích uống rượu nho à?

Tôi ṭ ṃ hỏi. Có một chút ghen tỵ trong ḷng với gă Rượu Nho nào đó. Em lắc đầu:

Không, chỉ v́ ăn Bánh Táo với Rượu Nho nghe có vẻ ngon ngon. Chỉ có em thầm gọi anh ấy như thế thôi, thậm chí anh ấy c̣n ko biết ḿnh có cái tên Rượu Nho trên đời.

- Em c̣n thích anh ấy ko? - Tôi thăm ḍ.

Ko một chút suy nghĩ, em lắc đầu. Tôi khẽ giấu tiếng thở phào nhẹ nhơm. Bất giác, em nheo mắt hỏi:

- Anh mấy tuổi nhỉ?

- Có quan trọng ko? Anh nghĩ anh đủ già và đủ thời gian có mặt bên em, khi em cần lời khuyên hay ai đó để tâm sự, chắc đấy! Như vậy chưa đủ để gọi là anh sao?

- Em sẽ ko hỏi câu này nữa v́ chắc chắn anh nhỏ tuổi hơn em.

Tôi giật ḿnh nhưng vẫn làm mặt tỉnh cắm cúi ăn bánh. Bánh Táo đột ngột xắn muỗng vào phần bánh phô mai của tôi đưa lên miệng hít hà:

- Có nhiều người hay ăn bánh táo và bánh phô mai cùng lúc. Công nhận ngon nhỉ! Đền lại anh này!

Vừa nói Bánh Táo vừa xắn muỗng bánh bên đĩa ḿnh đưa tôi. Tôi nh́n vào mắt em, tự hỏi: "Với em, tuổi tác có phải là một trở ngại?". Tôi biết ḿnh kém Bánh Táo 2 tuổi từ ngay sau lần thứ hai chúng tôi gặp nhau. Điều đó khiến tôi hơi mất tự nhiên nhưng rồi mọi điều cũng qua đi khi tôi với em nói được với nhau rất nhiều chuyện. Bây giờ, đột ngột em hỏi tôi, tôi thực sự lúng túng và rất muốn biết rằng em có yêu một gă con trai kém em 2 tuổi hay ko? Nhưng tôi sợ ḿnh sẽ gặp câu trả lời khiến bản thân tôi đau ḷng. Suốt buổi tối ấy, tôi chẳng thể thóat ra khỏi điều thắc mắc ấy. Đến cuối buổi, khi tiễn em về đến đầu ngơ nhà em, bất ngờ, em chạm tay vào tay tôi:

- Em chưa từng xưng em với ai bằng tuổi lẫn kém tuổi em. Nhưng với anh th́ khác. Em tự nguyện.

Tôi run lên v́ câu nói đó. Thực sự, hơn bao giờ hết, tôi muốn được kéo em vào ḷng ḿnh và hôn em. Nhưng tôi đă ko đủ dũng khí để làm điều đó. Nh́n em đi vào khuất sau ngơ nhỏ, tôi chỉ chực gào hét lên rằng tôi yêu em đến nhường nào.

Bánh Táo

Ngày 1+ n + m

Bánh Phô Mai có lẽ bị bất ngờ khi thấy tôi biết anh kém tôi 2 tuổi. Đơn giản thôi, là v́ anh ko thể tin rằng tôi đă thực sự cần anh đến thế nào. Tôi biết chắc rằng tôi có thể làm mọi điều để anh thuộc về tôi. Anh hay hỏi tôi về Rượu Nho. Đă từ lâu, từ khi có anh, Rượu Nho đă ḥan ṭan bay hơi trong ư nghĩ của tôi. Lúc anh đưa tôi về đến đầu ngơ, tôi thực sự mong rằng anh có thể kéo tôi vào và hôn tôi. Nhưng anh đă ko làm điều đó. Một chút hụt hẫng thỏang qua.

Ngày 1+ n + m + x

Và cuối cùng, hôm nay, Bánh Phô Mai đă gọi điện cho tôi. Anh hỏi:

- Em có biết tại sao trái tim tượng trưng cho t́nh yêu ko?

- Tại sao thế? - Tôi hỏi mà mơ hồ nhận ra rằng ḿnh đang chuẩn bị nghe một điều tương tự như một lời tỏ t́nh. Anh bắt đầu kể, thât gần bên tai tôi:

- Ngày xửa ngày xưa, khi thế giới này c̣n là một tiệm bánh khổng lồ, nó rộng đến nỗi những chiếc bánh nằm ở ngăn kệ bên này sẽ ko bao giờ thấy được những chiếc bánh ở ngăn kệ bên kia. Một ngày nọ, có một chiếc bánh phô mai ở ngăn kệ bên này thầm yêu một chiếc bánh táo ở ngăn kệ bên kia. Thế là hai chiếc bánh bắt đầu vượt qua rất nhiều những ngăn kệ cao ngất, những chuột, gián lúc nào cũng nhăm nhe ngọam lấy và cả những chiếc bánh khác luôn miệng rủ vào ở chung và c̣n rất nhiều, rất nhiều những khó khăn khác để có thể gặp nhau. V́ vượt qua rất nhiều trở ngại nên đến khi gặp nhau, cả bánh táo lẫn bánh phô mai đều ít nhiều bị sứt mẻ đi và ko c̣n đẹp như lúc mới ra ḷ. Nhưng hai chiếc bánh tiến lại gần nhau th́ những chỗ sứt mẻ tửơng chừng như xấu xí lại ráp với nhau vừa khít thành một h́nh tựa như h́nh trái tim. V́ thế, từ đó về sau, trái tim được xem là tượng trưng cho t́nh yêu... Em có hiểu anh muốn nói ǵ ko, Bánh Táo?

Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài. Tôi ko nghĩ rằng khi được nhận một lời tỏ t́nh, người ta lại có thể xúc động được đến thế? Và anh xuất hiện ngay đằng sau tôi với một đĩa bánh phô mai và bánh táo. Cái nào cũng ghép lại thành những trái tim xinh xắn. Tôi ngắt địên thọai để chờ đợi một lời nói trực tiếp từ anh. Và anh đă nói, rất nhẹ nhàng, rất êm ái:

- Anh chỉ thấy có mỗi ḿnh em ăn bánh phô mai kèm với bánh táo. Chẳng lẽ ko phải v́ có một chiếc bánh táo luôn muốn ở gần một chiếc bánh phô mai hay sao?

Tôi ôm cḥang lấy anh và ̣a khóc.

(HHT)

Tina_Phuong
21/10/2006, 10:49 PM
H́nh như đă đọc truyện ń goài, ngộ ngộ, hem biết diễn tả sao ^^

vivi619
13/11/2006, 03:29 PM
Dễ thương ghê,Vi muốn khóc luôn nè

ngochien2000
14/11/2006, 07:09 AM
hihi, chi vivi và mọi người thích là được roài! :) Thanks!

sweet_girl
29/11/2006, 12:10 AM
ôi, câu chuyện này hay thật đóa! ( cách tỏ t́nh của anh chàng đóa good ghê, ai mà chẳng cảm động)

Rot
30/11/2007, 03:25 AM
Anh là bánh ḅ đây, có bánh nào gần anh không hay ở xa cũng được (anh lăn tới cho ra h́nh trái tim) ... hi...hi....Anh đang cần bánh (để ăn).

littlevietthao
13/12/2007, 12:25 AM
truyện này thuộc nhóm favorite của little đó. ngochien cũng thấy hay đúng hem?
ps: có ai biết trong tp ở đâu bán cheesecake chỉ em với!!!

Thoại_Thoại
21/06/2008, 01:13 PM
Rất dễ thương và "lăng măng" nữa ^_^