John Lennon
24/07/2006, 10:29 AM
Trong một góc quán cà phê nhỏ, nơi có chiếc bàn cũ kỹ và bốn cái đầu chụm vào nhau. Ở đó nh́n vào chỉ thấy họ nhấp từng ngụm cà phê nhỏ và nhả khói thuốc lên trời. Họ như th́ thầm kể nhau nghe chuyện ǵ đó. Tôi là một kẻ khá ṭ ṃ, rất muốn nghe mọi người tâm sự với nhau, cũng trả để làm ǵ, chỉ để nghe, và rút ra được một cái ǵ đó. Tôi liền cầm theo tách cà phê và gói thuốc, chuyển tới gần bàn họ ngồi.
May mắn sao, tôi ngồi xuống đúng lúc tới phần tâm sự của một người khác. Vậy là tôi sắp được nghe một câu chuyện kể từ đầu tới cuối đây. Tôi nh́n kỹ người sắp kể chuyện, một cậu thanh niên trạc hai mươi tư, hai mươi nhăm tuổi. Mắt đeo một cặp kính cận, với một khuôn mặt buồn buồn, đôi mắt cậu suy tư nh́n vào điếu thuốc đang hút dở trên tay. Và cậu bắt đầu câu chuyện, đây có lẽ là một cuộc tâm sự đời tư giữa bốn người bạn với nhau.
…Chuyện đă xảy ra từ lâu lắm rồi, từ sáu năm về trước, đối với thanh niên tụi ḿnh, sáu năm là cả một thời gian dài. Thời gian đó đủ để chúng ta thay đổi hoàn toàn từ một con người này thành một con người khác, có thể là hoàn thiện hơn nhiều. Nhưng có bản chất con người, th́ chúng ta khó ḷng thay đổi. Năm đó tôi thi trượt đại học, ngay năm đầu tiên đi thi. Tôi chỉ đỗ được vào một trường cao đẳng. Mọi việc dường như đă sụp đổ, t́nh thần giảm hẳn. Bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu mơ ước dường như tiêu tan. Kể từ đó, mỗi lần cắp sách tới trường, mỗi lần đi trên phố, tôi đều chỉ dám nh́n xuống chân, mà không thể nào dám ngẩng mặt lên nh́n một ai. Thời gian đó, tôi c̣n ở nhờ nhà bác trong một khu tập thể, khu tập thể đó lớn lắm, có nhiều dăy nhà. Các dăy nhà nằm quay mặt vào nhau. Đối diện với nhà bác tôi, có một khoảnh đất, họ chưa làm nhà, chỉ để đất không. Ở đó tôi để ư thấy có một cái bếp nhỏ đun bằng củi, h́nh như người ta dựng lên để nấu nước, hoặc nấu ǵ đó, có lẽ là để tiết kiệm ga hoặc điện.
Trong suốt sáu tháng đầu đi học như vậy, tôi h́nh như đă làm quen được với nỗi buồn, nỗi thất vọng của gia đ́nh đối với tôi. Tôi như không c̣n ư chí nữa, bỏ hẳn việc nghĩ tới ôn thi đại học thêm một lần nữa. Các bạn biết rồi đấy, khi con người ta đă không c̣n ư chí, con người ta không c̣n cố gắng, th́ mới đau xót chừng nào, mới nhục nhă chừng nào, khi tự ḿnh đă rũ bỏ con người của chính ḿnh.
(hết kỳ I)
May mắn sao, tôi ngồi xuống đúng lúc tới phần tâm sự của một người khác. Vậy là tôi sắp được nghe một câu chuyện kể từ đầu tới cuối đây. Tôi nh́n kỹ người sắp kể chuyện, một cậu thanh niên trạc hai mươi tư, hai mươi nhăm tuổi. Mắt đeo một cặp kính cận, với một khuôn mặt buồn buồn, đôi mắt cậu suy tư nh́n vào điếu thuốc đang hút dở trên tay. Và cậu bắt đầu câu chuyện, đây có lẽ là một cuộc tâm sự đời tư giữa bốn người bạn với nhau.
…Chuyện đă xảy ra từ lâu lắm rồi, từ sáu năm về trước, đối với thanh niên tụi ḿnh, sáu năm là cả một thời gian dài. Thời gian đó đủ để chúng ta thay đổi hoàn toàn từ một con người này thành một con người khác, có thể là hoàn thiện hơn nhiều. Nhưng có bản chất con người, th́ chúng ta khó ḷng thay đổi. Năm đó tôi thi trượt đại học, ngay năm đầu tiên đi thi. Tôi chỉ đỗ được vào một trường cao đẳng. Mọi việc dường như đă sụp đổ, t́nh thần giảm hẳn. Bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu mơ ước dường như tiêu tan. Kể từ đó, mỗi lần cắp sách tới trường, mỗi lần đi trên phố, tôi đều chỉ dám nh́n xuống chân, mà không thể nào dám ngẩng mặt lên nh́n một ai. Thời gian đó, tôi c̣n ở nhờ nhà bác trong một khu tập thể, khu tập thể đó lớn lắm, có nhiều dăy nhà. Các dăy nhà nằm quay mặt vào nhau. Đối diện với nhà bác tôi, có một khoảnh đất, họ chưa làm nhà, chỉ để đất không. Ở đó tôi để ư thấy có một cái bếp nhỏ đun bằng củi, h́nh như người ta dựng lên để nấu nước, hoặc nấu ǵ đó, có lẽ là để tiết kiệm ga hoặc điện.
Trong suốt sáu tháng đầu đi học như vậy, tôi h́nh như đă làm quen được với nỗi buồn, nỗi thất vọng của gia đ́nh đối với tôi. Tôi như không c̣n ư chí nữa, bỏ hẳn việc nghĩ tới ôn thi đại học thêm một lần nữa. Các bạn biết rồi đấy, khi con người ta đă không c̣n ư chí, con người ta không c̣n cố gắng, th́ mới đau xót chừng nào, mới nhục nhă chừng nào, khi tự ḿnh đă rũ bỏ con người của chính ḿnh.
(hết kỳ I)