Tina_Phuong
19/07/2006, 01:55 PM
Part 1
Tôi bưng ly trà đến chỗ bàn sát cạnh cửa kiếng, nơi con người ta có thể vừa uống trà, vừa nh́n ra ngoài ngắm mọi vật.
- Lục Trà Chanh của em đây!
Tôi dặt ly trà xuống trước mặt một cô bé chừng 17 hay 18 tuổi ǵ đó. Cô bé mỉm cười :
- Cám ơn chị!
Tôi quay về quầy tiếp tân, từ chỗ ấy, tôi có thể quan sát cô bé rơ nhất. Một cô bé khá xinh nhưng sao tôi có cảm giác đôi mắt xoe tṛn kia có vẻ buồn quá. Thật không hợp với khuôn mặt trài xoan ngây thơ kia tí nào. Cô bé cứ ngồi im và lặng lẽ nh́n ra ngoài, như thể là đang chờ đọi ai vậy, Có lẽ cô bé có hẹn trước.
Nhưng rồi h́nh như người mà cô bé chờ đă không tới, v́ đă tới lúc quán đóng cửa, cô bé ra về với một nỗi buồn câm lặng.
Không, đó không đơn thuần là một cái hẹn tầm thường, tôi biết như thế v́ suốt tuần lễ đó, cô bè cừ đến, cứ chờ, cứ buồn bă ra về và đặc biệt là vẫn cứ uồng măi món Lục Trà Chanh, thứ trà mang vị đắng, chát, chua và có cả ngọt nữa. Cô bé luôn luôn ngồi ở góc bàn đó, khiến cho tôi có cảm giác h́nh như chỗ đó thiết kế là để dành riêng cho cô bé....
Một ngày như mọi ngày, cô bé lại ghé quán khi đồng hồ vừa diểm 2h trưa. Như thường lệ, tôi mang trà ra cô bé, và khà quen với món trà mà khách hay uống nên tôi không cần hỏi, cứ bưng trà ra cho cô bé.
- Lục Trà Chanh đây! Chà...sao em cứ uống măi món này mà không đỏi món khác? C̣n nhiều thứ mà. Hay em bị nghiện Lục Trà Chanh rồi?
Câu hỏi vô t́nh của tôi dường như đă tác động mạnh đến tâm trạng hiện tḥi của cô bé. Cô bé cười nhạt :
- Ừa, có lẽ chị nói đúng! Em đă bị nghiện Lục Trà Chanh thật rồi. Nghiện cái cái vị chua của Chanh, vị đắng và chát của Lục Trà. Chua-Chát-Đắng, giống như hương vị của tíng yêu vậy.
Cô bé làm tôi ṭ ṃ quá. Tôi thật muốn biết việc ǵ đă xăy ra mà cô bé lại trở nên như thế. Đáng lí cái lứa tuổi của cô bé phải hồn nhiên, ngây thơ lắm chứ, tại sao...
- Chị tên ǵ?
Câu hỏi của cô bé đă đưa tôi khỏi một chuỗi những câu hỏi không lời đáp ấy. Tôi trà lời :
- Chị tên Nguyệt Thiên!
Cô bé cười :
- Tên em là Trúc Tiên. H́nh như chị đến làm ở đây chưa lâu nhỉ?!
- Ừa, chị mới nhận việc được một tuần nay. Nhưng câu chuyện của em...à, chị xin lỗi, chị hơi vô duyên nhỉ!
- Không sao. Nếu như chị muốnn biết như thế th́ cứ ngồi xuóng đây. Dù sao th́ em cũng cầnn có người tâm sự
Tôi ngồi xuống chỗ đối diện cô bé, cô bé phóng tầm mắt vế một nơi xa xôi qua lớp kính rồi bắt đầu kể :
- Câu chuyện xăy ra cách đây 1 năm, tại quán trà này, em đă......
Câu chuyện bắt đầu lúc mà Trúc Tiên c̣n là một cô nữ sinh hồn nhiên, chưa biết nghĩ hay mong nhớ bất cứ một ai cả. Vào một ngày nọ, tại quán trà này, cô bé đă gặp được người đó...
Nó đặt mạnh ly trà lên bàn để cố ư gây sự chú ư của một anh chàng khá bảnh bao đang ngồi ấy, nh́n ra ngoài đường. Anh chàng đă quay lại nh́n nó như nó mong đợi. Anh ta hỏi :
- Ǵ đó cô phục vụ?
Anh làm nó bối rối quá trời. Ǵ chứ ? Nó dâu phải phục vụ. Nhưng đám bạn nó từ bàn bên kia đang ôm bụng cười, nó không muốn mất mặt như thế, nó cố t́nh nói to lên để át khí thế của anh :
- Ai...Ai bảo anh tôi là phục vụ?
- Cô không là phục vụ cứ là ǵ?
- Là khách!
- Khách?
- Ừa, bộ hông được sao?
Anh chớp mắt nh́n nó :
- Được...nhưng sao cô không về chỗ mấy cô bạn của cô nhỉ? - vừa nói, anh vừa liếc mắt sang bàn bên kia.Nó trả lời tỉnh bơ :
- Tại tui thích ngồi đây.
- Nhưng đây có người ngồi rồi.
- Tui biết chứ, nhưng ḿnh anh ngồi th́ hơi rộng, tui ngồi nữa được không?
Anh mỉm cười :
- Được! Nhưng cô cứ ngồi một ḿnh nhé! Chào cô!
Nói rồi, anh đứng lên đi một mạch ra cửa làm nó ngẩn ngơ. Mấy đứa bạn của nó bắt đầu cười nhạo, nhưng với nó th́ chuyện đó giờ đă không nghĩa lí ǵ nữa, nó chỉ cảm thấy có lỗi v́ đă vô cớ chọc giận anh. Nó bắt đầu nghĩ phải gặp lại và xin lỗi anh mói được...
- Ôi, tới giờ em phải đi rồi, hôm khác em sẽ ghé kể chị nghe tiếp. Chào chị!
Cô bé hối hả ra về. Tôi nh́n theo sau, cứ luôn xao xuyến măi. Tôi thật sự muốn biết chuyện ǵ đă cướp đi vẻ vui tươi của cô bé, nhưng phải chờ tới ngày mai, khi cô bé quay lại quán trà......
Part 2
Ngày hôm sau, như thường lệ, khi đồng hồ vừa điểm 2h trưa là cô bé xuất hiện. Tôi nhanh nhảu bưng trà ra và ngồi xuống chỗ ghế đối diện cô bé. Sau khi hớp ngụm trà đầu tiên, cô bé hỏi :
- Hôm qua em kể tới đâu rồi chị?
- Tới đoạn anh chàng ấy đứng lên bỏ ra về.
Cô bé lại phóng tầm mắt ra xa và bắt đầu hồi tưởng lại :
- À phải, lúc đó th́ em.....
Lúc đó th́ nó đă nhận ra lỗi lầm của chính bản thân nó. Đúng là nó hơi bị vô duyên thật. Tại nó mà anh giận dỗi bỏ về. Mà xưa nay, tính của nó rất ṣng phẳng, nghĩa là đă vay ai cái ǵ th́ phải trả cái đó, đă làm sai cái ǵ th́ phải xin lỗi và khi nào được sự tha thứ của người khác, nó mới thôi. Cho nên nó đă chủ động chờ anh suốt ngày hôm sau. Lạ thật! 3h rồi mà sao anh chưa tới nhỉ?! Nó nghe ông chủ quán Trà bảo anh là khách quen ở đây, thường ghé dộ khoảng 3h trưa, nó đă đề pḥng trường hợp anh tới sớm hơn nên đă đóng đô ở đây từ lúc 12h trưa. Thế mà giờ này anh c̣n chưa tới. Hay là anh đến muộn? Nhưng rồi nó biết anh không phải đến muộn mà là thật sự không đến. V́ đă 8h tối rồi. Nhưng nó vẫn kiên tŕ ngồi đợi. 9h, quán đóng cửa, nó đành ra về với một ngày chờ vô vọng. Nó không bỏ cuộc! Nhiều khi suy nghĩ, nó cảm thấy nó ngốc. Sao lại có thể bỏ thời gian ra chờ một kẻ không quen biết để nói một lời xin lỗi mà có lẽ cũng chả cần thiết đối với người ấy. Nhưng nó không muốn phá vỡ quy tắc của bản thân. Nó sẽ chờ anh dù rằng có lẽ anh sẽ không quay lại đây nữa. Nhưng nếu thật anh không quay lai nữa th́ sao? Chả lẽ nó phải ngồi đây đợi tới hết đời sao? Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng. Và nó bắt đầu cầu nguyện cho anh quay lại thật nhanh.
Tính đến hôm nay th́ đă là ngày thứ tư nó chờ anh kiều đó rồi. Anh vẫn chưa quay lại. Thế là từ một người mong muốn nói lời xin lỗi, nó biến thành một kẻ xấu xa, lúc nào cũng lầm bầm nguyền rủa anh. Sao anh lai có thể đi luôn như thế chứ? Nó ghét anh. Nhưng hông biết ghét như thế nào nữa. Nó cúi mặt xuống bàn, chán nản và tiếp tục suy nghĩ về cái sự ngốc nghếch của ḿnh. Hay là nó thôi không chờ nữa? Ừa, nó có thành ư rồi, cái này là tại anh không quay lại chứ khônt phải tại nó. Thế là nó đứng dậy và định ra về nhưng.....
- Cho cháu như cũ nhé!
Ơ...giọng ai nghe bức rức quen tai thế nhỉ?! H́nh như là......
Nó vội vàng quay lại chỗ ngồi, cái chỗ mà ông chủ quán bảo anh hay ngồi, cũng là cái nơi mà nó trêu anh để rồi anh bỏ đi. Vậy ra cái sự chờ đợi của nó hông hẳn là vô ích, anh đă quay lai.
Anh vừa váo đến chỗ ngồi cũ là đă trông thấy nó. Anh ngạc nhiên, tṛn mắt nh́n nó như thế nh́n một sinh vật lạ :
- Cô...ơ....sao lại là cô?
- Chào anh! Rất vui được gặp lại anh!
Nó làm ra vẻ như hông có ǵ, nồng nhiệt đón tiếp anh như đón một vị khách quư. Anh đáp lại sự hồ hởi của nó bằng một cái chau mày, rồi anh quay mặt định bỏ đi. Tuy nhiên, nó không muốn phải tiếp tục chờ đợi anh kiểu này nữa. Nó nắm lấy vạt áo anh, kéo lại :
- Anh khoan đi đă. Tôi có chuyện muốn nói mà....
- Nè, cô làm ǵ thế? Buông áo tôi ra, rách bây giờ.
- Anh phải nghe tôi đă chứ!
Chẳng biết lúc đó là sợ rách áo hay tại tội nghiệp nó mà anh thay đổi ư định. Anh nói :
- Thôi được, cô buông áo tôi ra đă. Tôi sẽ nghe cô nói. Thế cô muốn nói ǵ nào?
- Ơ...tôi....tôi......- Ḱ lạ! Rơ ràng nó đă chuẩn bị kĩ càng trong mấy ngày qua những câu nào phải nói với anh. Thế mà giờ đứng trước anh, nó tự nhiên quên mất tiêu những ǵ nên nói.
Ông chủ quán xuất hiện. Anh hỏi nó :
- Cô uống ǵ th́ kêu luôn đi.
Nó nh́n anh, rồi mỉm cười hỏi :
- Thế anh uống ǵ?
- Lục Trà Chanh!
Nó quay sang ông chủ :
- Cho cháu Lục Trà Chanh.
Anh ngây ngô nh́n nó :
- Cô bắt đầu đi ngược sở thích của ḿnh từ khi nào vậy? Mà sao bắt chước tôi?
Nó đời nào chịu thua. Cho nên nó tấn công lại liền :
- Ǵ gọi là đi ngược sở thích? Tôi có bảo là không thích Lục Trà Chanh đâu. Nói cho anh biết nhé, tui uống thứ đó hơi bị thường xuyên đấy! C̣n nữa, hông phải Lục Trà chỉ ḿnh anh được uống đâu. Tui có quyền tự do mà....
Anh nh́n nó thao thao bất tuyệt năy giờ mà không lên tiếng. Ông chủ quán mang trà ra. Anh cầm ly trà lên uống trước, vẻ mặt hết sức b́nh thường. Thế là nó nối gót theo sau. Nhưng......
Thấy nó ho sặc sụa, lại nhổ hết trà vừa uống ra và mặt th́ nhăn nhó :
- Trà ǵ mà vừa đắng, vừa chát, vừa chua
- Lục Trà mà. Nhưng cô bảo cô uống nó hơi bị thường xuyên mà không biết sao? Kể ra th́ lúc năy những ǵ cô nói h́nh như hông đáng tin.
- Anh....tại tôi...ờ...lâu quá hông uống nên....
Anh bật cười. Đây là lần đầu tiên nó thấy anh cười. Kể ra th́ anh cũng đẹp trai lắm chứ, với điều kiện là anh đừng quá nghiêm nhị như lúc đầu. Anh nói :
- Cô này bướng thật. Ông chủ ơi....cho cháu Trà Sữa Mật Ong!
Nó nh́n anh :
- Anh kêu thứ đó chi vậy?
- Th́ cho cô uống.
- Ai bảo với anh là tôi sẽ uống thứ đó?
- Th́ tôi đoán!
- Xạo! Anh không đoán.
- À ....th́ tôi hay nghe cô gọi lúc vào đây. Phải rồi, cô chờ tôi chi vậy?
- Ai nói với anh là tôi chớ anh?
- Ông chủ!
Nó lúng túng :
- V́...tôi muốn xin lỗi anh v́ vụ hôm bữa. Tôi....
- Tôi quên vụ đó rồi, cô cũng không cần nhớ đâu.
Th́ ra anh là một con người khá rộng lượng, không quá hẹp hói như nó tưởng tượng. Nó hỏi :
- Ngày nào anh cũng ra ngồi đây chi vậy? Chờ người yêu à?
- Tôi đâu có người yêu nào đâu mà chờ. Chỉ có chờ nghe thôi.
- Chờ nghe? Nghe cái ǵ vậy? Tin tức Khủng Bố hở?
Anh lại cười :
- Cô đùa vui ghê! Tui chờ nghe giọng một cô bé, cứ mỗi lần ghé quán trà, cô ấy luôn cười đùa, nụ cười y như thiên thần.
Nó sững sờ :
- Wa.....anh cũng si t́nh ghê ta! Nói tôi nghe xem cô ấy tên ǵ?
- Tên cô ấy, cô cũng biết đó.
- Thế sao? Nhưng tên ǵ cơ? - Vừa nói, nó vừa bưng ly trà mới kêu lên. Anh nh́n nó
- Cô ấy tên...Trúc Tiên!
Lập tức, ly trà trên tay nó rơi xuống liền. Nó hoảng hồn :
- Sao?! Tên nghe giống tôi nhỉ?!
- Chẳng những tên mà người cũng thế, tôi đang nói cô đó.
Tim nó đập mạnh. Cái ǵ? Anh nói vậy có nghĩa là.....Nó vụt chạy khỏi quán trà trong lúc đầu óc c̣n rối ren......
Tôi nḥm đồng hồ :
- Tới giờ em phải đi rồi đúng không?
- Ừa. Thôi em phải đi đây, chào chị.
Thế là cô bé ra vè. Tôi bồi hồi nh́n theo, mong ngày mai tới thật nhanh để tôi c̣n được nghe cô bé kể tiếp câu chuyện....
<c̣n típ>
Tôi bưng ly trà đến chỗ bàn sát cạnh cửa kiếng, nơi con người ta có thể vừa uống trà, vừa nh́n ra ngoài ngắm mọi vật.
- Lục Trà Chanh của em đây!
Tôi dặt ly trà xuống trước mặt một cô bé chừng 17 hay 18 tuổi ǵ đó. Cô bé mỉm cười :
- Cám ơn chị!
Tôi quay về quầy tiếp tân, từ chỗ ấy, tôi có thể quan sát cô bé rơ nhất. Một cô bé khá xinh nhưng sao tôi có cảm giác đôi mắt xoe tṛn kia có vẻ buồn quá. Thật không hợp với khuôn mặt trài xoan ngây thơ kia tí nào. Cô bé cứ ngồi im và lặng lẽ nh́n ra ngoài, như thể là đang chờ đọi ai vậy, Có lẽ cô bé có hẹn trước.
Nhưng rồi h́nh như người mà cô bé chờ đă không tới, v́ đă tới lúc quán đóng cửa, cô bé ra về với một nỗi buồn câm lặng.
Không, đó không đơn thuần là một cái hẹn tầm thường, tôi biết như thế v́ suốt tuần lễ đó, cô bè cừ đến, cứ chờ, cứ buồn bă ra về và đặc biệt là vẫn cứ uồng măi món Lục Trà Chanh, thứ trà mang vị đắng, chát, chua và có cả ngọt nữa. Cô bé luôn luôn ngồi ở góc bàn đó, khiến cho tôi có cảm giác h́nh như chỗ đó thiết kế là để dành riêng cho cô bé....
Một ngày như mọi ngày, cô bé lại ghé quán khi đồng hồ vừa diểm 2h trưa. Như thường lệ, tôi mang trà ra cô bé, và khà quen với món trà mà khách hay uống nên tôi không cần hỏi, cứ bưng trà ra cho cô bé.
- Lục Trà Chanh đây! Chà...sao em cứ uống măi món này mà không đỏi món khác? C̣n nhiều thứ mà. Hay em bị nghiện Lục Trà Chanh rồi?
Câu hỏi vô t́nh của tôi dường như đă tác động mạnh đến tâm trạng hiện tḥi của cô bé. Cô bé cười nhạt :
- Ừa, có lẽ chị nói đúng! Em đă bị nghiện Lục Trà Chanh thật rồi. Nghiện cái cái vị chua của Chanh, vị đắng và chát của Lục Trà. Chua-Chát-Đắng, giống như hương vị của tíng yêu vậy.
Cô bé làm tôi ṭ ṃ quá. Tôi thật muốn biết việc ǵ đă xăy ra mà cô bé lại trở nên như thế. Đáng lí cái lứa tuổi của cô bé phải hồn nhiên, ngây thơ lắm chứ, tại sao...
- Chị tên ǵ?
Câu hỏi của cô bé đă đưa tôi khỏi một chuỗi những câu hỏi không lời đáp ấy. Tôi trà lời :
- Chị tên Nguyệt Thiên!
Cô bé cười :
- Tên em là Trúc Tiên. H́nh như chị đến làm ở đây chưa lâu nhỉ?!
- Ừa, chị mới nhận việc được một tuần nay. Nhưng câu chuyện của em...à, chị xin lỗi, chị hơi vô duyên nhỉ!
- Không sao. Nếu như chị muốnn biết như thế th́ cứ ngồi xuóng đây. Dù sao th́ em cũng cầnn có người tâm sự
Tôi ngồi xuống chỗ đối diện cô bé, cô bé phóng tầm mắt vế một nơi xa xôi qua lớp kính rồi bắt đầu kể :
- Câu chuyện xăy ra cách đây 1 năm, tại quán trà này, em đă......
Câu chuyện bắt đầu lúc mà Trúc Tiên c̣n là một cô nữ sinh hồn nhiên, chưa biết nghĩ hay mong nhớ bất cứ một ai cả. Vào một ngày nọ, tại quán trà này, cô bé đă gặp được người đó...
Nó đặt mạnh ly trà lên bàn để cố ư gây sự chú ư của một anh chàng khá bảnh bao đang ngồi ấy, nh́n ra ngoài đường. Anh chàng đă quay lại nh́n nó như nó mong đợi. Anh ta hỏi :
- Ǵ đó cô phục vụ?
Anh làm nó bối rối quá trời. Ǵ chứ ? Nó dâu phải phục vụ. Nhưng đám bạn nó từ bàn bên kia đang ôm bụng cười, nó không muốn mất mặt như thế, nó cố t́nh nói to lên để át khí thế của anh :
- Ai...Ai bảo anh tôi là phục vụ?
- Cô không là phục vụ cứ là ǵ?
- Là khách!
- Khách?
- Ừa, bộ hông được sao?
Anh chớp mắt nh́n nó :
- Được...nhưng sao cô không về chỗ mấy cô bạn của cô nhỉ? - vừa nói, anh vừa liếc mắt sang bàn bên kia.Nó trả lời tỉnh bơ :
- Tại tui thích ngồi đây.
- Nhưng đây có người ngồi rồi.
- Tui biết chứ, nhưng ḿnh anh ngồi th́ hơi rộng, tui ngồi nữa được không?
Anh mỉm cười :
- Được! Nhưng cô cứ ngồi một ḿnh nhé! Chào cô!
Nói rồi, anh đứng lên đi một mạch ra cửa làm nó ngẩn ngơ. Mấy đứa bạn của nó bắt đầu cười nhạo, nhưng với nó th́ chuyện đó giờ đă không nghĩa lí ǵ nữa, nó chỉ cảm thấy có lỗi v́ đă vô cớ chọc giận anh. Nó bắt đầu nghĩ phải gặp lại và xin lỗi anh mói được...
- Ôi, tới giờ em phải đi rồi, hôm khác em sẽ ghé kể chị nghe tiếp. Chào chị!
Cô bé hối hả ra về. Tôi nh́n theo sau, cứ luôn xao xuyến măi. Tôi thật sự muốn biết chuyện ǵ đă cướp đi vẻ vui tươi của cô bé, nhưng phải chờ tới ngày mai, khi cô bé quay lại quán trà......
Part 2
Ngày hôm sau, như thường lệ, khi đồng hồ vừa điểm 2h trưa là cô bé xuất hiện. Tôi nhanh nhảu bưng trà ra và ngồi xuống chỗ ghế đối diện cô bé. Sau khi hớp ngụm trà đầu tiên, cô bé hỏi :
- Hôm qua em kể tới đâu rồi chị?
- Tới đoạn anh chàng ấy đứng lên bỏ ra về.
Cô bé lại phóng tầm mắt ra xa và bắt đầu hồi tưởng lại :
- À phải, lúc đó th́ em.....
Lúc đó th́ nó đă nhận ra lỗi lầm của chính bản thân nó. Đúng là nó hơi bị vô duyên thật. Tại nó mà anh giận dỗi bỏ về. Mà xưa nay, tính của nó rất ṣng phẳng, nghĩa là đă vay ai cái ǵ th́ phải trả cái đó, đă làm sai cái ǵ th́ phải xin lỗi và khi nào được sự tha thứ của người khác, nó mới thôi. Cho nên nó đă chủ động chờ anh suốt ngày hôm sau. Lạ thật! 3h rồi mà sao anh chưa tới nhỉ?! Nó nghe ông chủ quán Trà bảo anh là khách quen ở đây, thường ghé dộ khoảng 3h trưa, nó đă đề pḥng trường hợp anh tới sớm hơn nên đă đóng đô ở đây từ lúc 12h trưa. Thế mà giờ này anh c̣n chưa tới. Hay là anh đến muộn? Nhưng rồi nó biết anh không phải đến muộn mà là thật sự không đến. V́ đă 8h tối rồi. Nhưng nó vẫn kiên tŕ ngồi đợi. 9h, quán đóng cửa, nó đành ra về với một ngày chờ vô vọng. Nó không bỏ cuộc! Nhiều khi suy nghĩ, nó cảm thấy nó ngốc. Sao lại có thể bỏ thời gian ra chờ một kẻ không quen biết để nói một lời xin lỗi mà có lẽ cũng chả cần thiết đối với người ấy. Nhưng nó không muốn phá vỡ quy tắc của bản thân. Nó sẽ chờ anh dù rằng có lẽ anh sẽ không quay lại đây nữa. Nhưng nếu thật anh không quay lai nữa th́ sao? Chả lẽ nó phải ngồi đây đợi tới hết đời sao? Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng. Và nó bắt đầu cầu nguyện cho anh quay lại thật nhanh.
Tính đến hôm nay th́ đă là ngày thứ tư nó chờ anh kiều đó rồi. Anh vẫn chưa quay lại. Thế là từ một người mong muốn nói lời xin lỗi, nó biến thành một kẻ xấu xa, lúc nào cũng lầm bầm nguyền rủa anh. Sao anh lai có thể đi luôn như thế chứ? Nó ghét anh. Nhưng hông biết ghét như thế nào nữa. Nó cúi mặt xuống bàn, chán nản và tiếp tục suy nghĩ về cái sự ngốc nghếch của ḿnh. Hay là nó thôi không chờ nữa? Ừa, nó có thành ư rồi, cái này là tại anh không quay lại chứ khônt phải tại nó. Thế là nó đứng dậy và định ra về nhưng.....
- Cho cháu như cũ nhé!
Ơ...giọng ai nghe bức rức quen tai thế nhỉ?! H́nh như là......
Nó vội vàng quay lại chỗ ngồi, cái chỗ mà ông chủ quán bảo anh hay ngồi, cũng là cái nơi mà nó trêu anh để rồi anh bỏ đi. Vậy ra cái sự chờ đợi của nó hông hẳn là vô ích, anh đă quay lai.
Anh vừa váo đến chỗ ngồi cũ là đă trông thấy nó. Anh ngạc nhiên, tṛn mắt nh́n nó như thế nh́n một sinh vật lạ :
- Cô...ơ....sao lại là cô?
- Chào anh! Rất vui được gặp lại anh!
Nó làm ra vẻ như hông có ǵ, nồng nhiệt đón tiếp anh như đón một vị khách quư. Anh đáp lại sự hồ hởi của nó bằng một cái chau mày, rồi anh quay mặt định bỏ đi. Tuy nhiên, nó không muốn phải tiếp tục chờ đợi anh kiểu này nữa. Nó nắm lấy vạt áo anh, kéo lại :
- Anh khoan đi đă. Tôi có chuyện muốn nói mà....
- Nè, cô làm ǵ thế? Buông áo tôi ra, rách bây giờ.
- Anh phải nghe tôi đă chứ!
Chẳng biết lúc đó là sợ rách áo hay tại tội nghiệp nó mà anh thay đổi ư định. Anh nói :
- Thôi được, cô buông áo tôi ra đă. Tôi sẽ nghe cô nói. Thế cô muốn nói ǵ nào?
- Ơ...tôi....tôi......- Ḱ lạ! Rơ ràng nó đă chuẩn bị kĩ càng trong mấy ngày qua những câu nào phải nói với anh. Thế mà giờ đứng trước anh, nó tự nhiên quên mất tiêu những ǵ nên nói.
Ông chủ quán xuất hiện. Anh hỏi nó :
- Cô uống ǵ th́ kêu luôn đi.
Nó nh́n anh, rồi mỉm cười hỏi :
- Thế anh uống ǵ?
- Lục Trà Chanh!
Nó quay sang ông chủ :
- Cho cháu Lục Trà Chanh.
Anh ngây ngô nh́n nó :
- Cô bắt đầu đi ngược sở thích của ḿnh từ khi nào vậy? Mà sao bắt chước tôi?
Nó đời nào chịu thua. Cho nên nó tấn công lại liền :
- Ǵ gọi là đi ngược sở thích? Tôi có bảo là không thích Lục Trà Chanh đâu. Nói cho anh biết nhé, tui uống thứ đó hơi bị thường xuyên đấy! C̣n nữa, hông phải Lục Trà chỉ ḿnh anh được uống đâu. Tui có quyền tự do mà....
Anh nh́n nó thao thao bất tuyệt năy giờ mà không lên tiếng. Ông chủ quán mang trà ra. Anh cầm ly trà lên uống trước, vẻ mặt hết sức b́nh thường. Thế là nó nối gót theo sau. Nhưng......
Thấy nó ho sặc sụa, lại nhổ hết trà vừa uống ra và mặt th́ nhăn nhó :
- Trà ǵ mà vừa đắng, vừa chát, vừa chua
- Lục Trà mà. Nhưng cô bảo cô uống nó hơi bị thường xuyên mà không biết sao? Kể ra th́ lúc năy những ǵ cô nói h́nh như hông đáng tin.
- Anh....tại tôi...ờ...lâu quá hông uống nên....
Anh bật cười. Đây là lần đầu tiên nó thấy anh cười. Kể ra th́ anh cũng đẹp trai lắm chứ, với điều kiện là anh đừng quá nghiêm nhị như lúc đầu. Anh nói :
- Cô này bướng thật. Ông chủ ơi....cho cháu Trà Sữa Mật Ong!
Nó nh́n anh :
- Anh kêu thứ đó chi vậy?
- Th́ cho cô uống.
- Ai bảo với anh là tôi sẽ uống thứ đó?
- Th́ tôi đoán!
- Xạo! Anh không đoán.
- À ....th́ tôi hay nghe cô gọi lúc vào đây. Phải rồi, cô chờ tôi chi vậy?
- Ai nói với anh là tôi chớ anh?
- Ông chủ!
Nó lúng túng :
- V́...tôi muốn xin lỗi anh v́ vụ hôm bữa. Tôi....
- Tôi quên vụ đó rồi, cô cũng không cần nhớ đâu.
Th́ ra anh là một con người khá rộng lượng, không quá hẹp hói như nó tưởng tượng. Nó hỏi :
- Ngày nào anh cũng ra ngồi đây chi vậy? Chờ người yêu à?
- Tôi đâu có người yêu nào đâu mà chờ. Chỉ có chờ nghe thôi.
- Chờ nghe? Nghe cái ǵ vậy? Tin tức Khủng Bố hở?
Anh lại cười :
- Cô đùa vui ghê! Tui chờ nghe giọng một cô bé, cứ mỗi lần ghé quán trà, cô ấy luôn cười đùa, nụ cười y như thiên thần.
Nó sững sờ :
- Wa.....anh cũng si t́nh ghê ta! Nói tôi nghe xem cô ấy tên ǵ?
- Tên cô ấy, cô cũng biết đó.
- Thế sao? Nhưng tên ǵ cơ? - Vừa nói, nó vừa bưng ly trà mới kêu lên. Anh nh́n nó
- Cô ấy tên...Trúc Tiên!
Lập tức, ly trà trên tay nó rơi xuống liền. Nó hoảng hồn :
- Sao?! Tên nghe giống tôi nhỉ?!
- Chẳng những tên mà người cũng thế, tôi đang nói cô đó.
Tim nó đập mạnh. Cái ǵ? Anh nói vậy có nghĩa là.....Nó vụt chạy khỏi quán trà trong lúc đầu óc c̣n rối ren......
Tôi nḥm đồng hồ :
- Tới giờ em phải đi rồi đúng không?
- Ừa. Thôi em phải đi đây, chào chị.
Thế là cô bé ra vè. Tôi bồi hồi nh́n theo, mong ngày mai tới thật nhanh để tôi c̣n được nghe cô bé kể tiếp câu chuyện....
<c̣n típ>