dautay
17/05/2006, 03:21 PM
Hôm qua, anh đã kể cho em nghe thật nhiều về chị Phương ( người yêu củ của anh ) với 1 sự tiếc nuối. Mà vô tình em và chị ấy lại cùng tên.Anh khen người ấy thật nhiều : nào là nhà giàu, đẹp, dễ thương, cao ráo, giỏi nữ công gia chánh.... Phải em đã thua chị ấy về mọi mặt, vì nhà em không giàu, em cũng không cao, không dễ thương, và cũng không giỏi nữ công gia chánhnhư chị ấy. Có thể nói em thua chị ấy về mọi mặt, buồn lắm, những lời khen của anh như những lưỡi dao cứa vào tim em, từng nhát từng nhát một.
Và em cũng hiểu chị ấy đã là thần tượng tồn tại mãi mãi trong anh. Em chợt nghĩ nếu chị ấy có quay trở về và xin tha thứ thì chắc có lẽ anh sẽ bỏ lại sau lưng mọi thứ, kể cả em để đến bên chị ấy. Uh mà em đã có là gì của anh đâu, bạn bình thường thì không phải, là bạn gái thí cũng không đúng. Em và anh chúng ta đang đứng giữa ranh giới giữa tình bạn và tình yêu.
Bây giờ em đã hiểu vì sao anh lại e ngại đến với em, giữa em và anh có 1 rào cản vô tình. Nó lớn quá, bền bỉ quá khi mà đã chia tay 4 năm rồi mà anh vẫn lưu hình chị ấy trong ví. Mới đây anh lại scan và đưa hình chị ấy lên lạm hình nền điện thoại của anh. Em không biết lúc kể cho em nghe về chị ấy anh có sợ em buồn, em giận hay không ? Có thể là không vì anh kể say sưa quá, và anh bận hồi tưởng lại những kỷ niệm ngọt ngào đó thì làm gì anh lai để ý đến cảm nghĩ em lúc đó. Thật sự lúc đó em muốn khóc và múôn hét thật to lên " Anh đừng kể nữa, em không nghe ". Dường như lúc kể xong anh không thấy em nói gì mới ái ngại quay lại hỏi em buồn hả. Một câu hỏi thật buồn cười, em chỉ biết cười và lắc đầu chứ anh đâu biết lòng em đau như thắt.
Em ước gì tối qua anh đừng kể em nghe về chị ấy đừng vô tình để em thấy hình chị ấy và anh trên điện thoại. Nếu anh không tự bỏ và em không cố gắng để phá cái rào cản vô hình đó thì chắc có lẽ em và anh sẽ mãi mãi là 2 người ở 2 chíên tuyến khác nhau. Em không biết mình phải phá cái rào cản đó bằng cách nào nữa vì thời gian chúng ta dành cho nhau quá ít (cũng vì công việc ). Hay là em bỏ mặc nó, để cuộc đời mình trôi theo thời gian để rồi việc gì đến sẽ tự đến.
Và em cũng hiểu chị ấy đã là thần tượng tồn tại mãi mãi trong anh. Em chợt nghĩ nếu chị ấy có quay trở về và xin tha thứ thì chắc có lẽ anh sẽ bỏ lại sau lưng mọi thứ, kể cả em để đến bên chị ấy. Uh mà em đã có là gì của anh đâu, bạn bình thường thì không phải, là bạn gái thí cũng không đúng. Em và anh chúng ta đang đứng giữa ranh giới giữa tình bạn và tình yêu.
Bây giờ em đã hiểu vì sao anh lại e ngại đến với em, giữa em và anh có 1 rào cản vô tình. Nó lớn quá, bền bỉ quá khi mà đã chia tay 4 năm rồi mà anh vẫn lưu hình chị ấy trong ví. Mới đây anh lại scan và đưa hình chị ấy lên lạm hình nền điện thoại của anh. Em không biết lúc kể cho em nghe về chị ấy anh có sợ em buồn, em giận hay không ? Có thể là không vì anh kể say sưa quá, và anh bận hồi tưởng lại những kỷ niệm ngọt ngào đó thì làm gì anh lai để ý đến cảm nghĩ em lúc đó. Thật sự lúc đó em muốn khóc và múôn hét thật to lên " Anh đừng kể nữa, em không nghe ". Dường như lúc kể xong anh không thấy em nói gì mới ái ngại quay lại hỏi em buồn hả. Một câu hỏi thật buồn cười, em chỉ biết cười và lắc đầu chứ anh đâu biết lòng em đau như thắt.
Em ước gì tối qua anh đừng kể em nghe về chị ấy đừng vô tình để em thấy hình chị ấy và anh trên điện thoại. Nếu anh không tự bỏ và em không cố gắng để phá cái rào cản vô hình đó thì chắc có lẽ em và anh sẽ mãi mãi là 2 người ở 2 chíên tuyến khác nhau. Em không biết mình phải phá cái rào cản đó bằng cách nào nữa vì thời gian chúng ta dành cho nhau quá ít (cũng vì công việc ). Hay là em bỏ mặc nó, để cuộc đời mình trôi theo thời gian để rồi việc gì đến sẽ tự đến.