nhusoan
15/04/2006, 01:03 PM
Đêm đầy sương. Em nhìn những dáng cây xa xôi nhập nhòa trong thung lũng xa đầy sương trắng mà nhớ anh da diết. Em thích đi trong sương, thích nghe từng hạt nước li ti thấm trên mi mắt nằng nặng nhưng không phải là đêm nay. Bởi vì nghĩa gì đâu khi em đi trong đêm mà không có anh? Có nghĩa gì đâu khi tóc em ướt mèm mà chẳng ai xót xa? Đêm trở lạnh. Em thèm bàn tay nóng ấm, em thèm cái cảm giác an tòan, được anh che chở khi ngồi xe anh rong ruổi các ngõ đường. Vậy mà bây giờ tất cả đã quá xa, tất cả còn lại trong em chỉ là tiếc nuối. Em biết anh hay nông nổi, em ích kỷ, em dỗi hờn và em đỏng đảnh. Còn anh là cả một bầu trời kiêu hãnh và tự ái ngập tràn. Thế là ta mất nhau. Anh đâu biết rằng ngày ấy em chỉ chờ anh một lời, phải, chỉ một lời thôi, em sẽ mở tung lồng ngực để đặt vào bàn tay nóng bỏng của anh trái tim em tràn ngập yêu thương. Nhưng anh im lặng và em cũng yên lặng để bây giờ em ngồi nhìn sương trắng nghe làn mi nằng nặng mà đâu phải vì sương.
Đã có lúc em tưởng như em chẳng còn gì để sống khi em mất anh. Nhưng rồi em vẫn sống, chỉ khác là em sống như cơn gió âm thầm thổi hanh hao qua các con đường quen thuộc, nâng niu từng kỷ niệm để thấy mình ngày một nhẹ tênh. Hàng ngày em vẫn là nghĩa vụ của em, vẫn nói, vẫn cười, nhưng em không còn là em của hôm qua. Em không còn hờn dỗi, cũng chẳng còn đỏng đảnh, chanh chua. Em ngày nay vô vị và nhạt nhẽo. Và có lúc nào đó anh bắt gặp em trên đường anh đừng ngạc nhiên bởi cái vẻ nghiêm nghị thái quá của em, bởi em chỉ thật sự là em khi em có anh.
Trước mắt em sương càng lúc càng dày, ánh đèn vàng sậm nhòa nhoẹt cố ngoi mình ra khỏi sương nhưng không được, trông tội nghiệp như một vùng ký ức của em. Em đã cố quên anh nhưng xung quanh em đầy ắp hình ảnh của anh, kỷ niệm về anh. Nó làm em xót xa khi em ở một mình như đêm nay. Và trái tim em thổn thức khi chạm vào một điều rất thật: Em mất anh, thật như lần đầu tiên em biết yêu anh. Em đã từng là con bé hoài nghi, phản đối mãnh liệt cái quan niệm "falling in love at the first sign" cho tới khi em bắt gặp ánh mắt anh, ánh mắt đã làm em thay đổi hoàn toàn. Em tin anh, em tin vào tình yêu. Rồi thời gian cứ trôi, để đến một ngày em nhận ra hạnh phúc mong manh như sương đêm và cũng buồn như sương đêm làm mắt em đẫm ướt. Em không biết bây giờ anh ở đâu và anh có còn nghĩ đến em không. Nhưng dù sao đi nữa anh cũng đã cho em một khoảng trời hạnh phúc, cho dù là hạnh phúc mong manh.
Em không muốn khóc hoài cho kỷ niệm nhưng kỷ niệm lại khó quên. Và em biết trên suốt quãng đường tháng năm còn lại, em sẽ giữ mãi tình yêu đầu tiên ấy, cho dù ngày mai sương đêm sẽ tan đi.
Đã có lúc em tưởng như em chẳng còn gì để sống khi em mất anh. Nhưng rồi em vẫn sống, chỉ khác là em sống như cơn gió âm thầm thổi hanh hao qua các con đường quen thuộc, nâng niu từng kỷ niệm để thấy mình ngày một nhẹ tênh. Hàng ngày em vẫn là nghĩa vụ của em, vẫn nói, vẫn cười, nhưng em không còn là em của hôm qua. Em không còn hờn dỗi, cũng chẳng còn đỏng đảnh, chanh chua. Em ngày nay vô vị và nhạt nhẽo. Và có lúc nào đó anh bắt gặp em trên đường anh đừng ngạc nhiên bởi cái vẻ nghiêm nghị thái quá của em, bởi em chỉ thật sự là em khi em có anh.
Trước mắt em sương càng lúc càng dày, ánh đèn vàng sậm nhòa nhoẹt cố ngoi mình ra khỏi sương nhưng không được, trông tội nghiệp như một vùng ký ức của em. Em đã cố quên anh nhưng xung quanh em đầy ắp hình ảnh của anh, kỷ niệm về anh. Nó làm em xót xa khi em ở một mình như đêm nay. Và trái tim em thổn thức khi chạm vào một điều rất thật: Em mất anh, thật như lần đầu tiên em biết yêu anh. Em đã từng là con bé hoài nghi, phản đối mãnh liệt cái quan niệm "falling in love at the first sign" cho tới khi em bắt gặp ánh mắt anh, ánh mắt đã làm em thay đổi hoàn toàn. Em tin anh, em tin vào tình yêu. Rồi thời gian cứ trôi, để đến một ngày em nhận ra hạnh phúc mong manh như sương đêm và cũng buồn như sương đêm làm mắt em đẫm ướt. Em không biết bây giờ anh ở đâu và anh có còn nghĩ đến em không. Nhưng dù sao đi nữa anh cũng đã cho em một khoảng trời hạnh phúc, cho dù là hạnh phúc mong manh.
Em không muốn khóc hoài cho kỷ niệm nhưng kỷ niệm lại khó quên. Và em biết trên suốt quãng đường tháng năm còn lại, em sẽ giữ mãi tình yêu đầu tiên ấy, cho dù ngày mai sương đêm sẽ tan đi.