nhusoan
07/04/2006, 12:26 PM
Cuối cùng em cũng bỏ anh mà đi. Em ra đi trong một sớm mai tháng sáu ẩm ướt và buồn bã. Xe lăn bánh qua những con phố quen thuộc. Hai hàng cây bên đường cũng lặng lẽ vẫy chào kỷ niệm đang theo em về một phương trời xa típ tắp. Nơi đó, em sẽ chỉ còn lại một mình, một mình thôi với nỗi cô đơn đã được dự báo từ những ngày chúng ta còn bên nhau.
Anh đã không giữ được em. Đó là điều khiến anh hối tiếc đến tận bây giờ. Ngày ấy anh còn vụng dại quá, để chấp nhận một nỗi đau không dễ dàng gì. Cái hôm ở sân bay, Bé biết không, anh ngạc nhiên vì thấy mình dửng dưng quá, chai đá quá, để rồi khi bóng em khuất dần theo nấc thang cuối, tất cả đã vỡ ra như một cơn thác lũ muộn phiền kéo về. Giá như em thấy được lúc đó anh đã tuyệt vọng như thế nào. Những giọt nóng tan ra trên đôi tay nắm chặt là những giọt nước mắt đầu tiên anh khóc cho một người con gái.
Vẫn biết rằng anh chưa thể mất em, nhưng kỷ niệm có bao giờ để cho lòng bình lặng. Nó cứ mãi là chiếc bóng theo anh suốt hành trình đợi chờ. Một hôm nào đó, anh thức dậy sau cơn mộng mị của mình, lạy trời hãy để cho anh được quên đi mình của chỉ mới đây thôi. Một kẻ lữ hành vất vưởng trên sa mạc kí ức.
Những gì sót lại của một ngày mưa tháng sáu là câu chuyện mãi mãi còn tiếp diễn trong giấc mơ hồi tưởng của kẻ đợi chờ.
Mấy hôm nay trời Sài gòn đổ những cơn mưa đầu tiên của mùa hạ. Thấm thoát mà đã gần năm trời. Anh nhủ lòng việc em ra đi cũng tựa hồ như một cơn mưa nhỏ, để tâm hồn còn được một chỗ trống riêng dành cho hy vọng. Tất cả những dấu yêu của ngày xưa sẽ tìm thấy một góc nào đó trong quá khứ và chúng ta sẽ cẩn thận xếp chúng vào ngăn kéo đời mình. Một quá khứ thênh thang hoài niệm, với bóng hình em luôn khuấy động tim anh mỗi lúc đêm về.
Anh bây giờ khác trước nhiều lắm rồi. Ít bạn bè và cũng ít làm thơ hơn. Công việc đã phần nào lấp đi chỗ trống vắng em. Anh lao vào đó như kiếm tìm điều gì xa lạ đối với mình. Xa lạ mà vẫn cảm thấy nguôi ngoai...
Mỗi lần trở lại ngôi nhà màu trắng, nơi ngày hôm qua em vẫn còn ở đó, anh nhớ đến điên cuồng những lần mình ngồi với nhau trước hiên nhà và anh có thói quen thường ngồi đến tận khuya mới chịu về. Chiếc bàn nhỏ bên cạnh cửa sổ luôn luôn được đặt một bình hoa và con búp bê nhỏ, con búp bê cũng ngoan hiền như em của anh vậy. Bây giờ chắc nó cô đơn lắm! Gã khờ năm cũ vẫn chưa bỏ được thói quen thỉnh thỏang tìm đến đây long ngóng một điều gì tưởng chừng như đã lãng quên. "T ơi!" Tiếng ngày nào em gọi anh trìu mến, giờ chỉ là chuỗi âm thanh khô khốc của những chiếc là bị gió quất đến tơi bời...
Thư em gởi về không muốn kể nhiều về thành phố phồn hoa nơi xứ người với những đại lộ siêu thị, tiệm ăn...sang trọng vào bậc nhất thế giới. Tất cả những thứ ấy làm sao có thể so sánh với những con đường nhỏ rợp bóng cây sớm chiều em đi về, những quán nước xinh xắn nằm hút trong con hẻm nhỏ...Từ ngày em đi, anh ít có dịp trở lại cà phê Văn Khoa để nghe Tuấn Ngọc hát. Chỗ ngày xưa giờ đã có ai ngồi, đã có biết bao cặp tình nhân đến rồi đi. Anh âm thầm làm kẻ chiêm ngưỡng hạnh phúc của người khác mà tưởng tượng luôn có em bên cạnh.
Ngày còn ở Đại học, anh học trên em một lớp, về chiều cao thì vừa đủ cao hơn em một cái đầu. Mỗi lần lên giảng đường, anh đều bí mật tìm hiểu thời khóa biểu của em, đến nỗi thuộc nằm lòng. Hai đứa tụi mình chưa từng một lần nắm tay, dù vào lúc sân trường ngày chủ nhật, vậy mà anh lại cảm thấy hạnh phúc, dẫu đã nhiều lần anh tự trách mình ngốc quá, chưa kịp nói gì thì em đã đi xa rồi!
Đêm nay anh ngồi một mình trong căn gác rộng tám mét vuông. Thế giới nhỏ bé của anh ngày nào, để tìm lại những dấu tích của thời vàng son yêu dấu. Em từ một nơi cách đây nửa vòng trái đất có biết rằng anh đang rất muốn nghe lại bài hát kỷ niệm xưa: "Một mai xa nhau, xin nhớ cho nhau nụ cười. Cho cuộc tình người, hẹn hò nhau đến kiếp mai..."
Những gì còn sót lại của một ngày mưa tháng sáu là câu chuyện mãi mãi còn tiếp diễn trong giấc mơ hồi tưởng của kẻ đợi chờ.
Anh đã không giữ được em. Đó là điều khiến anh hối tiếc đến tận bây giờ. Ngày ấy anh còn vụng dại quá, để chấp nhận một nỗi đau không dễ dàng gì. Cái hôm ở sân bay, Bé biết không, anh ngạc nhiên vì thấy mình dửng dưng quá, chai đá quá, để rồi khi bóng em khuất dần theo nấc thang cuối, tất cả đã vỡ ra như một cơn thác lũ muộn phiền kéo về. Giá như em thấy được lúc đó anh đã tuyệt vọng như thế nào. Những giọt nóng tan ra trên đôi tay nắm chặt là những giọt nước mắt đầu tiên anh khóc cho một người con gái.
Vẫn biết rằng anh chưa thể mất em, nhưng kỷ niệm có bao giờ để cho lòng bình lặng. Nó cứ mãi là chiếc bóng theo anh suốt hành trình đợi chờ. Một hôm nào đó, anh thức dậy sau cơn mộng mị của mình, lạy trời hãy để cho anh được quên đi mình của chỉ mới đây thôi. Một kẻ lữ hành vất vưởng trên sa mạc kí ức.
Những gì sót lại của một ngày mưa tháng sáu là câu chuyện mãi mãi còn tiếp diễn trong giấc mơ hồi tưởng của kẻ đợi chờ.
Mấy hôm nay trời Sài gòn đổ những cơn mưa đầu tiên của mùa hạ. Thấm thoát mà đã gần năm trời. Anh nhủ lòng việc em ra đi cũng tựa hồ như một cơn mưa nhỏ, để tâm hồn còn được một chỗ trống riêng dành cho hy vọng. Tất cả những dấu yêu của ngày xưa sẽ tìm thấy một góc nào đó trong quá khứ và chúng ta sẽ cẩn thận xếp chúng vào ngăn kéo đời mình. Một quá khứ thênh thang hoài niệm, với bóng hình em luôn khuấy động tim anh mỗi lúc đêm về.
Anh bây giờ khác trước nhiều lắm rồi. Ít bạn bè và cũng ít làm thơ hơn. Công việc đã phần nào lấp đi chỗ trống vắng em. Anh lao vào đó như kiếm tìm điều gì xa lạ đối với mình. Xa lạ mà vẫn cảm thấy nguôi ngoai...
Mỗi lần trở lại ngôi nhà màu trắng, nơi ngày hôm qua em vẫn còn ở đó, anh nhớ đến điên cuồng những lần mình ngồi với nhau trước hiên nhà và anh có thói quen thường ngồi đến tận khuya mới chịu về. Chiếc bàn nhỏ bên cạnh cửa sổ luôn luôn được đặt một bình hoa và con búp bê nhỏ, con búp bê cũng ngoan hiền như em của anh vậy. Bây giờ chắc nó cô đơn lắm! Gã khờ năm cũ vẫn chưa bỏ được thói quen thỉnh thỏang tìm đến đây long ngóng một điều gì tưởng chừng như đã lãng quên. "T ơi!" Tiếng ngày nào em gọi anh trìu mến, giờ chỉ là chuỗi âm thanh khô khốc của những chiếc là bị gió quất đến tơi bời...
Thư em gởi về không muốn kể nhiều về thành phố phồn hoa nơi xứ người với những đại lộ siêu thị, tiệm ăn...sang trọng vào bậc nhất thế giới. Tất cả những thứ ấy làm sao có thể so sánh với những con đường nhỏ rợp bóng cây sớm chiều em đi về, những quán nước xinh xắn nằm hút trong con hẻm nhỏ...Từ ngày em đi, anh ít có dịp trở lại cà phê Văn Khoa để nghe Tuấn Ngọc hát. Chỗ ngày xưa giờ đã có ai ngồi, đã có biết bao cặp tình nhân đến rồi đi. Anh âm thầm làm kẻ chiêm ngưỡng hạnh phúc của người khác mà tưởng tượng luôn có em bên cạnh.
Ngày còn ở Đại học, anh học trên em một lớp, về chiều cao thì vừa đủ cao hơn em một cái đầu. Mỗi lần lên giảng đường, anh đều bí mật tìm hiểu thời khóa biểu của em, đến nỗi thuộc nằm lòng. Hai đứa tụi mình chưa từng một lần nắm tay, dù vào lúc sân trường ngày chủ nhật, vậy mà anh lại cảm thấy hạnh phúc, dẫu đã nhiều lần anh tự trách mình ngốc quá, chưa kịp nói gì thì em đã đi xa rồi!
Đêm nay anh ngồi một mình trong căn gác rộng tám mét vuông. Thế giới nhỏ bé của anh ngày nào, để tìm lại những dấu tích của thời vàng son yêu dấu. Em từ một nơi cách đây nửa vòng trái đất có biết rằng anh đang rất muốn nghe lại bài hát kỷ niệm xưa: "Một mai xa nhau, xin nhớ cho nhau nụ cười. Cho cuộc tình người, hẹn hò nhau đến kiếp mai..."
Những gì còn sót lại của một ngày mưa tháng sáu là câu chuyện mãi mãi còn tiếp diễn trong giấc mơ hồi tưởng của kẻ đợi chờ.