Tina_Phuong
26/12/2008, 12:08 AM
Mật mă cuối cùng http://f3.yahoofs.com/blog/4495923dzff7f0a1f/55/__sr_/fa1c.jpg?mggzOSJBxY2sIog3 (http://f3.yahoofs.com/blog/4495923dzff7f0a1f/55/__sr_/fa1c.jpg?mggzOSJBxY2sIog3) http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif (http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif)
Em có tin vào một t́nh yêu định mệnh?
Mưa về. Len lén rơi như sợ bị người ta mắng. Nhưng chỉ một lúc thôi, sau đấy th́ tỉ tê thôi rồi, cứ như ai oán không bằng. Không có được tiếng mưa gơ rộn ràng trên mái tôn, chỉ là những bước âm thầm trên khung cửa kính. Cái ô cửa nhỏ chênh chếch trên mái nhà, mở ra là nh́n thấy cả một thế giới thênh thang, mênh mông đến nỗi làm người ta có cảm giác nếu mọc ra đôi cánh th́ sẽ tự động được gió nâng lên thật cao…
Em có tin vào một t́nh yêu định mệnh?
Anh đă hỏi cô như thế, vào một ngày mưa, không bằng một lời thủ thỉ, không có một cái nắm tay âu yếm… Câu hỏi đó chỉ lặng lẽ hiện lên trên màn h́nh chat, bởi giữa anh và cô là những khoảng cách không hề đơn giản, những khoảng cách đủ đẩy thế giới lệch đi một mức nhất định…
Anh lại hỏi tu từ rồi!?
Cô và anh quen nhau rất t́nh cờ, qua Blog của một người bạn… Cô thích viết về những điều vẩn vơ, anh thích đọc những tâm sự nho nhỏ, ngộ nghĩnh và có chút ḱ quặc của cô… Rồi họ gặp nhau qua những lần online trên mạng, nói về đủ mọi thứ chuyện trên đời, và yêu nhau lúc nào không hay. Cái màn h́nh phẳng ĺ trở nên trong suốt, những ḍng tâm sự trở thành những đôi bàn tay kéo họ lại với nhau, họ hiểu nhau ngay cả khi im lặng… Đó có lẽ đă là một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp, nếu như họ không bị ràng buộc bởi hai chữ „gia đ́nh“, anh có vợ, cô cũng đă có chồng, và họ không thể nói rằng, họ không hạnh phúc…Rồi họ chia tay, cũng lặng lẽ như việc họ yêu nhau vậy, lặng lẽ như những khi họ nghe nhau nói trong yên lặng và hiểu những điều không thốt nên lời.
Mưa về. Cả không gian dịu lại. Những giọt buồn th́ cười nắc nẻ, những giọt vui th́ quá ngẹn ngào. Ở trên cao th́ c̣n trong trẻo, tinh khôi, vừa rơi xuống mặt đường đă ḥa với bụi. Chả trách cái cảm giác đón mưa từ trên cao bao giờ cũng ngọt ngào hơn gằm mặt nh́n từng giọt mưa tung tóe vỡ trong ḷng phố. Có lẽ là đau đớn lắm. Mưa về làm bạc cả trời rồi.
Một mùa mưa nữa lại đến, cô vẫn giữ thói quen ngồi nh́n mưa lặng lẽ, cái không gian yên tĩnh nơi cô đang ở chợt rung lên rất khẽ. Tin nhắn của anh. Cô lắng nghe tiếng tim ḿnh đập vội, cái cảm giác đặc biệt mỗi khi nhận tin nhắn của anh. Tất cả những ǵ anh muốn nói với cô gói gọn trong dấu 3 chấm (…) Cô bất giác mỉm cười. Anh vẫn nhớ tṛ nghịch ngợm của họ, nghĩ ra những mật mă khi nói chuyện với nhau, và dường như chưa có mật mă nào họ không giải được… Màn h́nh điện thoại cứ tắt rồi lại sáng, cô nh́n chăm chăm vào cái dấu 3 chấm như chúng đang nhảy múa trước mắt vậy, và cô biết, đây là mật mă cuối cùng giữa hai người.
…
Có câu chuyện thần thoại kể về một chàng trai tên Orpheus, người sở hữu một tài năng âm nhạc hiếm có, một giọng ca không chỉ làm rung động ḷng người mà cả những vị thần và những vật vô tri. Người yêu của chàng là Euridikes, cô gái xấu số không may đạp nhầm vào rắn khi đang lang thang hái hoa chuẩn bị cho lễ cưới của ḿnh... Đau khổ và không đành ḷng nh́n cảnh người vợ sắp cưới bị giữ lại nơi âm cung, Orpheus đă dùng cây đàn và tiếng hát của ḿnh để thuyết phục những vị thần cai quản cơi chết. Cảm động trước tấm chân t́nh của Orpheus, Euridikes được phép quay trở về trần gian, với điều kiện trong suốt quăng đường đi chàng không một lần được quay lại nh́n nàng. Và thế là họ lên đường cùng sự hộ tống của Hermes... Vào những bước cuối cùng, Orpheus đă không c̣n đủ kiên nhẫn nên đă quay đầu lại... và nàng Euridikes ngay lập tức lại quay về cơi chết...
Tôi không phải là Orpheus, em lại càng không phải Euridikes... chúng ta chỉ là hai kẻ hoàn toàn xa lạ, t́nh cờ dừng chân cùng một lúc để nghe câu chuyện này. Tôi sẽ không quan tâm xem Euridikes nghĩ ǵ trên đường quay về cơi âm, là đau buồn hay oán trách, là thất vọng hay chấp nhận. Em cũng sẽ không hỏi v́ sao Orpheus quay đầu lại, v́ không nghe tiếp tiếng chân bước rụt rè phía sau, v́ không dám chắc người đó có thực là Euridikes, v́ niềm tin hay t́nh yêu không đủ lớn. V́ thế này hay thế khác... th́ câu chuyện ấy cũng không thể có kết thúc khác, cũng khó mà viết tiếp những chương mới, bởi v́ sau đó Orpheus cũng qua đời, và giả dụ họ có đoàn tụ dưới cơi âm th́ em chắc rằng mỗi người cũng sẽ rẽ sang lối khác, và tôi đồng ư với em.
Đôi khi cuộc đời vẫn thế, người ta vẫn có thể mất nhau v́ cái nắm tay không đủ chặt, hoặc là tuy tay nắm rất chặt nhưng không phải để cùng nhau đi đến tận cùng, có lẽ chỉ để biết rằng đó là cách người ta chào nhau để đi tiếp con đường trước mắt. Thiên hạ có thể đau khổ thế này hay thế khác khi chia tay, nhưng tôi và em th́ không thể, bởi v́ chúng ta chưa từng nắm lấy tay nhau, bởi v́ người kể chuyện đă đứng dậy cất sách và ra về từ lâu, bởi v́ ngoài trời lúc này mờ mịt quá, là sương hay là mưa, là em hay là tôi... Tôi không phải là Orpheus, em lại càng không phải Euridikes... chúng ta chỉ là hai kẻ hoàn toàn xa lạ, t́nh cờ dừng chân cùng một lúc để nghe câu chuyện này. Chỉ vậy thôi.
…
Em nghĩ là em hiểu được những ǵ anh muốn nói, em sẽ đặt cho nó cái tên mật mă cuối cùng. Chúc anh luôn hạnh phúc.
[sưu tầm]
Em có tin vào một t́nh yêu định mệnh?
Mưa về. Len lén rơi như sợ bị người ta mắng. Nhưng chỉ một lúc thôi, sau đấy th́ tỉ tê thôi rồi, cứ như ai oán không bằng. Không có được tiếng mưa gơ rộn ràng trên mái tôn, chỉ là những bước âm thầm trên khung cửa kính. Cái ô cửa nhỏ chênh chếch trên mái nhà, mở ra là nh́n thấy cả một thế giới thênh thang, mênh mông đến nỗi làm người ta có cảm giác nếu mọc ra đôi cánh th́ sẽ tự động được gió nâng lên thật cao…
Em có tin vào một t́nh yêu định mệnh?
Anh đă hỏi cô như thế, vào một ngày mưa, không bằng một lời thủ thỉ, không có một cái nắm tay âu yếm… Câu hỏi đó chỉ lặng lẽ hiện lên trên màn h́nh chat, bởi giữa anh và cô là những khoảng cách không hề đơn giản, những khoảng cách đủ đẩy thế giới lệch đi một mức nhất định…
Anh lại hỏi tu từ rồi!?
Cô và anh quen nhau rất t́nh cờ, qua Blog của một người bạn… Cô thích viết về những điều vẩn vơ, anh thích đọc những tâm sự nho nhỏ, ngộ nghĩnh và có chút ḱ quặc của cô… Rồi họ gặp nhau qua những lần online trên mạng, nói về đủ mọi thứ chuyện trên đời, và yêu nhau lúc nào không hay. Cái màn h́nh phẳng ĺ trở nên trong suốt, những ḍng tâm sự trở thành những đôi bàn tay kéo họ lại với nhau, họ hiểu nhau ngay cả khi im lặng… Đó có lẽ đă là một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp, nếu như họ không bị ràng buộc bởi hai chữ „gia đ́nh“, anh có vợ, cô cũng đă có chồng, và họ không thể nói rằng, họ không hạnh phúc…Rồi họ chia tay, cũng lặng lẽ như việc họ yêu nhau vậy, lặng lẽ như những khi họ nghe nhau nói trong yên lặng và hiểu những điều không thốt nên lời.
Mưa về. Cả không gian dịu lại. Những giọt buồn th́ cười nắc nẻ, những giọt vui th́ quá ngẹn ngào. Ở trên cao th́ c̣n trong trẻo, tinh khôi, vừa rơi xuống mặt đường đă ḥa với bụi. Chả trách cái cảm giác đón mưa từ trên cao bao giờ cũng ngọt ngào hơn gằm mặt nh́n từng giọt mưa tung tóe vỡ trong ḷng phố. Có lẽ là đau đớn lắm. Mưa về làm bạc cả trời rồi.
Một mùa mưa nữa lại đến, cô vẫn giữ thói quen ngồi nh́n mưa lặng lẽ, cái không gian yên tĩnh nơi cô đang ở chợt rung lên rất khẽ. Tin nhắn của anh. Cô lắng nghe tiếng tim ḿnh đập vội, cái cảm giác đặc biệt mỗi khi nhận tin nhắn của anh. Tất cả những ǵ anh muốn nói với cô gói gọn trong dấu 3 chấm (…) Cô bất giác mỉm cười. Anh vẫn nhớ tṛ nghịch ngợm của họ, nghĩ ra những mật mă khi nói chuyện với nhau, và dường như chưa có mật mă nào họ không giải được… Màn h́nh điện thoại cứ tắt rồi lại sáng, cô nh́n chăm chăm vào cái dấu 3 chấm như chúng đang nhảy múa trước mắt vậy, và cô biết, đây là mật mă cuối cùng giữa hai người.
…
Có câu chuyện thần thoại kể về một chàng trai tên Orpheus, người sở hữu một tài năng âm nhạc hiếm có, một giọng ca không chỉ làm rung động ḷng người mà cả những vị thần và những vật vô tri. Người yêu của chàng là Euridikes, cô gái xấu số không may đạp nhầm vào rắn khi đang lang thang hái hoa chuẩn bị cho lễ cưới của ḿnh... Đau khổ và không đành ḷng nh́n cảnh người vợ sắp cưới bị giữ lại nơi âm cung, Orpheus đă dùng cây đàn và tiếng hát của ḿnh để thuyết phục những vị thần cai quản cơi chết. Cảm động trước tấm chân t́nh của Orpheus, Euridikes được phép quay trở về trần gian, với điều kiện trong suốt quăng đường đi chàng không một lần được quay lại nh́n nàng. Và thế là họ lên đường cùng sự hộ tống của Hermes... Vào những bước cuối cùng, Orpheus đă không c̣n đủ kiên nhẫn nên đă quay đầu lại... và nàng Euridikes ngay lập tức lại quay về cơi chết...
Tôi không phải là Orpheus, em lại càng không phải Euridikes... chúng ta chỉ là hai kẻ hoàn toàn xa lạ, t́nh cờ dừng chân cùng một lúc để nghe câu chuyện này. Tôi sẽ không quan tâm xem Euridikes nghĩ ǵ trên đường quay về cơi âm, là đau buồn hay oán trách, là thất vọng hay chấp nhận. Em cũng sẽ không hỏi v́ sao Orpheus quay đầu lại, v́ không nghe tiếp tiếng chân bước rụt rè phía sau, v́ không dám chắc người đó có thực là Euridikes, v́ niềm tin hay t́nh yêu không đủ lớn. V́ thế này hay thế khác... th́ câu chuyện ấy cũng không thể có kết thúc khác, cũng khó mà viết tiếp những chương mới, bởi v́ sau đó Orpheus cũng qua đời, và giả dụ họ có đoàn tụ dưới cơi âm th́ em chắc rằng mỗi người cũng sẽ rẽ sang lối khác, và tôi đồng ư với em.
Đôi khi cuộc đời vẫn thế, người ta vẫn có thể mất nhau v́ cái nắm tay không đủ chặt, hoặc là tuy tay nắm rất chặt nhưng không phải để cùng nhau đi đến tận cùng, có lẽ chỉ để biết rằng đó là cách người ta chào nhau để đi tiếp con đường trước mắt. Thiên hạ có thể đau khổ thế này hay thế khác khi chia tay, nhưng tôi và em th́ không thể, bởi v́ chúng ta chưa từng nắm lấy tay nhau, bởi v́ người kể chuyện đă đứng dậy cất sách và ra về từ lâu, bởi v́ ngoài trời lúc này mờ mịt quá, là sương hay là mưa, là em hay là tôi... Tôi không phải là Orpheus, em lại càng không phải Euridikes... chúng ta chỉ là hai kẻ hoàn toàn xa lạ, t́nh cờ dừng chân cùng một lúc để nghe câu chuyện này. Chỉ vậy thôi.
…
Em nghĩ là em hiểu được những ǵ anh muốn nói, em sẽ đặt cho nó cái tên mật mă cuối cùng. Chúc anh luôn hạnh phúc.
[sưu tầm]