PDA

View Full Version : Ỷ Thiên Đồ Long...Tầm Phào Kư....



vinhmai
18/02/2006, 09:48 PM
.:: Ỷ Thiên Đồ Long...Tầm Phào Kư ::.


------------------------------------------------------------------------

Hồi 1
Cô gái lạ


Lại nói chuyện tôi và Trương Vô Kỵ bị lăo Chu Trường Linh hất xuống hang sâu, nhưng nhờ vậy Trương Vô Kỵ lại học được Cửu Dương Thần Công giúp gă trị được hàn độc trong người. Nhưng nghĩ lại gă Trương Vô Kỵ đúng là đồ ngu lâu dốt bền khó đào tạo, ai đời lại quay về khoe khoang vơ công với lăo họ Châu, làm lăo xô cả hai anh em xuống vực tí chết, cũng may trời tuyết nhiều, tôi lại nhờ khinh công thượng thừa nên bảo toàn mạng sống, c̣n gă Trương Vô Kỵ th́ khổ rồi, tự nhiên đập trúng cành cây, thế là găy chân, đúng là lăng xẹt, đúng là đen như mơm con Ki Ki.
Cuối cùng chỉ khổ cho tôi, chẳng những phải kéo gă đi lại c̣n phải cung phụng nào thức ăn, nào nước uống, đúng là nhục như con trùng trục.
Đêm hôm ấy, tôi vừa đi bắt gà về cửa hang, chợt giật ḿnh khi thấy một cô gái đi chân trần giữa trời tuyết. Vừa chợt nghĩ “Dáng người ả trông như hoa hậu” nhưng khi thấy mặt tôi mới phát khiếp, ai đời sẹo chằng chịt, chỗ lồi chỗ lơm, đúng là “Nh́n xa th́ tưởng Thúy Kiều, lại gần mới biết người yêu Chí Phèo.” Đúng là ngoại hạng xấu.
Vừa trông thấy mặt cô ta, tôi hét lên một tiếng hăi hùng rồi cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.
Thấy tôi hốt hoảng chạy về, Trương Vô Kỵ ngạc nhiên:
- Mày làm ǵ mà chạy như ma đuổi thế?
- Ừ, em gặp ma. – tôi lắp bắp trả lời.
- Thằng thế mà kém – Trương Vô Kỵ cười khẩy – làm quái ǵ có ma chứ.
Nhưng vừa lúc đó, bộ mặt quái đản kia của cô gái tḥ vào, gă Trương Vô Kỵ lập tức hét lớn khiến tôi tưởng thủng cả màng nhĩ.
- Các ông làm ǵ mà hét to thế? Tưởng tôi là ma chắc? – cô gái lên tiếng.
- Bà không phải ma th́ là ǵ? - lấy hết sức can đảm tôi trả lời
- Tôi là người.
Đến lúc đó tôi mới b́nh tĩnh soi đuốc xuống dưới chân cô ta, ừ nhỉ, đúng là có bóng, như vậy cô ta là người, thầm yên tâm, tôi quay sang nói với Trương Vô Kỵ:
- Đại ca ơi, cô ấy là người.
Song đến lúc này tôi mới nhận ra gă họ Trương đă sùi bọt mép chết giấc từ lúc nào.
- To xác thế mà yếu bóng vía nhỉ. – cô gái cười khẩy.
Măi sau khi Trương Vô Kỵ tỉnh dậy, chúng tôi mới ngồi nói chuyện với cô gái đó.
Kể ra th́ cô gái có dáng người tuyệt đẹp, tiếc bộ mặt không tiêu hóa nổi, xấu như con gấu. – Tôi thầm nghĩ, tất nhiên, chẳng dại ǵ lộ ra suy nghĩ đó.
Cô gái tên Thù nhi, kể ra cũng đáng thương, cha cô ta cưới mẹ kế, lập tức hắt hủi hai mẹ con nàng, Thù nhi không chịu được bèn “thịt” luôn mụ d́ ghẻ, cuối cùng mẹ cũng phải v́ vậy mà chết, cô v́ muốn tránh khỏi sự truy sát của cha nên đến nương nhờ vào Kim Hoa Bà bà, từ đó đến giờ chưa từng tiếp xúc với bất cứ người nào.
Chợt thấy vết sẹo trên tay Thù nhi, tôi ṭ ṃ:
- Hê, Thù nhi cô nương, trên tay bà có vết ǵ thế? Ai cắn đấy?
- Đây là hồi nhỏ tôi cùng bà bà đi bắt một gă tên Trương Vô Kỵ, bị y cắn một cái, hại tôi tốn mấy trăm ngh́n tiền tiêm pḥng chó dại đấy.
Trương Vô Kỵ nghe vậy xám mặt, vội vàng kéo tôi ra một góc:
- Chết mẹ tao rồi mày ơi.
- Mẹ đại ca chết từ đời tám hoánh, c̣n đâu nữa mà die cơ chứ?
- Ừ th́ chết tao, nó mà biết tao là thằng Trương Vô Kỵ th́ chết.
- Nguy hiểm thật. – tôi chẹp miệng.
- Cho nên nếu có hỏi tên mày phải bảo tao họ Tăng, tên A Ngưu nhớ chưa?
- Không được đâu, lỡ cô ấy nh́n thấy chứng minh nhân dân của đại ca th́ sao?
- Mày ngu thế? Tao dấu quách vào quần, nó không dám lục đâu, yên chí.
Thù nhi thấy hai đứa tôi chạy vào góc bèn nói tiếp:
- Hai ông vào trong đấy làm ǵ thế?
- Làm chuyện cần phải làm, bà hỏi làm ǵ? – tôi chống chế - thế cái thằng trời đánh Trương Vô Kỵ đấy đâu rồi?
- Thằng chó chết đấy biệt tăm biệt tích đâu rồi, không hiểu sao mấy năm nay tôi cứ nghĩ về nó, nhưng chẳng hiểu nó đi đâu, tốn không biết bao nhiêu tiền đăng báo t́m trẻ lạc rồi.
- Thôi bà ạ - tôi cố nén cười – cứ coi như bị chó cắn th́ thôi.
Trương Vô Kỵ biết tôi chửi xéo hắn, bèn lén lấy chân đá mạnh vào mông tôi làm tôi tưởng như bị trời giáng.
- Ừ, quên th́ quên – Thù nhi nói – mà tôi quên không khỏi, hai ông tên ǵ thế nhỉ?
- Ờ ờ… đây là - tôi lúng túng – là Tăng, Tăng A Ngưu, c̣n tôi là Sở Lưu Manh, anh em cùng cha khác bố với Sở Lưu Hương.
- Ừ một con trâu với một thằng lưu manh, tên hay đấy. – cô nàng cười phá lên.
Cũng may từ hôm đó nhờ quen cô nàng, chúng tôi được cô đem cả nước ngọt lẫn gà rán cho tránh được cảnh vừa uống nước lă đau bụng chết người vừa ăn rau quả hái trộm mà nơm nớp lo thuốc trừ sâu.
Nhưng kỳ lạ thay, mấy hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng cô nàng đâu, Thù nhi đi đâu? Bị bắt cóc chăng? Hay bị thằng Sở Khanh nào dụ đỗ đi rồi? Vô lư, Thù nhi xấu như thế họa có thằng mù mới động vào, nhưng chưa chắc, biết đâu thằng kỹ sư đào mỏ nào không nhắm vào Thù Nhi mà nhắm vào của cải của cô chăng?
Đang chăm chú suy nghĩ, chợt tôi thấy Thù nhi đi về phía hang, chưa kịp reo mừng đă thấy mấy bóng dáng phía sau, định thần nh́n rơ, tôi chột dạ:
- Toi rồi đại ca ơi, con trời đánh Thù nhi dẫn bọn Hà Thái Xung, Vệ Bích, Thanh Anh đến rồi, bọn đấy mà đến đây th́ anh em ḿnh tạch trên đống gạch là cái chắc.
- Chết cha, làm thế nào bây giờ?
- 36 kế chạy là thượng sách.
Trương Vô Kỵ gơ đầu tôi đến cốp:
- Ngu th́ cũng phải chừa cho người khác ngu với chứ, chân tao đang si cà que thế này th́ chạy thế nào được.
Tôi chưa kịp căi th́ đă thấy cả bọn kia bao vây xung quanh, nhưng tại sao đôi mắt cô ta lại rưng rưng nước nhỉ? Hừm, đúng là nước mắt cá sấu.
Chợt nghe cô ta nói:
- Hai anh có thể hứa với tôi một chuyện được không?
- Bố khỉ, lại c̣n giở tṛ mèo khóc chuột. – tôi chỉ lầm bầm rồi dỏng tai lên mà nghe.
- Một trong hai anh có thể lấy em được không?
Tôi chợt giật ḿnh, ngớ người ra chưa biết phản ứng sao đă nghe Trương Vô Kỵ nói:
- Được chúng tôi đồng ư.
Tôi giật ḿnh cứ tưởng ḿnh nghe nhầm, chợt ghé vào tai Trương Vô Kỵ nói nhỏ:
- Đại ca điên rồi chắc? Con Thù nhi này xấu như ma, sao lại cưới nó?
- Cô ấy có hoàn cảnh rất tội nghiệp – Trương Vô Kỵ chép miệng – các cụ có câu tốt gỗ hơn tốt nước sơn, phải quư trọng con người chứ.
- Đại ca – đôi mắt tôi rưng rưng xúc động – em kính trọng đại ca nhất sau em, không ngờ đại ca có thể hy sinh thân ḿnh chỉ v́ muốn cho cô ta được an ḷng.
- Tao nói tao hy sinh bao giờ?
- Không phải đại ca vừa bảo sao?
- Tao nói tao lấy nó à? Tao đồng ư cho mày đấy chứ.
- Cái ǵ? – tôi giật nẩy người – đại ca điên rồi à? – con đấy xấu bỏ xừ, em thà đập đầu vào gối chết c̣n hơn.
- Mày điên th́ có, bây giờ nó dẫn bọn Hà Thái Xung đến đây, chỉ có cách lấy ḷng nó th́ mới có hy vọng sống hiểu chưa?
- Nhưng em không lấy nó đâu, với nhan sắc của nó, em làm cả đời cũng chẳng đủ đi thẩm mĩ viện – chợt tôi nh́n thấy một cô gái xinh như tiên ở phía sau mà măi sau này mới biết nàng tên Chu Chỉ Nhược, tôi chỉ vào cô ta nói – thà em lấy cô gái kia c̣n hơn.
Vừa lúc đó đă thấy gă họ Trương gơ đến cốp vào đầu tôi:
- Mỡ đấy mà húp, con bé đấy để tao. – rồi y hét lớn – Thù nhi cô nương, thằng đệ của tôi đă chấp nhận lấy bà rồi, bà cứ yên chí.
Chẳng biết có phải được lấy tôi không mà cô nàng đánh rơ máu, lại cộng thêm được Trương Vô Kỵ giúp đỡ, cô nàng nhanh chóng đẩy lui bọn Hà Thái Xung.
Nhưng tất nhiên, chúng tôi chỉ may mắn đến như vậy là cùng, khi chưởng môn Nga MY là Diệt Tuyệt sư thái đến, cả ba chẳng thể nào chống nổi Ỷ Thiên Kiếm lợi hại nên đành bị trói giật cánh khuỷu lôi đi.
Cũng may trên đường đi Chu Chỉ Nhược nhận ra Trương Vô Kỵ là người quen cũ nên đỗi xử khá ân cần nên cũng khỏi được cái chân găy, tại sao ông trời bất công thế nhỉ, Trương Vô Kỵ lúc nào cũng được những cô gái xinh đẹp vây quanh c̣n tôi, chao ôi nh́n lại vợ ḿnh mà tôi chỉ muốn mụ già Diệt Tuyệt vung Ỷ Thiên Kiếm lên chém ả làm mấy mảnh th́ tốt biết bao.
Nhưng ông trời một lần nữa lại hại tôi, mụ Diệt Tuyệt đúng là già rồi c̣n đú, học người ta giả vờ từ bi định đem chúng tôi theo đến khi nào diệt xong ma giáo sẽ tính sổ luôn cả thể.
Nhưng ngựa quen đường cũ, vừa thấy giáo đồ Minh Giáo ở dưới chân núi lập trạm thu phí bắt cả phái Nga My quay lại mua vé mới cho vào th́ mụ già đă rút thanh kiếm đến roẹt, thôi thế là toi một mạng.
Nào đă đủ, mụ c̣n huy động cả bọn đệ tử Nga My xông vào một thể chém giết cho đă tay.
Trong lúc hăng tiết vịt, mụ già vô t́nh đụng trúng phải tôi, bị ngă ngửa về phía sau, tôi tức giận thét lớn:
- Mụ điếm già, dừng tay lại.
Đang say máu lại nghe tiếng quát như vậy, Diệt Tuyệt sư thái quay lại quát lớn:
- Thằng nào tinh tướng thế?

vinhmai
18/02/2006, 09:49 PM
Hồi 2
Gă Vô Kỵ lại gặp may mắn



Thấy mụ già Diệt Tuyệt nổi giận, tôi hoảng hồn vội vàng chạy vọt về sau lưng Trương Vô Kỵ.
Song ánh mắt như cú vọ của mụ vẫn nh́n chằm chằm về phía chúng tôi, không xong rồi, nếu để mụ hỏi chắc chắn ḿnh thành ma mất, chợt trong đầu tôi nẩy ra một ư.
Trương Vô Kỵ chưa kịp hiểu chuyện ǵ đă bị tôi đá thẳng vào mông, gă mất thăng bằng luống cuống lao về phía trước.
Mụ già Diệt Tuyệt thấy Trương Vô Kỵ “bước” ra bèn trừng mắt:
- Hừ, th́ ra là mày hả con? Chán cơm thèm đất, thích nghe kèn rồi phải không?
- Ơ ơ…. – Trương Vô Kỵ lắp bắp.
- Đúng, - không để gă nói tiếp, tôi vội vàng la lớn – đại ca ta không phục bà, giả vờ xuất gia làm dáng xong rồi đi giết người như đồ tể. Nhưng người ở đây chỉ đ̣i mụ có mấy chục ngàn tiền vào cổng mụ ăn quịt th́ chớ lại c̣n đ̣i giết sạch người ta, mụ có phải con người không?
Nghe tôi khích vậy, mặt mụ Diệt Tuyệt tím ngắt, mụ run rẩy nói trong cơn thịnh nộ:
- Gă họ Tăng kia, hôm nay không giết mi ta thề không bao giờ động đến món thịt giả cầy khoái khẩu của ta.
- Bà là kẻ xuất gia mà cũng ăn thịt giả cầy ư? – tôi khoái chí cười rộ lên.
Biết ḿnh lỡ lời, Diệt Tuyệt vội vàng nói lớn:
- Hai ngươi muốn gài ta phải không? Nói mau, hôm nay tới đây nhằm mục đích ǵ?
- Tại hạ…- Trương Vô Kỵ lúng túng.
- Đại ca ta muốn mụ tha hết cho bọn họ, đồng thời cuốn xéo khỏi Quang Minh đỉnh này – tôi lập tức hét lớn.
- Không đời nào – Diệt Tuyệt rít lên – bọn mi có biết Quang Minh đỉnh là nơi Ma Giáo định cư, chúng tích hợp hàng trăm con gà vịt khắp nơi những mong dùng virus cúm H5N1 gây họa cho giang hồ, Diệt Tuyệt sư thái này phải thay trời hành đạo.
- Bốc phét – tôi gào lên – rơ ràng bà thèm ăn thịt gà nên mới đến cướp th́ có, đại ca tôi nói nể t́nh bà già sắp đứt cước nên quyết định chấp bà ba chiêu.
- Hừm. – Diệt Tuyệt nói – nếu hắn tiếp được ba chiêu của ta ta sẽ tha cho bọn người ở đây.
Nghe vậy Trương Vô Kỵ mặt như mếu chạy tới chỗ tôi:
- Mày muốn tao chết phải không?
- Đại ca yên chí đi, mụ già này chắc sắp tàn rồi, Cửu Dương thần Công của anh lợi hại thế chắc chắn sẽ phá được thôi.
- Phá cái đầu mày. Tao mà có bề ǵ th́…
Trương Vô Kỵ chưa kịp chửi thêm đă thấy Diệt Tuyệt sư thái lao vun vút tới.
Trương Vô Kỵ không kịp phản ứng vội vàng co gị toan bỏ chạy.
Song y vừa nhấc chân, tôi sợ y bỏ chạy mụ sư thái không làm ǵ được sẽ trút giận sang tôi nên vội vàng đưa chân sang ngáng ngay chân y.
Trương Vô Kỵ ngă giập mặt xuống đất, song nhờ vậy lại tránh được phát chưởng bay ngang đầu gă.
Diệt tuyệt thấy vậy lại tưởng thân thủ gă cao cường nên khẽ lùi lại vận khí, mụ hét lớn rồi vận chưởng đánh tới.
Lần này Trương Vô Kỵ chạy đâu cho thoát, y bay vụt về phía sau người đập vào cành cây lớn, thấy vậy tôi không khỏi thầm lo, nếu mụ tiếp tục truy kích, đảm bảo Trương Vô Kỵ có mười mạng cũng chẳng đủ chết.
Song kỳ lạ thay, thấy Trương Vô Kỵ nằm thẳng cẳng dưới đất mụ Diệt Tuyệt chỉ thản nhiên trơ mắt đứng nh́n.
Tôi trầm trồ:
- Đúng là có chút phong cách chưởng môn, nếu mụ truy kích tiếp th́ …
- Phong cách cái con khỉ - Trương Vô Kỵ kéo cổ tôi xuống – mày nh́n xuống chân mụ ư đi.
Tôi nghe lời nh́n xuống dưới chân mụ th́ vỡ lẽ, hóa ra lúc bị đánh, Trương Vô Kỵ vội vàng rút tờ năm trăm ngàn ném xuống đất, mụ già Diệt Tuyệt thấy tiền th́ mắt sáng rực vội vàng đè chân lên không chịu nhúc nhích, nhờ vậy gă Trương Vô Kỵ lại thoát chết một lần nữa.
Trương Vô Kỵ đứng dậy chuẩn bị tiếp thêm một chưởng nữa của Diệt Tuyệt sư thái, song xem thần sắc của sư thái chắc cũng nể t́nh 500 ngàn của Trương Vô Kỵ mà sẽ tha chết cho hắn phen này.
Nào ngờ lúc đó lại xuất hiện gă Hân Dă Vương tự nhiên kéo quân đến bao vây chọc tức mụ già Diệt Tuyệt, làm mụ lại nổi điên lên, xem ra phen này họ Trương muốn sống cũng khó.
Nào ngờ sau chưởng lực của Diệt Tuyệt sư thái Trương Vô Kỵ vẫn b́nh thản đứng yên như chẳng có chuyện ǵ.
Chưởng xong, Diệt Tuyệt sư thái chỉ lạnh lùng hừ một tiếng: “Giỏi lắm rồi kéo cả bọn đi mất.”
Đám Minh Giáo reo ḥ ầm ĩ, tôi cũng hồ hởi chạy lại:
- Đại ca, đại ca giỏi thật đấy.
- Giỏi cái con khỉ - Trương Vô Kỵ cúi xuống nói nhỏ - mụ già sợ bọn người của Hân Dă Vương, chưởng vừa rồi nhẹ như đuổi muỗi, thấm vào đâu.
- Th́ ra là thế. Số đại ca đỏ thật đấy.
- Tất nhiên, nhưng đỏ th́ đỏ, tao vẫn phải thanh toán mày tội dám gài tao tí nữa làm tao toi mạng.
Vừa lúc đó, tiếng cười the thé vang lên, liền sau đó, bóng dáng cô vợ yêu quái của tôi đă bay vọt lên trời.
Hân Dă Vương kêu lớn:
- Thanh Dực Bức Vương thả con gái tao ra.
Tôi ngạc nhiên vô cùng không ngờ Hân Dă Vương lại là ông già vợ của tôi, nhanh như chớp tôi nghĩ ra cách vẹn cả hai đường.
Tôi vội vàng chạy vọt theo hắn hét lớn:
- Thanh Dực Bức Vương, ngươi định bắt cóc tống tiền phải không? Mau đứng lại cho ta.
Trương Vô Kỵ ngẩn người ra, tưởng tôi đuổi theo t́m vợ nên cũng đứng sững ra không tính sổ nữa.

* * *

Dĩ nhiên tôi dại ǵ đuổi theo bọn chúng, chỉ chạy được chừng vài ba cây số, tội đàng hoàng rúc vào bụi cỏ bên đường đánh một giấc ngon lành.
Đến lúc mở mắt, tôi chợt thấy một lăo trọc tay xách một túi vải to tổ bố bước đi trên đường, thầm nghĩ nhà sư làm ǵ có ǵ mà xách, chắc lăo này lấy ở đâu rồi, tôi phải t́m cớ đi theo chôm lại mới được.
Nào ngờ trong chiếc túi ấy lại là Trương Vô Kỵ, đồng thời tôi c̣n bám theo vô t́nh nghe được lăo tặc Thành Khôn nói lớn trước đám đông quần hùng Minh Giáo đă bị hắn đánh lén:
- Hế hế, đệ tử ta Tạ Tốn không biết ta có mối thù thâm sâu với Minh Giáo, nó đem tất cả tài sản gửi cho ta, cuối cùng ta giết cả nhà bọn chúng, nhằm gây mối hận giữa Minh giáo với vơ lâm, quả nhiên thằng dở người ấy v́ t́m ta mà tàn sát bao người, đồ đệ ngoan, chỉ có ta ở giữa kiếm được bộn tiền của tên đầu đất đó.
Nghe đến đó, Trương Vô Kỵ gầm lên rồi vùng vẫy đủ đường t́m cách thoát khỏi chiếc túi nhưng than ôi, chiếc túi rắn chắc vô cùng, gă lại chỉ có đôi bàn tay trần, làm sao phá nổi, măi đến lúc đó tôi mới chạy tới:
- Đại ca, anh đừng xúc động quá từ từ để em t́m cách.
- Nhanh lên – Trương Vô Kỵ giục – lỡ thằng Thành Khôn chạy mất tao biết đi đâu mà đ̣i tiền.
- Hóa ra anh t́m nó để đ̣i tiền à?
- Chứ không th́ v́ cái quái ǵ? Mau lên.
- Từ từ, em có đem con dao tổng hợp ở đây, yên chí, cái túi này chỉ là muỗi.
- Mày bớt bốc phét đi, nhanh lên.
Roẹt một đường, chiếc túi càn khôn của ḥa thượng nọ đă bị rạch một miếng to tướng, Trương Vô Kỵ lồm cồm ḅ ra song nghĩ về món gia tài của nghĩa phụ ḿnh đang bị Thành Khôn xù mất, gă hấp tấp vọt tới đuổi theo.
Tôi cùng gă đuổi theo đến pḥng một cô gái th́ thấy một một cô gái đang bị một ả khác dí dao vào cổ.
Ối chao ôi, nh́n thấy gương mặt cô ta so với cô vợ hờ của tôi cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, ai đời mặt đầy tàn nhang, miệng lại méo xệch. So với cô gái đang cầm dao chĩa vào cổ cô ta đúng là địa ngục so với thiên đàng.
Cô gái cầm gươm chính là Dương Bất Hối, Bất Hối nghe cha ḿnh bị Thành Khôn đánh lén bèn chạy tới xem xét quên cả mối nghi ngờ dành cho cô bé Tiểu Chiêu tội nghiệp.
Nhưng gă Trương Vô Kỵ này đúng là số đỏ, nhờ cứu được cô ta mới được cô ta chỉ cho đường hầm trong căn pḥng.
Nh́n miệng hầm tối om, tôi chợt nuốt nước bọt:
- Đại ca ơi, lỡ thằng cha Thành Khôn chờ sẵn ở dưới tặng anh em ḿnh mỗi đứa một đao th́ đúng là oan mạng.
- Mày nói cũng phải. – Trương Vô Kỵ trầm ngâm rồi bất chợt xô tôi xuống dưới.
Tôi chưa kịp kêu đau đă nghe giọng hắn oang oang:
- Sao có ǵ không?
- Không có.
Ngay sau câu trả lời của tôi, Trương Vô Kỵ và cô gái Tiểu Chiêu lao vù xuống dưới.
- Chỉ giỏi lợi dụng người ta. – tôi làu bàu.
Song Thành Khôn đúng là tên chó chết, hắn dùng bẫy bắt chúng tôi vào trong căn nhà đá rồi chặn đá ở bên ngoài.
T́nh huống vô cùng nguy hiểm, đúng lúc đó lại vô t́nh t́m thấy di ngôn của giáo chủ Dương Đỉnh Thiên và tấm da dê ghi Càn Khôn Đại Na Di.
Kỳ lạ thay, mang tiếng tuyệt thế thần công mà chẳng có ích ǵ, trong khi Trương Vô Kỵ đang mải mê ngắm bức vẽ, tôi bực ḿnh cầm cây đuốc ném vèo đi.
Cây đuốc bay vụt qua mặt Tiểu Chiêu, cô bé kêu ối lên rồi lấy tay bưng mặt.
Cả tôi và Trương Vô Kỵ ngạc nhiên nh́n sang, chao ôi, gương mặt cô ta bây giờ đẹp tuyệt vời, cứ như tiên nữ giáng trần vậy.
Hóa ra bó đuốc của tôi vô t́nh làm xém chiếc mặt nạ da của cô ta, đồng thời c̣n cháy mất một góc áo của cô ta lộ ra làn da trắng muốt.
Chợt quay lại nh́n Trương Vô Kỵ tôi kêu lên:
- Đại ca.
- Ǵ thế? – Trương Vô Kỵ giật ḿnh.
- Máu mũi anh đang chảy ḱa – tôi quay mặt đi lầm bầm – máu gái đến thế là cùng.
Trương Vô Kỵ lúng túng cúi xuống lau mặt.
Sau khi cởi tạm chiếc áo khoác cho Tiểu Chiêu, tôi quay sang nh́n tấm bản đồ, th́ thật kỳ lạ, từng hàng chữ hiện ra.
Cả bọn ồ lên kinh ngạc.
Song vẫn là công cốc, chữ trên tấm da dê ngoằn nghèo như giun ḅ, đọc tới đọc lui vẫn chẳng biết tiếng nước nào.
Tôi bực ḿnh càu nhàu:
- Bảo dại ca măi rồi, chịu khó đi học ngoại ngữ đi, sau này dễ xin việc hơn, giờ mới thấy quư chưa? Ḿnh mà dịch được tấm da dê này có phải xong rồi không?
- Mày nói ngon như ăn óc, biết đây là chữ ǵ? Tiếng anh cũng vô dụng thôi em ơi.
Trong lúc hai chúng tôi căi nhau, Tiểu Chiêu ồ lên một tiếng rồi nói:
- Thôi hai ông ơi, đây là tiếng Iraq, tôi biết đọc.
- Iraq? Bà có nhầm không đấy? – tôi ngạc nhiên kêu lên – lại bốc phét hả?
- Đừng khinh nhau thế nhớ, dù ǵ tôi cũng có bằng C tiếng Iraq đang hoàng đấy.
- Bằng dỏm chứ ǵ? Thời buổi này mà có người dạy tiếng Iraq. – tôi bĩu môi.
- Không tin th́ để tôi đọc cho mà nghe.
Tiểu Chiêu tức khí rồi đọc một lèo toàn tâm pháp vơ công tôi chẳng hiểu ǵ nên tha thẩn đi xung quanh thắc mắc chẳng biết có phải Sadam Husen đến đây ẩn náu rồi để lại tâm pháp vơ công không nữa mà để bây giờ gă Trương Vô Kỵ tập luyện như điên.

vinhmai
18/02/2006, 09:50 PM
Hồi 3
Cái vỏ chuối tai hại


Có bản dịch tiếng Iraq của Tiểu Chiêu, Trương Vô Kỵ nhanh chóng đẩy được phiến đá sang một bên, cả ba chúng tôi mừng rỡ vô cùng, vội vàng nhẩy vọt ra khỏi cửa động.
Vừa chạy ra ngoài, gă Trương Vô Kỵ đáng ghét lập tức chạy tới tán Tiểu Chiêu c̣n sai tôi chạy đi thám thính t́nh h́nh của Quang Minh đỉnh.
Vừa chạy vừa lầm bầm nguyền rủa họ Trương đáng ghét, tôi chạy thục mạng lên Quang Minh đỉnh, vô phúc thật, nếu Tiểu Chiêu mà đổ tên Vô Kỵ đó th́ đúng là uổng quá.
Đúng như tôi dự đoán, lúc quay về, tên Trương Vô Kỵ đang ngồi cưa cẩm cô nàng Tiểu Chiêu ngây thơ, nh́n đôi mắt cười tít lự không biết trời trăng của hắn, nếu không phải sợ hai môn thần công Càn Khôn Đại Na Di và Cửu Dương Thần Công có lẽ tôi đă cho hắn mấy đấm.
- Đại ca, - tôi thở hổn hển – em nh́n thấy bọn ngũ đại môn phái đang bao vây đỉnh Quang Minh, quần hùng Minh Giáo đều thất tha thất thểu nằm dưới đất không ai c̣n sức lực, nh́n như mấy con gà bị cúm vậy.
- Ta biết rồi. – Trương Vô Kỵ thản nhiên trả lời.
- Đại ca có tài tiên đoán hay sao?
- Thực ra mày cũng có thể có tài tiên đoán nếu mày có trong tay một cái …… đài RADIO.
Dứt lời, gă ṿng tay ra đằng sau rút ra chiếc đài Radio mini rồi thủng thẳng nói tiếp:
- Đài phát thanh đang tường thuật trực tiếp từ năy giờ, quần hùng Minh Giáo bị tên khốn nạn Thành Khôn ám toán, hắn sử dụng Virus khiến bọn họ bây giờ từ trên xuống dưới ai cũng mắc bệnh Sard. Cũng may nhờ có Thiên ưng giáo của mẹ ta đến nơi tiếp viện kịp thời nên tạm thời họ vẫn có thể giữ được tính mạng.
- Đại ca biết thế rồi sao c̣n bắt em đi trinh thám? – tôi gào lên, song trong ḷng cũng thầm hiểu tên khốn này muốn tống cổ tôi đi chỗ khác để dễ dàng tán Tiểu Chiêu, đồ trời đánh.
Nghĩ vậy song tôi cũng cố nhịn nói:
- Nhưng anh có biết lúc này t́nh h́nh thế nào không?
- Đài đang nghe dở th́ hết pin, bực ḿnh thật.
- Lúc em đến ông ngoại của anh Hân Thiên Chính đang bị mấy tay cao thủ vây đánh, sức lực hao ṃn, bây giờ c̣n bị đại sư bá của anh lỡ tay đả thương nữa.
- Thật vậy sao? Chết rồi, mau tới đó kẻo trễ mất.
- Chuyện ǵ vậy? – tôi và Tiểu Chiêu đều ngạc nhiên hỏi – huynh sợ lăo tiền bối gặp chuyện bất trắc ư?
- Ừ. Ông ấy chưa biết ta c̣n sống, chắc di chúc chưa có tên ta vậy có phải mất phần không.
Nói rồi không chờ thái độ của chúng tôi, Trương Vô Kỵ vắt chân lên cổ mà chạy đến chiến trận, thật không ngờ quyết tâm của gă lợi hại đến vậy, ngay cả kẻ có khinh công tuyệt thế là tôi cũng chẳng đuổi kịp.
Đến lúc tôi và Tiểu Chiêu chạy đến đă thấy Bạch Mi ưng Vương nằm thở hổn hển dưới đất nhưng gương mặt nở một nụ cười rất tươi, có lẽ do nghe Trương Vô Kỵ nói hắn chính là cháu của ông ta.
Trương Vô Kỵ th́ đang sử dụng tuyệt thế thần công Càn Khôn Đại Na di tấn công hai phái Hoa Sơn và Tung Sơn tơi bời hoa lá.
Tôi vội vàng chạy tới hỏi người gần đó:
- Đại ca này, tên tiểu tử kia là ai vậy?
- Không biết nữa – người đó trả lời – chỉ biết gă một mực chạy tới không cho chưởng môn phái Thanh Thành giết Bạch Mi Ưng Vương, sau khi đả bại ông ta lại công khai đ̣i Ngũ đại phái không được làm hại Minh Giáo.
Kỳ lạ thật, mọi khi Trương Vô Kỵ đại ca của tôi nhát như cáy, hôm nay tự nhiên lại tỏ vẻ hiệp nghĩa thế không biết, đấy c̣n chưa kể đôi mắt của Chu Chỉ Nhược cô nương đang nh́n gă đầy bất măn v́ thấy gă công khai chống đối lại phe ḿnh.
Lúc ḍng suy nghĩ của tôi vừa dứt, Trương Vô Kỵ đă đả bại cả tứ đại cao thủ của hai phái, tôi vội vàng chạy đến nơi.
- Đại ca, sao tự nhiên hôm nay anh ra tay nghĩa hiệp thế? Đổi tính rồi à?
- Ừ. Dương Tiêu vừa hứa với ta, nếu ta đuổi đánh bọn Ngũ đại phái sẽ tặng ta sáu mươi triệu.
- Đại ca vớ bở rồi c̣n ǵ nữa, nhưng không dễ ăn đâu.
- Yên chí đi, chuyện nhỏ như con thỏ - Trương Vô Kỵ cười lớn – thần công tao đă luyện thành, bọn ngũ đại phái chỉ là cống rănh thôi.
Chưởng môn Thiếu Lâm nghe gă nói vậy bèn nổi cơn thịnh nộ, gầm lên một tiếng rồi vung thiền trượng bổ xuống đầu Trương Vô Kỵ.
Trương Vô Kỵ lập tức né người sang một bên tránh khỏi nhát trượng nặng ngàn cân đó. Liên tiếp sau đó, ḥa thượng cứ đánh xuống, c̣n Trương Vô Kỵ chẳng hề trả một đ̣n.
Ḥa thượng tức giận dừng tay nói:
- Các hạ nhất định không chịu đánh trả phải không?
- Tại hạ không muốn. – Trương Vô Kỵ trả lời.
- Tại sao? Các hạ cho rằng lăo nạp không xứng để động thủ phải không?
- Không phải – Trương Vô Kỵ cười khổ - thực ra thấy chiếc thiền trượng bằng vàng của ngài quư giá quá, nếu tai hạ lỡ tay đánh găy nó th́ bán sẽ mất giá.
- Hừm – ḥa thượng kêu lớn – nếu vậy ta sẽ bỏ thiền trượng đấu tay bo với nhà ngươi.
- Ok. Có ngon th́ nhào vô kiếm ăn.
Nói là làm, phương trượng ném chiếc gậy qua một bên, song không quên sai ba tên đồ đệ chạy sang canh giữ đề pḥng Minh Giáo có kẻ nào táy máy tay chân lại chạy tới “cầm nhầm”.
Nhưng ngay sau đó, ông dùng Thiếu Lâm Quyền Pháp xông tới đấm tới tấp vào mặt Trương Vô Kỵ. Lạ thay, phương trượng đánh chiêu nào, Trương Vô Kỵ đánh lại chiêu thức y hệt, đến hơn mấy chục chiêu bất phân thắng bại.
Phương trượng đại sư hoảng hồn lùi ra khỏi ṿng chiến:
- Quyền pháp này ngươi học ở đâu?
- Lăo muốn biết à? Chi tiền hoa hồng rồi tôi chỉ cho.
- Bộ quyền này là Thiếu Lâm bí truyền, đâu lư do ǵ ngươi sử dụng như vậy?
- Thiếu Lâm bí truyền à? – Trương Vô Kỵ cười rộ lên – ông có biết cuốn quyền pháp này đă bị đệ tử của ông lén đưa ra ngoài nhà in lậu in thành hàng trăm hàng ngàn bản lưu truyền khắp giang hồ rồi không?
- Vô lư.
- Không tin ông cứ vào trang web SachInLau.com xem đảm bảo cuốn Thiếu Lâm Quyền Pháp của lăo thuộc hàng best seller đấy.
Phương trượng nghe vậy xấu hổ vô cùng vội lùi ra phía sau.
Tôi thấy vậy vội vàng chạy ra nói lớn:
- Các vị, thực ra cuộc tập kích ngày hôm nay và tin đồn về gà H5N1 của Minh Giáo đều do bàn tay của một kẻ đứng đằng sau xúi giục, các vị không nên nghe lời tiểu nhân mà hại oan người tốt.
- Kẻ đó là ai? – cả bọn kêu lên.
- Kẻ đó chính là Thành Khôn, sau khi hắn chán để tóc model nên đến Thiếu Lâm tự xuất gia cạo đầu theo mốt Ronaldo với nickname là Viên Chân.
- Hừm, - phương trượng Thiếu Lâm nói lớn – ngươi đừng ngậm máu phun người, Viên Chân đă bị bọn Ma Giáo các ngươi dùng virus cúm gà tấn công chết không thể đối chứng, ngươi muốn nói ǵ chẳng được.
- Đại sư, đă chứng tử kỹ càng rồi chứ?
- Giấy chứng tử do đích thân lăo phu kư, làm sao giả được.
- Khó nói lắm, thời buổi này đến tiền c̣n làm giả được giấy chứng tử đă bơ bèn ǵ.
Đúng lúc đó, mụ Diệt Tuyệt rẽ đám đông đi tới. Vừa nh́n thấy tôi, mụ gầm lớn định xông tới, có lẽ nhớ ra mối thù thịt giả cầy cũng nên. Vừa thấy bộ mặt cô hồn đó, tôi hoảng hồn chạy vụt ra phía sau Trương Vô Kỵ:
- Đại ca ơi, cứu em.
- Sư thái, người đă tha cho chúng tôi một lần xin thứ tha nốt lần này. - chắc chắn đại ca tôi vẫn choáng v́ ba chưởng của mụ nên mới quên ḿnh có tuyệt thế vơ công cất giọng năn nỉ.
Nhưng đầu mụ Diệt Tuyệt này c̣n cứng hơn trâu, nào chịu nghe lời của gă, mụ không nói không rằng rút thanh Ỷ Thiên Kiếm chém sa sả như chặt thịt.
Nhưng càng đánh, mụ càng phát hiện Trương Vô Kỵ bản lĩnh cao tuyệt, thậm chí đến lúc bị gă cướp thanh kiếm báu trong tay mà cũng chỉ biết bó tay đứng nh́n.
Trương Vô Kỵ có lẽ vẫn muốn cưa cẩm Chu Chỉ Nhược nên không muốn gây hấn với phái Nga My, gă vội vàng đưa thanh kiếm cho Chu Chỉ Nhược ḥng lấy ḷng người đẹp.
Thấy Chu Chỉ Nhược má đỏ hồng v́ thẹn, đôi chân dài như người mẫu bước lại từ từ phía gă, Trương Vô Kỵ khoái chí cười đến tít mắt, chẳng biết trời trăng ǵ nữa.
Song đúng lúc đó, mụ già Diệt Tuyệt hét lớn một tiếng khiến Chu Chỉ Nhược tội nghiệp của tôi giật thót ḿnh.
Nào ngờ dưới chân nàng nằm ch́nh ́nh một chiếc vỏ chuối, Chu Chỉ Nhược đang hoảng hồn lập tức ngă nhào về phía trước.
Trương Vô Kỵ thấy nàng ngă tới thầm nghĩ đúng là cơ hội bằng vàng trời cho để ôm nàng nên nhào tới mà quên đi trên tay Chu Chỉ Nhược đang cầm là thanh Ỷ Thiên Kiếm sắc bén nhất thế gian.
Tiểu Chiêu kêu lên một tiếng thất thanh.
Máu trong người Trương Vô Kỵ phun ra như mưa.
Trương Vô Kỵ bị đâm thủng ngực, ngồi phịch xuống đất, Chu Chỉ Nhược hăi hùng nhảy lùi về phía sau, thanh Ỷ Thiên Kiếm bị rơi xuống đất đến coong.
Diệt Tuyệt sư thái lạnh lùng trừng mắt nh́n Chu Chỉ Nhược rồi nói với ác nữ Đinh Mẫn Quân:
- Lấy vải bọc kỹ thanh kiếm này lại rồi đem nó đi xét nghiệm xem có virus HiV không? Lỡ sau này ta dùng bị nhiễm th́ chết.
Rồi mụ quay sang nói với Tống Viễn Kiều:
- Phái Nga My chúng tôi đă tận lực rồi, đại cục bây giờ chỉ c̣n biết trông cậy vào Vơ Đang thôi.

vinhmai
18/02/2006, 09:54 PM
Hồi 5
Triệu Mẫn



Trương Vô Kỵ hoảng hồn hoảng vía, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về Vơ Đang.
Song chưa ai đen bằng hắn ta, chạy nửa đường bị quan phủ phát hiện chưa có giấy phép cưỡi ngựa, thế là mất toi hai con ngựa, hai huynh đệ đành phải đi bộ.
Được ít lâu sau, đám người Dương Tiêu đuổi kịp hai chúng tôi, vậy cũng tốt, khỏi phải lo vấn đề ăn ở, Dương Tiêu lại có giấy phép cưỡi ngựa hạng 3 đi lại thoải mái mà chẳng sợ gặp mấy tên sai dịch vô lương tâm suốt ngày đ̣i tiền măi lộ.
Nhưng dù gấp gáp đến đâu, tính xấu của Trương Vô Kỵ măi măi không bỏ, chạy một đoạn lại phải vào quán rượu ăn uống.
Trên tửu lầu khá cao, tại bàn tiệc dạng VIP, cả bọn đang nhồm nhoàm ăn uống phủ phê chợt Trương Vô Kỵ sững người nh́n về phía trước.
Tôi ngạc nhiên nh́n theo chợt thấy một đám người đang đi lên lầu.
Người đi đầu tiên gương mặt trắng trẻo, có thể nói cũng là một mĩ nam tử.
Thấy Trương Vô Kỵ nh́n gă chăm chăm tôi ngạc nhiên:
- Đại ca, bộ anh thành pê đê rồi hay sao mà nh́n vào gă kia chăm chăm thế?
Trương Vô Kỵ gơ đầu tôi một cái đau điếng rồi nói nhỏ:
- Nó là con gái.
- Sao đại ca biết?
- Xưa nay tao chỉ cần nh́n qua là biết ngay, cần ǵ phải hỏi.
- Mắt đại ca nh́n gái sao tinh thế? Nhưng có ích ǵ? Nếu là con gái mà cải trang thành con trai th́ đích thị là hạng xăng pha nhớt rồi, mê mệt làm ǵ chứ?
Nói đến đó, tên gái giả trai nh́n thấy chúng tôi bèn mỉm cười thật tươi rồi quay trở xuống lầu.
Lúc này Dương Tiêu nói:
- Giáo chủ, người có thấy bảo kiếm của y không?
- Là kiếm ǵ?
- Ỷ Thiên Kiếm.
- Vô lư – tôi kêu lên - Ỷ Thiên Kiếm là vật sở hữu của phái Nga My, con nhỏ này sao lại có nó? Đó có phải hàng nhái không?
- Không thể. Nếu không phải hàng xịn làm sao qua mắt ta?
- Vậy nó chôm được của mụ già đó chăng?
- Điều này càng vô lư hơn, mụ già đó biết thanh kiếm này vô cùng quư báu làm sao có thể để người ta lấy được dễ dàng như vậy?
Cuộc đối thoại đến đó lại thấy một người chạy lên, hắn cung kính ṿng tay nói với Trương Vô Kỵ:
- Công tử, thiếu gia nhà tôi gửi tấm danh thiếp này đến người, đằng sau có ghi rơ địa chỉ mong công tử đến tối ghé thăm.
Trương Vô Kỵ vừa nghe bốn chữ “đến tối ghé thăm” mắt đă sáng rực, trong đầu hắn nảy ra bao nhiêu ư định bậy bạ, mặc kệ tôi, Dương Tiêu và Vi Nhất Tiếu khuyên can thế nào cũng mặc kệ.
Cuối cùng cả ba chúng tôi buộc ḷng phải đi theo bảo vệ y, dù sao y cũng là giáo chủ, không có chữ kư của y, mọi việc chi tiêu trong Minh giáo không thể diễn ra như hiện tại, bọn họ cũng sẽ bị trừ tiền lương đến sạt nghiệp v́ tội không bảo đảm an toàn cho giáo chủ.
Trang viện của cô gái hồi sáng thanh tao thi nhă không thua khách sạn 5 sao, thức ăn c̣n ngon hơn nhà hàng, vừa nh́n thấy tôi đă thèm đến rỏ răi.
Nhưng lúc đó, tiếng nhạc lập tức rộn ràng, một bóng áo đỏ nhẹ nhàng bước ra.
Trái tim tôi như muốn ngừng đập, sững sờ đến quên cả miếng đùi gà đang gặm dở trong tay.
Cô gái mới vào pḥng c̣n xinh hơn cả Chu Chỉ Nhược, chao ôi, nếu nói về bốn chữ tuyệt sắc giai nhân c̣n quá tầm thường nếu nói về nàng.
Trương Vô Kỵ th́ khỏi nói, đôi mắt nh́n chăm chăm như muốn lồi ra khỏi tṛng, ngay cả Dương Tiêu và Vi Nhất Tiếu cũng không ḱm chế được bản thân, nước dăi chảy ṛng ṛng.
Cô gái nh́n bốn chúng tôi mỉm cười:
- Trương giáo chủ, Vi Bức Vương, Dương Tả sứ, Sở Lưu Manh, tiểu nữ vô cùng hân hạnh gặp quư vị.
- Cô nương, sao cô biết chúng tôi?
- Sau trận chiến Quang Minh đỉnh, danh tiếng của Minh Giáo đă vang khắp vơ lâm, poster của bốn vị đây được treo khắp nơi, ai mà không biết?
- Vậy cô nương đây là…?
- Tiểu nữ họ Triệu, tên chỉ có một chữ Mẫn.
- Triệu cô nương, chúng tôi có điều muốn thỉnh giáo.
- Gặp nhau nơi đây là có duyên – Triệu Mẫn gạt đi – đây là lô rượu ngoại gia phụ mới nhập, mời quư vị vài chén.
Vừa gặp đă đ̣i uống rượu, cô này chắc chắn cũng từng làm vũ nữ ở vũ trường, nếu không đă chẳng sành sỏi như thế - tôi thầm nhủ.
Đúng lúc đó, cô nàng sơ sẩy làm rơi ly rượu trên tay xuống, rượu loang khắp váy.
Cô nàng bối rối:
- Xin lỗi, chờ lát tôi đi thay đồ.
- Cô cứ tự nhiên.
Chờ Triệu Mẫn vừa đi khỏi, Trương Vô Kỵ vội vàng kéo tôi đi xềnh xệch.
- Nhanh lên, nếu không muộn mất.
- Đại ca định đi do thám à?
- Ở đây có quái ǵ mà do thám? Tao với mày đi nhanh lên một chút, may ra c̣n nh́n trộm được ả họ Triệu đó thay quần áo.
- Đại ca đồi bại quá, như thế cô ta bắt được báo sai dịch th́ anh em ḿnh rũ tù.
- Ừ nhỉ - Trương Vô Kỵ giật ḿnh – toi rồi, quay lại nhanh lên.
Cũng may nhờ tôi can gián kịp thời, Trương Vô Kỵ quay lại cũng là lúc cô gái đó quay về.
- Xin lỗi quư vị.
- Ờ,… ờ.,… - Trương Vô Kỵ lúng túng rồi nói – chúng tôi có việc phải về sớm.
Tôi cười thầm trong bụng, chắc chắn thằng cha này sợ người ta phát hiện hành vi xem trộm của ḿnh nên mới đánh bài chuồn nhanh thế.
Kỳ lạ hơn là cô nàng họ Triệu thản nhiên như không, chỉ chào chúng tôi rồi đi vào trong.
Đến lúc đi trên đường chúng tôi mới phát hiện th́ ra Dương Tiêu và Vi Bức Vương đều trúng độc, hóa ra rượu họ uống cộng với cây kiếm Ỷ Thiên giả Triệu Mẫn cố t́nh để lại ḥa với nhau tạo thành một chất độc kịch tính khôn lường.
- Con bé này độc mà thâm thật. – tôi kêu lên.
Trương Vô Kỵ không nói không rằng, vội kéo tôi chạy về sơn trang đó t́m thuốc giải, trước khi đi không quên dặn bọn Dương Tiêu t́m cơ sở y tế gần nhất tại đó mà điều trị nếu không không chết cũng thành tật.
Quay lại sơn trang, chúng tôi nghe tiếng đàn réo rắt bên tai, mải mê quá, tôi quay sang nói với Trương Vô Kỵ:
- Con bé này mà tham gia vào ban nhạc nào đảm bảo kiếm khối tiền.
Thấy hai chúng tôi, cô gái khẽ mỉm cười trêu chọc:
- Không ngờ hai vị lại về đây sớm như vậy.
- Triệu cô nương, chúng ta không thù không oán, mong Triệu cô nương có thể cho chúng tôi thuốc giải.
- Các ông nói ngon nhỉ, giỏi th́ đi mà t́m.
- Đừng thách nhà giàu húp tương chớ - Trương Vô Kỵ nói rồi phóng vù xuống hồ nhặt bừa mấy bông hoa miệng lẩm bẩm – cầu giới khấn phật hoa này có tác dụng nếu không th́ ê mặt.
Triệu Mẫn thấy thân thủ của Trương Vô Kỵ như vậy liền hét một tiếng lanh lảnh rồi vung thanh kiếm giấu dưới cây đàn phóng tới.
Trương Vô Kỵ đại ca dĩ nhiên tránh khỏi, thậm chí c̣n vụt qua đầu thị nhanh tay giật luôn cái trâm đeo trên đầu.
- Hảo công phu – Triệu Mẫn vỗ tay khen hay - Tay nghề ấy mà đi móc túi với giật dây chuyền đảm bảo bách phát bách trúng.
- Đa tạ cô nương, chúng tôi xin cáo từ. Chiếc trâm này xin hoàn trả cô nương.
Chúng tôi vừa quay lưng đi đă nghe tiếng Triệu Mẫn tru tréo đằng sau:
- Trương Vô Kỵ, ngài đă trả tôi cây trâm tại sao c̣n chôm mất viên dạ minh châu nữa?
- Tài ăn vạ của cô Chí Phèo c̣n phải gọi bằng sư phụ - tôi kêu lên – đại ca tôi đă trả lại cả cái trâm, lư ǵ giữ lại viên ngọc chứ?
- Thôi, hai người ỷ đông hiếp cô, tôi thà chết c̣n hơn.
Nói rồi Triệu Mẫn đưa dao lên cổ.
Tôi hoảng hồn, nếu cô ta tự sát ở đây, chúng tôi lại không có nhân chứng chứng minh ḿnh vô tội th́ chết là cái chắc, nên vội vàng phóng vụt tới ngăn lại.
Nào ngờ vừa đến bên cạnh cô ta, mảnh đất dưới chân tôi lập tức biến thành khoảng không, cả người tôi lao vụt phía dưới.
Song tôi nào chịu thiệt, vội vàng đưa tay kéo luôn ả xuống dưới.
Đúng lúc rơi xuống, tôi chợt thấy cánh tay của Trương Vô Kỵ đại ca tḥ tới, mừng không để đâu xiết, tôi vội vàng bám lấy.
Song có vẻ như trọng lượng của hai chúng tôi quá nặng, Trương Vô Kỵ không sao giữ nổi, cả ba ngă nhào xuống phía dưới.
- Đại ca…. - tôi vừa xoa mông vừa cảm động – em xin lỗi, nếu không v́ em…
- Đừng nói nhiều – Trương Vô Kỵ trả lời – phụ tao t́m viên dạ minh châu nhanh lên.
- Dạ minh châu nào?
- Th́ lúc năy tao chôm của Triệu Mẫn, sau đó thấy nó lăn lông lốc xuống hố tao giật ḿnh định nhào tới chụp lại th́ mất đà, mày thử xem nó có ở đây không?
- Thế mà em cứ tưởng đại ca v́ cứu em mới rơi xuống đây. Thôi quên xừ cái viên ngọc quái qủy đó đi, giờ làm sao thoát khỏi nơi này?
- Đơn giản bảo Triệu Mẫn đưa ra thôi.
Song mặc kệ chúng tôi năn nỉ hay dọa dẫm đủ kiểu, Triệu Mẫn nhất định không chịu đáp ứng yêu cầu của chúng tôi, con gái ǵ mà lỳ quá thể.
Thậm chí đến lúc Trương Vô Kỵ lợi dụng cù vào lưng ả, ả tuy cười không ngớt song cũng không chịu nói lối ra.
Tôi vội vàng nói:
- Đại ca ơi, nó cười nhiều quá đứt mạch máu năo th́ anh ốm tù.
Trương Vô Kỵ nghe vậy chột dạ ngồi phịch xuống đất thất vọng.
Chợt tôi nghĩ ra một điều, cười tươi nói:
- Yên chí đi, em có cách rồi.
- Cách ǵ?
- Cứ chờ thôi, em đảm bảo hai tiếng nữa, nó sẽ tự động thả chúng ta ra.
- Đừng có nằm mơ. – Triệu Mẫn thở hổn hển – ta có chết cũng không thả các ngươi đâu.
- Vậy ta và cô cá nhé.
- Cá ǵ?
- Ta chấp cô nửa tiền, nếu hai tiếng nữa cô không tự động mở cổng ra, tôi chặt đầu tôi xuống làm ghế cho cô ngồi cũng được.
- Ngồi lên đầu mi chỉ tổ hỏng quần model của ta, nếu ta thua, ta sẽ cho mi hai mươi triệu.
- Ok, kư giấy giao kèo đi.
Trương Vô Kỵ lấy làm ngạc nhiên lắm nhưng cũng yên lặng chờ đợi.
Quả nhiên đúng tiếng rưỡi sau, Triệu Mẫn liên tục kêu khó thở mặt mày nhăn nhúm rồi lập tức mở cửa cơ quan, chạy ra ng̣ai mất dạng.
Trương Vô Kỵ quay sang hỏi:
- Sao ngươi biết chính xác vậy?
- H́ h́, điều này th́ phải cám ơn đại ca – tôi cố nén cười – em đă quan sát, căn pḥng đó có lỗ thông hơi rất bé, trong ṿng hai tiếng, mùi nước hoa rẻ tiền của đại ca bay khắp pḥng, lúc đó đến phật c̣n không chịu nổi nữa là ả.
- Mày chơi đểu tao à?
- Tại đại ca đấy chứ, em nói bao nhiêu lần rồi, đừng keo kiệt quá ai đời lại lấy nước xoa xịt toa lét xịt vào người, ai mà chịu nổi.
- Thôi được rồi – Trương Vô Kỵ cứng họng – mau về cứu hai người kia đi.
Lúc chúng tôi hội ngộ họ Dương, Vi, chợt thấy một người cưỡi ngựa đuổi theo.
- Nhị vị công tử, chờ chút.
- Chuyện ǵ vậy?
- Tiểu thư chúng tôi có cái này giao cho hai vị, đây là tấm séc hai mươi triệu của Sở công tử, c̣n đây là chiếc hộp, chủ nhân tôi nói đích thân trao cho Trương Vô Kỵ công tử.
Tôi mừng húm, vừa rồi v́ thoát ra khỏi bẫy quá vui mừng quên mất cả đ̣i nợ, không ngờ ả lại quân tử đến thế.
Trương Vô Kỵ thấy tôi cầm tấm séc trong tay tỏ ra không hài ḷng, vội bỏ chiếc hộp ra th́ thấy chiếc kim thoa xinh xắn đă nằm sẵn trong đó.
Hắn không giấu nổi vẻ thất vọng cầm chiếc thao nói:
- Thứ dở hơi này th́ bán bao nhiêu tiền?
- Ối đại ca ơi – tôi cầm lấy rồi kêu lên – sao mà nhẹ thế này? Trời ơi, hóa ra là đồ dỏm.
- Mày dựa vào đâu mà kết luận thế? Tao cắn thử có thấy vàng rơi ra đâu.
- Đại ca nh́n xem, chữ Made in Taiwan in rành rành rồi, căi vào đâu nữa?
- Thế th́ tao giữ của nợ này làm ǵ? – hắn toan vứt đi chợt nói – thôi được, để tao về tặng cho Tiểu Chiêu cho đỡ uổng.

vinhmai
18/02/2006, 09:55 PM
Hồi 6
Về núi Vơ Đang


Ngay sáng sớm hôm sau, Trương Vô Kỵ đă tặng quách cây trâm kém chất lượng ấy cho Tiểu Chiêu, miệng c̣n không ngừng bốc phét ḿnh cực khổ lắm, chạy mất mấy hiệu kim hoàn hạng sang ở thành này mới mua được.
Tiểu Chiêu đương nhiên sung sướng vô cùng dù sao trâm này cũng thuộc loại xịn, tuy nhiên đến lúc xem xét kỹ cô ngạc nhiên:
- Công tử, tại sao trên đỉnh của nó lại có vết lơm nhỉ?
Trương Vô Kỵ giật ḿnh, làm sao có thể nói nguồn gốc thật sự bèn nói lấp lửng:
- Thôi chết rồi, chắc tại mấy thằng cha làm bố láo ăn bớt vật liệu, tôi phải cho nó một trận mới được.
Tiểu Chiêu vốn cực kỳ ngây thơ, vừa nghe vậy đă cất tiếng khuyên can sợ Trương Vô Kỵ quay lại gây sự lại bị bọn bảo kê đánh th́ khổ. Tất nhiên họ Trương lúc đầu làm ra vẻ hùng dũng lắm nhưng trong bụng mừng không để đâu hết.
Ngày hôm sau, sợ đi cùng Dương Tiêu và Vi Nhất Tiếu lại lây độc của họ th́ khổ, tôi và Trương Vô Kỵ vội kiếm cớ rồi chuồn trước. Dương Tiêu cũng cẩn thận, trước khi chúng tôi đi đă chuẩn bị sẵn hai tấm bằng cưỡi ngựa.
Tôi ngạc nhiên:
- Chúng tôi đă thi bao giờ đâu? Cướp đâu ra bằng thế này?
- Muỗi - Dương tả sứ bật cười v́ sự ngớ ngẩn của tôi - đến tiền Minh Giáo chúng ta c̣n in giả được, tấm bằng này th́ bơ bèn ǵ.
Trương Vô Kỵ nghe vậy gật gù rồi chợt biến sắc nói lớn:
- Vậy tiền các ông đưa cho tôi có phải tiền giả không?
- À, điều này th́ xin giáo chủ cứ yên chí, đảm bảo người đem ra tiêu pha, khó có người phát hiện.
- Trời ơi - Trương Vô Kỵ kêu lên thảm thiết - các ông cho tôi một đống tiền nhưng toàn tiền giả th́ làm ăn ǵ? Lỡ tôi tiêu bị phát hiện nha sai bắt được th́ ốm tù.
- Trước giờ tiền của chúng ta có bị phát hiện đâu, ngài cứ yên chí - Dương Tiêu cười đểu.
- Yên cái đầu ông.
Trương Vô Kỵ nói vậy rồi quất ngựa vọt thẳng. Tôi ngạc nhiên v́ thái độ thiếu lịch sự của y rồi cũng phóng ngựa đuổi theo:
- Đại ca, anh dở người hay sao thế?
- Mày dở th́ có, tao tưởng vớ bở hoá ra bọn nó cho tao làm chủ một đống tiền giả, lỡ sau này bị nha dịch bắt th́ tao lănh đủ.
- Nhưng Dương tả sứ đă khẳng định tiền rất giống thật, chẳng dễ phát hiện cơ mà.
- Hừm, lăo nói thế chứ nếu bị bắt ai là đứa đầu tiên chịu trách nhiệm?
- Ừ, đúng là đại ca.
- Cái ghế Minh Giáo này không ngồi được rồi, tao phải t́m đứa nào thế chỗ thôi.

* * *

V́ sự an nguy của núi Vơ Đang, tôi và Trương đại ca phóng bất kể ngày đêm, măi đến đêm hôm sau, chúng tôi mới lên được đến đỉnh núi.
Song mọi chuyện đă quá muộn, Trương Tam Phong v́ quá tin tưởng, bị tên phản tăng Thiếu Lâm đánh lén, bị trọng thương.
Trương Vô Kỵ vội vàng nói với tôi:
- Tao với mày đi t́m hai bộ quần áo đạo sĩ cũ đi.
- Chuyện ǵ vậy?
- Ừ... - Trương Vô Kỵ ngần ngừ một lúc rồi nói - thực ra lúc nhỏ tao nợ của bọn tiểu đạo sĩ một số tiền, nếu bây giờ tḥ mặt ra không sạt nghiệp mới là lạ.
- Anh đi đâu cũng mang nợ.
Nhưng ǵ th́ ǵ tôi chẳng thể phản đối ǵ hơn, hừm, đành phải mặc bộ quần áo xấu xí thế này.
Tôi kêu lên:
- Quần áo xấu thế, chẳng model tí nào, người ta mà nh́n thấy em th́ cười cho thối mũi.
- Câm mơm lại, ra đây đi.
Song số Trương Vô Kỵ và tôi phải nói đen không để đâu xiết, vừa ra đă gặp Trương chân nhân đang truyền thụ vơ công cho Du Đại Nham, thôi xong, chưa kịp nh́n nghe Du Đại Nham sai chúng tôi khiêng kiệu cho ông ra ngoài.
Tôi khẽ càu nhàu:
- Đấy bảo anh rồi, mặc áo này làm ǵ, tự nhiên phải đi khiêng kiệu.
- Hê, lúc năy tao học được mấy chiêu hay phết mày ạ.
- Anh cẩn thận, Trương chân nhân mà kiện anh ăn cắp bản quyền th́ chết.
Chết rồi, vừa tḥ mặt ra, tôi đă nh́n thấy gương mặt giả nam của Triệu Mẫn.
Con bé này sao khoái giả trang thế nhỉ? Không biết nó có nhận ra ḿnh không? Toi rồi, ḿnh vừa thắng nó hai mươi triệu, nó mà trả thù th́ chết.
Chưa kịp nghĩ ngợi, Triệu Mẫn đă lớn tiếng thách thức, lại c̣n mạo nhận người của Minh Giáo đến thuyết phục Vơ Đang đầu quân cho triều đ́nh.
Trương Vô Kỵ nghiến răng:
- Dám mạo danh tao, tao phải kiện ra toà án quốc tế cho con bé này tán gia bại sản th́ thôi.
- Tên của anh có đăng kư bản quyền đâu, - tôi cười - kiện cũng chẳng ăn thua ǵ đâu anh ơi, nó giàu lắm, nếu nó kiện lại th́ anh em ḿnh chết toi.
- Thế bây giờ phải làm sao?
- Tốt nhất cứ đứng yên xem xét t́nh h́nh thế nào đă.
Triệu Mẫn rơ khôn, biết thừa bên trong Vơ Đang chẳng ai đủ sức đối đầu với nó lên cứ hết sức khích bác đánh nhau, cũng may vừa lúc đó, Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu lên kịp.
Tất nhiên, dù sao đây cũng là trận đấu của Vơ Đang và Minh Giáo giả, bọn Dương, Vi đâu có tư cách ǵ xen vào, đành ngồi ra ngoài làm khán giả bất đắc dĩ.
Triệu Mẫn cười ha hả:
- Th́ ra Vơ Đang chỉ là anh hùng rỏm, không ai dám đấu với ba nô tài của ta.
Trương Vô Kỵ chợt nóng mặt, không thể để cho con bé này khinh thường được,Vơ Đang mà mất mặt đảm bảo chữ kư của Trương chân nhân mất giá ngay, cuối cùng hắn hét lớn một tiếng rồi nhẩy vọt ra đại sảnh lên tiếng nhận lời thách đấu.
Cũng may, Trương Vô Kỵ tuổi khỉ, tài bắt chước cực nhanh, đánh Thái Cực Quyền nhanh như chớp, trong nháy mắt đă đả bại hai cao thủ bên đó, thậm chí c̣n ḍ hỏi được Hắc Ngọc Tục Đoạn cao ở trong người Triệu Mẫn.
- Triệu cô nương, mong cô có thể cho tôi một ít.
- X́ - Triệu Mẫn đang định giễu cợt chợt thốt lên - Trương Vô Kỵ, th́ ra là ngươi. Ngươi không làm giáo chủ lại đến đây giả dạng đồ đệ Vơ Đang là ǵ? Không sợ người ta kiện ngươi xâm nhập gia cư bất hợp pháp sao?
- Thách cô đó, cô quên cha tôi cũng là đồ đệ Vơ Đang sao? Triệu cô nương, hiện xét về nhân lực, chúng tôi gần gấp đôi cô, xét về địa thế, chúng tôi lại đang đứng trên sân nhà, tóm lại trận này cô thua chắc rồi, nếu cô có thể tặng hai hộp Hắc Ngọc Đoạn Tục cao, tôi hứa sẽ cho cô đi an toàn.
- Hừm, ngươi có biết hai hộp cao đó đem ra chợ đen bán th́ được bao nhiêu không mà nói cho là cho? Vớ vẩn, mỡ đấy mà húp nhớ.
- Nếu cô không cho th́ ta đành thất lễ.
- Ngươi dám hay sao? Nói cho ngươi biết, ngươi dám hành hung người nơi công cộng, ta đảm bảo cho ngươi vô xà lim bóc lịch ngay.
- Nói sao cô mới đồng ư đây?
- Trừ phi ngươi hứa với ta ba điều.
- Ba điều ǵ? Nhưng nói trước, ba điều này không tổn hại ǵ đến... ơ - Trương Vô Kỵ định nói ra ba điều không ảnh hưởng đến tài sản cá nhân tôi song nghĩ rằng nói như vậy thật mất mặt trước quần hùng bèn nói - không tổn hại đến đạo lư giang hồ th́ tôi có thể chấp nhận.
- Yên chí, ta chẳng thừa hơi nghĩ ra mấy tṛ hại vơ lâm đâu.
- Ok. Chơi luôn. Quân tử nhất ngôn, có cần giấy biên nhận không?
- Không cần đâu - Triệu Mẫn cười h́ h́ - những ǵ chúng ta nói năy giờ đều được ghi âm cả rồi.
Đúng lúc đó Tiểu Chiêu lăng xăng chạy vào:
- Công tử.
Triệu Mẫn nh́n thấy Tiểu Chiêu gài chiếc trâm của ḿnh th́ tức lộn ruột bèn nói lớn:
- A Tam, mau chặt chân của tên tiểu tử này cho ta.
Trương Vô Kỵ ngớ người ra, thầm rủa con bé này lật lọng nhanh đáo để, vội vàng xoay người né tránh. Kiếm trong tay A Tam là Ỷ Thiên Kiếm, Trương Vô Kỵ vừa thấy đă sáng mắt định đoạt lấy rồi đem bán nào ngờ kiếm pháp của đối phương vô cùng cao minh, tấn công liên hồi, Trương Vô Kỵ dùng thứ ǵ chống trả cũng bị tiện làm đôi.
Trương Tam Phong thấy vậy bèn kéo hắn vào một góc dạy Thái Cực Kiếm.
Được một lát, Trương chân nhân hỏi:
- Thế nào?
- ơ... chỉ nhớ được một ít.
Trương chân nhân múa thêm lần nữa.
- Thế nào rồi?
- Dạ, nhớ gần hết.
Sau một hồi:
- Giờ th́ sao?
- Toi rồi, con quên rồi thái sư phụ ơi.
Tôi nghe vậy giật ḿnh, thầm rủa tên này đúng là đầu đất. Nh́n vẻ mặt lúng túng đến tội nghiệp của y tôi chắc chắn y cũng sợ hăi chuẩn bị lắng nghe cơn thịnh nộ của Trương Tam Phong. Nào ngờ, Trương Tam Phong chỉ cười hề hề rồi nói:
- Tốt, đánh đi.
- Ông muốn giết con à? - Trương Vô Kỵ kêu lên - kiếm con quên sạch rồi, lấy ǵ mà đánh?
- Cứ đánh đi.
Trương Vô Kỵ thầm kêu khổ trong bụng, rồi vớ bừa lấy thanh kiếm trên tường rồi đánh tới. Nào ngờ hay chẳng bằng hên, chẳng hiểu hôm nay tên A Tam này ăn phải cái ǵ, đang đánh đột nhiên đau bụng, dĩ nhiên Trương Vô Kỵ không bỏ qua cơ hội này, lập tức vài kiếm đả bại y.
Trương chân nhân không biết sự t́nh bên trong, lớn tiếng khen ngợi Trương Vô Kỵ thông minh lĩnh hội được Thái Cực Kiếm huyền diệu của người.
Triệu Mẫn thây vậy bực ḿnh quay gót bỏ đi. Trương Vô Kỵ toan nhẩy ra ngăn cản, chợt phát hiện hai bóng tóc bạc nhào tới đánh hai chưởng.
Lúc song chưởng chạm nhau, Trương Vô Kỵ cảm thấy khí lạnh tuôn vào khắp người như đang ở trong tủ lạnh vậy, y kêu lên:
- Huyền Minh Thần Chưởng, th́ ra hai ngưoi đă đầu quân làm bảo kê cho ả họ Triệu này. Thảo nào tốn bao nhiêu tiền làm lệnh truy nă mà không thấy.
Ngừng một lát, Trương Vô Kỵ lại nói:
- Triệu cô nương, tôi phải làm sao cô nương mới chịu cho tôi thuốc giải?
- Ta cóc đưa đấy, ngươi làm ǵ được ta?
- Cô... tôi sẽ giữ cô lại đây, cùng lắm th́.... ơ... cùng lắm th́ bán cô vào vũ trường làm cave, cả đời không ngóc đầu dậy được.
- Hô hô, cứ tự nhiên, ta đảm bảo với ngươi, ba ngày sau, nếu không có telephone của ta, đám vơ lâm chính đạo, bao gồm cả Vơ Đang tứ hiệp đảm bảo tạch trên đống gạch cả lũ.
- Cô bắt được họ rồi ư? - Trương Vô Kỵ mừng thầm trong bụng, tất nhiên, nếu ngũ đại phái bị bắt th́ chẳng c̣n ai chống đối Minh Giáo, thậm chí Vơ Đang tứ hiệp chết đi, tự nhiên phần thừa kế tài sản của Vơ Đang này thuộc trọn vẹn về hắn chứ không trượt đi đâu.
Song chợt nghĩ đến ngũ đại phái, hỏng rồi, trong đó bao gồm cả Nga My, tức là nàng Chu Chỉ Nhược xinh như hoa như ngọc kia cũng nằm trong tay bọn người này, Trương Vô Kỵ giật ḿnh nói:
- Tức là cả phái Nga My.... ơ.... Nga My, Vơ Đang, Thiếu Lâm đều lọt vào tay cô ư?
- Tin này ta đă quảng bá khắp mạng internet, trên giang hồ ai mà không biết, sao ngươi lạc hậu vậy?
- Vậy cô nương muốn sao mới thả bọn họ? Có phải muốn đ̣i tiền chuộc phải không? Cứ ra giá đi.
- Hô hô - Triệu Mẫn cười rộ lên - không giấu giáo chủ, gia tài của ta ăn mười đời không hết, lo nghĩ chuyện tiêu xài làm sao đă mệt đứt hơi rồi, c̣n đâu thời gian mà nghĩ đến chuyện bắt cóc tống tiền này chứ?
Trương Vô Kỵ nghe đến tài sản của cô ta mắt sáng rực toan hỏi thêm th́ đă nghe thở dài nói:
- Nếu như vậy lăo đạo tuyệt đối không dám giữ, mời cô nương tự nhiên dời gót.
- Xem ra Trương chân nhân quả thật có phong thái của nhất đại tông sư, goodbye, see you again.
Tôi chạy tới:
- H́nh như con bé này mê đại ca rồi th́ phải, trước khi đi nó c̣n nháy mắt với anh nữa chứ.

vinhmai
18/02/2006, 09:57 PM
Hồi 7
Chôm thuốc



Chiều hôm đó, Dương Bất Hối đưa Ân Lê Đ́nh về đến nơi, vài tiếng sau, lập tức căi nhau với Dương Tiêu, nhất định đ̣i cưới Ân Lê Đ́nh.
Tôi nghe vậy không khỏi xót xa, Dương Bất Hối tuy không xinh đẹp bằng Triệu Mẫn hay Chu Chỉ Nhược nhưng cũng xinh chẳng kém người mẫu, tự nhiên lại lấy ông già đầu hai thứ tóc đáng tuổi cha ḿnh.
Chao ôi có lẽ nàng nghĩ đến chuyện cha mẹ ḿnh từng có lỗi với y sao? Nhưng dù vậy cũng đâu cần hy sinh bản thân ḿnh như vậy?
Thấy vậy tôi và Trương Vô Kỵ gạn hỏi, th́ nàng cười phá lên nói:
- Sao hai huynh nhà quê vậy? Thời buổi nào rồi mà c̣n tư tưởng cha mẹ nợ con trả chứ?
- Vậy tại sao muội định lấy Ân lục thúc?
- Ha ha, huynh không biết hay sao? - giọng nàng nhỏ xuống - Ân lục hiệp có món tiền bảo hiểm thân thể kếch xù cộng thêm cả khoản thừa kế của Vơ Đang nữa, nhưng tinh thần lao lực nhiều, dù có chữa khỏi th́ đảm bảo không quá vài năm nữa th́ die, lúc đó tất nhiên muội sẽ là người thừa kế duy nhất. C̣n cách nào kiếm tiền nhanh hơn thế không?
- Trời ơi - cả tôi và Trương Vô Kỵ đều kêu lên kinh ngạc- muội tính toán kỹ đến thế là cùng.
- Yên chí, nếu các huynh không tiết lộ bí mật này, muội sẽ chia cho mỗi người một ít.
- Bó tay con gà quay.

* * *

Tối hôm đó, Trương Vô Kỵ kéo tôi dạy nói đi đến Triệu phủ t́m thuốc cứu người.
Tôi làu bàu:
- Cứu người cái con khỉ, đại ca định đến xem có ǵ quư th́ chôm của người ta luôn th́ có.
- Thế nào cũng được, nhanh lên.
- Nhưng đại ca ơi, bên cạnh con bé Triệu Mẫn đấy toàn cao thủ, lỡ bị phát hiện th́ chúng ḿnh ốm đ̣n.
- Yên chí đi, mày khinh công siêu hạng, lo quái ǵ. C̣n nữa, trong đám thủ hạ của Triệu Mẫn chẳng ai đánh lại tao anh em ḿnh cứ yên chí lớn.
Nghe cũng xuôi xuôi, tôi vội vàng thay quần áo rồi cùng Trương Vô Kỵ đi ḍ thám Triệu phủ.
Vừa đến cổng, lại nghe tiếng đàn thánh thót vang lên.
- Con bé này đánh đàn suốt ngày không sợ người ta bắt v́ tội quấy rối hàng xóm hay sao?
- Thôi đừng ở đây mà tán phét - tôi th́ thầm - đi chôm thuốc hay chôm đồ th́ đi luôn đi.
Nhưng con bé Triệu Mẫn này đúng là chúa cẩn thận, hai anh em chúng tôi đi khắp nơi mà chẳng thấy bất cứ vật dụng ǵ đáng giá, chỉ thấy trong căn pḥng nhỏ ở góc phía đông vẫn c̣n đèn sáng, Trương Vô Kỵ vội vàng nhào tới đó.
Chỉ thấy bên trong A Đại, A Nhị, A Tam đang được mấy tên bôi một loại thuốc đen ś. Trương Vô Kỵ đôi mắt sáng rực vội vàng phá nóc nhà lao xuống. Bọn người ở dưới chưa kịp giật ḿnh đă bị hắn điểm huyệt đứng ngây người như tượng gỗ.
Trương Vô Kỵ khoắng sạch loại thuốc đen đó, không quên lột sạch ṿng vàng, nhẫn lắc của bọn chúng.
Lúc hai chúng tôi chạy ra ngoài, chợt phát hiện Triệu Mẫn đang đứng ở cửa nh́n chúng tôi cười h́ h́:
- Đường đường là giáo chủ Minh Giáo đêm hôm lại lẻn vào đây ăn cướp, vừa mắc phải tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp lại vừa trộm cắp tài sản công dân, à quên, c̣n tội phá hoại mái nhà của tôi nữa chứ xem ra phen này ông phải bóc không dưới hai mươi cuốn lịch đâu.
- Đừng bốc phét - tôi kêu lên - chỉ cần chúng tôi vọt khỏi đây, cô nương lấy ǵ chứng minh rằng hai đứa tôi xâm nhập vào nhà cô rồi chôm đồ đạc chứ?
- Nếu ta không chắc chắn th́ ngu ǵ nói cho các người biết, thôi được, ta cũng chẳng giấu giếm, toàn bộ hành động của các người lúc năy đều được ta dùng máy camera kĩ thuật số ghi lại không bỏ sót một chi tiết. Giờ các người cứ ở đó chờ nha dịch đến tóm cổ đi.
- Cô... cô cố t́nh gài bẫy chúng tôi. - Trương Vô Kỵ giận run người
- Ừ, thế đấy, làm ǵ được nhau nào?
- Tôi phải làm ǵ cô nương mới cho tôi yên lành?
- Trừ phi giáo chủ đích thân hứa với tôi ba điều.
- Thôi đại ca ơi - tôi vội nói - kệ xác nó, hơi đâu ở đây nghe nó nói nhảm, nếu nó có camera, anh em ḿnh chả bị tóm cổ từ năy giờ rồi.
Trương Vô Kỵ nghe vậy sực tỉnh lại, vội đưa tay điểm huyệt Triệu Mẫn rồi cùng tôi phóng vọt đi.

* * *

Nào ngờ Triệu Mẫn ranh như trái chanh, thuốc lấy được toàn thuốc dỏm, cũng may Trương đại ca của tôi chỉ kịp bôi lên người hai vị sư thúc sư bá chứ chưa kịp đem ra thị trường bán nếu không chắc cũng bị chửi cho sạt nghiệp.
Hiện chỉ tội nghiệp hai vị trưởng bối, lát th́ triệu chứng như nhiễm virus H5N1 lúc lại kêu ầm ḿnh mắc bệnh SARD, không hiểu con bé này dùng thuốc ǵ mà quái thế?
Cuối cùng tôi và Trương Vô Kỵ đành phải quay lại căn nhà đó, bắt Triệu Mẫn đền bù thiệt hại và trao thuốc giải.
Măi sau khi Trương Vô Kỵ chịu hứa ba điều với ả, ả mới chấp nhận nào ngờ bí truyền thuốc giải ở trong lơi chiếc trâm của ả tặng Trương Vô Kỵ hồi trước, c̣n Hắc Ngọc Tục Đoạn cao lại ở ngay dưới đáy chiếc hộp đựng trâm.
Trương Vô Kỵ nghe vậy giật ḿnh than:
- Cô tính thế bố ai mà đoán được. Mọi giá trị đảo lộn hết cả, chả biết đường nào mà lần nữa.
Hỡi ơi, con bé Triệu Mẫn này đúng là keo bẩn, Hắc Ngọc Tục đoạn cao chỉ vừa đủ cho hai vị trưởng bối dùng, Trương Vô Kỵ muốn lén đem bán cũng chẳng c̣n bao nhiêu, thôi th́ đành tặc lưỡi chữa trị cho hai vị tiền bối, hy vọng họ khoẻ mạnh có thể thưởng cho ḿnh một khoản kha khá.

vinhmai
18/02/2006, 09:58 PM
Hồi 9
Thuyền ra hải đảo


Tối hôm sau, Triệu Mẫn đă đánh tin nhắn gọi Trương Vô Kỵ ra ngoài. Dĩ nhiên họ Trương đang có ư đào mỏ cô nàng nên vội vàng giục tôi và Tiểu Chiêu ra ngoài.
Thực ra tôi chán ghét Triệu Mẫn đến tận cổ, song lỡ làm huynh đệ của họ Trương rồi th́ biết làm sao? Thôi đành cắn răng đi theo, chỉ hy vọng họ Triệu v́ muốn tâm t́nh với Trương Vô Kỵ nên hối lộ tôi ít tiền cũng nên.
Vừa gặp mặt, Triệu Mẫn hầu như chẳng đả động ǵ đến chuyện cướp tù tối hôm qua, cứ một khen Trương Vô Kỵ tài ba, hai khen Trương Vô Kỵ gan dạ quả cảm khiến tôi tức lộn ruột.
Trương đại ca của tôi th́ dĩ nhiên cười tít mắt, hai lỗ mũi nở to hơn mũi trâu, đâu c̣n tâm trí để phân biệt những lời của mụ quỷ cái này toàn là điều mật ngọt chết ruồi.
Cuối cùng, ả cũng lộ động cơ chính, yêu cầu Trương Vô Kỵ cho mượn cây đao Đồ Long của nghĩa phụ anh ta.
Tất nhiên, Trương đại ca của tôi đang được ả phỉnh lên tít tận mây xanh, c̣n tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện lỡ ả có đao rồi xù luôn, trong đầu anh ta c̣n đang tính toán làm sao trong chuyến đi này phải chinh phục luôn người đẹp nữa.
Măi đến lúc tôi giục, Trương Vô Kỵ mới nhớ ra chuyện mượn Ỷ Thiên Kiếm của Triệu Mẫn giúp Tiểu Chiêu thoát khỏi chiếc xiềng xích quái ác.
Triệu Mẫn không những vui vẻ đồng ư, hơn nữa c̣n đi cùng chúng tôi về một đoạn.
Chợt nghe tiếng huyên náo góc rừng, vừa nghe tiếng kêu, trái tim tôi đập rộn lên, chao ôi, ngoại trừ Chu Chỉ Nhược trong trái tim tôi, làm ǵ c̣n ai có tiếng kêu oanh vàng thỏ thẻ như vậy?
Bốn chúng tôi vội chạy lại nơi đó, th́ ra mấy tỉ muội phái Nga My đang căi nhau ỏm tỏi. Đinh Mẫn Quân hai tay chống nạnh trừng mặt nói lớn:
- Ngươi nói sư phụ đă truyền ngôi chưởng môn cho ngươi, nhân chứng vật chứng đâu?
- Thiết chỉ hoàn trên tay muội chính là vật chứng tốt nhất - Chu Chỉ Nhược nói giọng như sắp khóc.
- Hừm, ngươi và sư phụ ở chung pḥng, ai biết ngươi có thừa lúc người sơ ư chôm luôn chiếc thiết chỉ này không?
- Sư tỉ, tỉ không nên ngậm máu phun người, muội c̣n có di ngôn của sư phụ đây.
Đinh Mẫn Quân xem tờ di chúc của Diệt Tuyệt sư thái xong cười khẩy:
- Hừm vậy mà cũng gọi là di chúc, ta hỏi mi, có công chứng của nhà nước không?
- Trời ơi, lúc đó muội và sư phụ đều ở trong tù, làm sao xin công chứng được chứ?
- Vậy tờ giấy này khác ǵ tờ giấy lộn đâu. - Ả nói lớn rồi đưa tay xé toạc tờ giấy đó đi. - Ngươi làm giả giấy tờ, lại tự tiện bịa đặt di mệnh của chưởng môn, biết tội ǵ không?
Tội nghiệp, Chu Chỉ Nhược đang chưa biết xử lư làm sao th́ đúng lúc đó, một bà già xấu xí, ho lụ khụ đi tới.
Trương Vô Kỵ thấy bà già đó th́ ồ lên ngạc nhiên. Nhưng tôi th́ sững người không nói được tiếng nào.
Trời ơi, đi ngay sau bà ta là cô vợ yêu quái Thù Nhi của tôi, những tưởng Thanh Dực Bức Vương giết cô ta chết toi rồi, tại sao vẫn sống nhăn răng ở đây?
Vừa thấy cô ta, ư muốn xông ra cứu Chu Chỉ Nhược vội vàng tan biến, tôi chỉ biết núp vào bụi cỏ thật kín, thậm chí đến lúc bà già Kim Hoa bắt Chu Chỉ Nhược đi theo mụ, tôi vẫn chẳng dám ngẩng đầu lên.
Bóng bà ta và bọn Nga My phái vừa đi, Triệu Mẫn vội vàng kéo chúng tôi đi theo.
- Tại sao phải đi theo bà ta? Trương Vô Kỵ ngạc nhiên hỏi.
- Huynh không nghe nói mụ sẽ tới đảo Linh Xà hay sao? Nhân chuyến này ta đi biển chơi một chuyến.
- Không phải bà nói sẽ đi đến Băng Hoa đảo hay sao? - tôi ngạc nhiên hỏi.
- Ừ, th́ đến Linh Xà đảo chơi xong chúng ta sẽ bắt tàu đi Linh Xà đảo luôn, đi một chặng đường dài không tốn vé th́ tội ǵ.
Nghĩ cũng chí lí, hai huynh đệ chúng tôi lập tức gật đầu.
Lúc ngồi thong dong trên thuyền, tôi ngạc nhiên hỏi Trương Vô Kỵ:
- Đại ca này, em không hiểu nổi, tại sao đại ca nhất định phải tới Băng Hoả đảo để cứu nghĩa phụ anh? T́nh cha con anh thâm nặng đến vậy sao? Em không tin anh v́ đón ông ta mà lặn lội đến tận ḥn đảo ma quái đó đâu.
- Mày đúng là hiểu tao - Trương Vô Kỵ cười lớn vỗ vai tôi - thực ra cách đây ít lâu tao lang thang trên internet th́ thấy một thông báo có một tay tỉ phú Ả Rập nói muốn mua Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao. Đồ Long đao ở trong tay nghĩa phụ ta, nếu ta về lừa ông ta chắc chắn nó sẽ dễ dàng là vật trong tay ta, giờ Ỷ Thiên Kiếm lại ở trong tay Triệu Mẫn, nếu ta chịu khó nịnh bợ ả mấy câu, chắc ả cũng không chịu từ chối.
- Thảo nào đại ca dễ dàng đồng ư với con bé đó như vậy. Em bái phục đại ca, cái ǵ cũng tính toán cả.
- C̣n nữa, nếu đón được nghĩa phụ của ta về, có thể đưa người lên làm giáo chủ, lúc đó ta khỏi phải lo bị sai nha bắt về tội tiền giả nữa
Tối hôm đó, tôi thấy khó chịu trong người bèn quyết định đi ra mạn thuyền hóng gió, song cũng phải cảnh giác đến tột bậc, dù sao ḿnh cũng là người đi tầu lậu vé, nhỡ bị người ta phát hiện bắt đền th́ chết toi.
Chợt nghe tiếng huyên náo ở góc tàu, tôi vội vàng chạy lại, th́ nghe tiếng nàng Chu Chỉ Nhược trong mộng của tội kêu lên:
- Bà định làm ǵ tôi?
Tôi hoảng hồn thầm nghĩ chắc chắn nàng đang bị người ta bức hiếp, định vọt ra giải cứu th́ đă nh́n thấy mụ vợ yêu quái của tôi đứng thù lù ở đó khiến tôi không khỏi giật ḿnh, đành im lặng ngồi xuống chống mắt dơi theo:
Lại thấy mụ già Kim Hoa Bà Bà cười hăng hắc:
- Hô hô, mi nghĩ ta sẽ làm ǵ? Ngươi xinh như hoa như ngọc thế này, nếu đem bán vào vũ trường chắc chắn được giá lắm đây.
- Bà không có quyền, tôi sẽ kiện bà buôn bán phụ nữ trái phép.
Nghe vậy, gương mặt xấu xí của Kim Hoa Bà Bà chợt xám nghoét lại, mụ lạnh lùng hừ một tiếng rồi vung chưởng đánh thẳng xuống mặt sàn tàu.
Rầm, bên cạnh Chu Chỉ Nhược xuất hiện một lỗ thủng to tổ bố, mặt nàng sợ đến tái mặt.
Kim Hoa bà Bà thấy Chu Chỉ Nhược sợ hăi th́ ngửa mặt cười lớn:
- Thực ra thách mi đấy, đừng quên Linh Xà đảo là địa bàn của ta, bảo kê vô số kể, ngươi chống đối lại ta chỉ có một con đường chết, thôi cứ yên tâm chuẩn bị làm vũ nữ nghe chưa con?
Mụ ngúng nguẩy ngoáy mông bỏ đi, mặc kệ Chu Chỉ Nhược tội nghiệp thút thít trên sàn tàu.
Thấy nàng tội nghiệp làm sao, tôi chẳng thể cầm ḷng, vội vàng lén chạy lại ngăn vách phía sau nói thầm lên tai nàng:
- Chỉ Nhược cô nương.
Đang đêm hôm khuya khoắt, tự nhiên nghe giọng nói từ phía sau vang lên, Chu Chỉ Nhược giật ḿnh hét toáng lên:
- Ma, chúa ơi, ma cứu con.
Nàng giật ḿnh một, tôi c̣n giật ḿnh sợ hăi gấp mười, nếu giờ để Kim Hoa Bà Bà tới đây, tôi không chết mới gọi là lạ.
Nhưng lại nghe giọng mụ vợ quái đản của tôi nói:
- Ừ, nhiều ma lắm, cố mà chịu nghe em.
Nghe ả nói vậy, tôi thở đến phào rồi nhẹ nhàng nói:
- Chỉ Nhược cô nương, là tôi đây.
- Tôi là thằng nào, đừng nhận vơ nhé. - Chu Chỉ Nhược cáu kỉnh.
- Sở Lưu Manh đây, cô có nhớ không?
- Á, - Chu Chỉ Nhược kêu lên mừng rỡ - ông đi cùng Trương Vô Kỵ phải không? Huynh ấy có đi đến không?
Nghe nàng nói vậy mà trái tim tôi tan nát, hỡi ôi, ḿnh quan tâm nàng đến vậy mà nàng trước sau chỉ hỏi mỗi tên đáng ghét họ Trương, hắn có ǵ hơn tôi chứ? Huống hồ hiện giờ y c̣n đang cặp bồ với con nhỏ Triệu Mẫn đáng ghét với ư đồ đào mỏ, hừ, vậy mà cô ta lại quan tâm đến hắn.
Tuy nhiên nh́n gương mặt thành khẩn của nàng, làm sao tôi có thể nói dối? Đành thở dài:
- Y đang ở trên tàu.
- Thật sao? Có phải y thấy tôi bị bắt nên mới đi theo phải không?
Biết ngay trong ḷng nàng chỉ có một ḿnh tên Trương Vô Kỵ đáng ghét, tôi đành ngậm đắng nuốt cay trả lời nhát gừng từng câu hỏi của nàng rồi an ủi cho nàng yên tâm.
Cuối cùng tôi đành trở về gặp Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn.
Nghe tôi kể xong, Triệu Mẫn phá lên cười:
- Tưởng ǵ, chuyện nhỏ như con thỏ, ông không phải lo.
- Bà nói sao?
- Thực ra cách đây mấy năm cha ta đă ra lệnh cấm tất cả các hải đảo không được phép mở vũ trường bất hợp pháp, bởi vậy ông cứ yên chí con bé đó không bị bán làm cave đâu.
- Thế th́ c̣n khổ hơn, lỡ mụ Kim Hoa Bà Bà đem bán nàng sang biên giới th́ sao?
- Th́ c̣n Trương giáo chủ của chúng ta thần công cái thế sẽ ra tay trừng trị mụ ta chứ sao?
Nhắc đến Trương Vô Kỵ tôi mới sực nhớ từ năy giờ hai chúng tôi nói chuyện mà đại ca vẫn ngồi im như thóc, tôi ngạc nhiên nói:
- Đại ca, sao anh im như thóc thế? Nói ǵ đi chứ?
- Yên nào, tao đang tính.
- Tính ǵ vậy?
- Tính xem mớ hoa của Kim Hoa Bà Bà bán được bao nhiêu tiền, chừng ấy vàng chứ có ít ǵ đâu.
- Trời ơi, c̣n tưởng huynh nghĩ ǵ - Triệu Mẫn lại cười nói - nó là vàng giả đấy.
- Sao cô biết?
- Đừng quên từ nhỏ tôi sống trong vương phủ, vàng nhái th́ chỉ cần nh́n sơ qua là biết, hơn nữa nếu đó là vàng thật có mà mụ Kim Hoa đă gẫy lưng rồi c̣n đâu nữa.
- Trời ơi, sao cô không nói sớm?
- Hay ta về đi công tử ơi - Tiểu Chiêu nói - ra ngoài đảo chỉ tổ hớp gió phơi nắng, đen hết da.
- Cô yên chí, đợi về đất liền tôi sẽ cho cô cả núi sữa dưỡng da tha hồ mà tắm cũng được - Triệu Mẫn lên tiếng.
- Mà sao bà cứ đ̣i về thế? - tôi ngạc nhiên - hay là lại hẹn với thằng nào ở đất liền?
- Làm ǵ có? - Tiểu Chiêu đỏ mặt - tôi chỉ không thích ra đảo thôi.
- Tôi th́ thà chết chứ không bỏ Chu Chỉ Nhược ở lại.

* * *

Suốt mấy ngày long đong trên biển, cuối cùng chúng tôi cũng lên được Linh Xà đảo.
Đau đớn thay, t́m khắp đảo cũng chẳng có khách sạn nào, hại Trương Vô Kỵ suốt ngày ca thán điếc cả tai.
Điều tai hại nhất chỉ v́ chờ hai vị cô nương mông má tân trang hơn hai tiếng đồng hồ trước khi xuống tàu làm chúng tôi mất dấu Kim Hoa Bà Bà, lúc tôi ngoác mồm ra trách bọn họ th́ Trương Vô Kỵ lại tỏ vẻ ga lăng ngăn cản, đúng là đồ đạo đức giả.
Không biết làm sao, chúng tôi đành dựa vào mấy gốc cây ngủ trưa.
Đúng lúc đó, tôi chợt nghe tiếng gầm khủng khiếp vang lên, mọi người đều giật ḿnh hoảng hốt.
Tôi gào lên:
- Đứa nào phá làng phá xóm thế hả? Định không cho ai ngủ chắc?
Vừa lúc đó, tôi liền bị Trương Vô Kỵ cốc vào đầu:
- Mày nói ai thế hả? Có biết người đó là nghĩa phụ của ta không?
- Nghĩa phụ anh ư? - tôi ngạc nhiên.
- Không phải ông ấy đang ở Băng Hoả đảo sao?
- Ừm, biết đâu ông ấy đi du lịch đến đây?
- Làm quái ǵ có công ty du lịch nào ṃ đến tận Băng Hoả đảo mà tiếp thị chứ?
- Biết đâu đấy, thời đại công nghệ thông tin bùng nổ, chuyện nghĩa phụ đi đó đây cũng là chuyện b́nh thường.
- Không đúng, dù có người đến đảo cũng không lư do ǵ Sư Vương chịu rời khỏi đó, hơn nữa Linh Xà đảo đâu phải là điểm du lịch, người có mặt ở đây chắc chắn có ǵ uẩn khúc.
Nghe vậy, Trương Vô Kỵ xám mặt, vội chạy như bay tới phía tiếng kêu.
Nhưng mới chạy được một đoạn chúng tôi đă bị mấy tên cái bang chặn lại:
- Xin lỗi quư khách, nơi đây là đất tư, muốn vào phải mua vé.
Trương Vô Kỵ nghe vậy nổi giận, y ra tay điểm liên tiếp vào huyệt đạo của mấy tên đó rồi vọt thẳng tới

vinhmai
18/02/2006, 10:01 PM
Hồi 10
Kim Mao Sư Vương


Chúng tôi chạy đến nơi th́ phát hiện một người tóc vàng, thân h́nh vạm vỡ to lớn đang múa tít Đồ Long Đao đấu với bà già Kim Hoa.
Tôi ngạc nhiên hỏi Trương Vô Kỵ:
- Đại ca, nghĩa phụ anh đấy hả?
- Ừ.
- Thế ông ư là Rambô Mỹ à? Sao tóc tai vàng rực thế kia?
- Ông nhà quê vừa thôi - Triệu Mẫn nh́n tôi cười khúc khích - nh́n tóc Sư Vương xem, vẫn c̣n vài chỗ đen đen, chắc chắn là tóc đi nhuộm rồi. Trương giáo chủ, không ngờ nghĩa phụ của huynh ăn chơi đến thế.
Trương Vô Kỵ thấy Triệu Mẫn cười đểu ḿnh như vậy chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Chợt tôi nh́n thấy mụ già Kim Hoa vừa đánh vừa lùi, rơ ràng có ư dụ cho Tạ Tốn chạy về phía trước, tôi không khỏi ngạc nhiên: "Thằng cha Tạ Tốn này đúng là đầu to óc bằng quả nho, mụ Kim Hoa vừa đánh vừa dụ thế kia mà cũng không biết."
Những mong hét lớn đánh động cho Tạ Tiền bối nhưng vừa nh́n thấy mặt mụ vợ của tôi đứng đó, hồn vía tôi đă thăng tuốt lên chín tầng mây xanh, thôi kệ, Tạ Tốn chết cùng lắm Trương Vô Kỵ không được hưởng gia tài, có liên quan ǵ đến ḿnh đâu, kể cả hắn được chia gia tài th́ với tính keo bẩn của hắn, đời nào lại chịu chia bớt cho tôi.
Nghĩ vậy tôi hạ quyết tâm ngồi im, mặc kệ tên Sư Vương chết toi đấy.
Nhưng Triệu Mẫn mắt c̣n tinh hơn mắt cú vọ, ả chợt kêu lên:
- Trương Vô Kỵ, mau nhắc nhở nghĩa phụ anh, dưới đất cắm đầy độc châm, coi chừng ông ta mà đạp phải th́ bị uốn ván chết toi.
Trương Vô Kỵ nghe vậy lại sợ phải tốn tiền đưa sư vương đi bệnh viện vội vàng quơ một khúc cây ném bay những cây đinh nhọn dưới chân đi ra xa.
Tạ Tốn sau hồi ngạc nhiên hiểu ra mọi chuyện bèn nói lớn:
- Là vị anh hùng nào đă ra tay cứu giúp?
Trương Vô Kỵ chưa kịp chạy ra th́ nghe tiếng lóc cóc loong coong từ xa tiếp theo đó, ba bóng người chạy vụt tới nơi.
Thấy bọn chúng múa may làm đủ tṛ kỳ dị, tôi ngạc nhiên:
- Cái bọn măi vơ sơn đông này làm ăn kém quá, bản lĩnh thế kia mà cũng đ̣i hành tẩu giang hồ, thảo nào phải tới tận hoang đảo này để mà biểu diễn.
Trương Vô Kỵ chợt gắt lên:
- Câm mơm lại, biết ǵ mà nói, đó đều là những vơ công thượng thừa của Càn Khôn Đại Na Di đấy, quái lạ, bộ vơ công đó ta đều để trong người, lư nào lại bị tung ra thị trường như vậy chứ?
- Không đúng đâu, nếu Càn Khôn Đại Na Di được rao bán trên thị trường th́ ta đă học từ đời tám hoánh rồi - Triệu Mẫn cười nói - chắc chắn bọn này có bản photocopy của chúng cũng nên.
Chúng tôi c̣n chưa ngừng căi nhau th́ nghe bọn chúng tự xưng là Phong, Vân, Nguyệt Tam Sứ của Minh Giáo Ba Tư. Chúng đến đây với dă tâm đè đầu cưỡi cổ Minh Giáo Trung Nguyên, dĩ nhiên, bọn Sư Vương đời nào chịu, cuối cùng hai bên xảy ra kịch chiến.
Lấy ba chọi ba có vẻ công bằng nhưng Thù Nhi đă bị mụ già Kim Hoa đả thương, vơ công lại chẳng bằng ai nên nhanh chóng bị loại ra khỏi ṿng chiến, tiếp theo đó, Kim Hoa Bà bà lại bị hai tên quay lại đánh hội đồng, lột ra bộ mặt thật.
Tôi và Trương Vô Kỵ thấy vậy sững người ra, không ngờ dung mạo thật của bà già đó lại xinh đẹp đến như vậy, tại sao thường ngày lại giả trang thành già nua, xấu xí như thế?
Triệu Mẫn thấy t́nh h́nh nguy ngập định xông ra trợ giúp, Trương Vô Kỵ được dịp lấy le với người đẹp, nào chịu bỏ qua liền vọt tới, sát cánh cùng Sư Vương tạm thời đẩy lui tam sứ.
Cả bọn chúng tôi thấy t́nh h́nh không hay bèn vội vàng chạy vào bên trong một hang động gần đó.
Lúc này, Sư Vương với cất giọng ồm ồm nói:
- Tiểu huynh đệ, cậu tên ǵ?
Trương Vô Kỵ vội vàng quỳ sụp xuống đất:
- Nghĩa phụ, con là Trương Vô Kỵ đây.
Tạ Tốn mừng đến run người nhưng sau đó ông lại cười rộ lên:
- Đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nhé, muốn mượn danh nghĩa tử của ta để lấy Đồ Long Đao hả? Đừng đi vào rừng mơ mà bắt t́m quả dưa bở.
Trương Vô Kỵ thấy vậy kêu lên:
- Nghĩa phụ, người nhớ không, lúc con sinh ra đời người và cha con nhậu say, mẹ con chạy lại hỏi đặt tên con là ǵ, người nói " Vô, Vô , Vô, Kị quái ǵ chứ, vợ đẻ thôi mà, Thúy Sơn, Vô đi, chúc mừng thằng bé ra đời." V́ vậy mẹ con mới tưởng người định đặt tên con là Vô Kị, người có nhớ không?
Tạ Tốn ngẩn người ra nói:
- Đúng rồi, bí mật này chỉ c̣n ta và con ta biết thôi, Vô Kỵ con ta.
Thấy hai cha con ôm nhau mừng mừng tủi tủi mà tôi và Triệu Mẫn, Chu Chỉ Nhược, Tiểu Chiêu cả Kim Hoa bà bà không khỏi ph́ cười v́ cái tên quái đản đó.
Trương Vô Kỵ lại hỏi:
- V́ sao nghĩa phụ lại tới đây.
- Đó là do đại muội đến tận Băng Hỏa Đảo mới ta đến Linh Xà đảo du lịch, vừa được đi chơi miễn phí vừa được thay đổi không khí th́ c̣n ǵ bằng.
Sau đó, Triệu Mẫn chợt kêu lên:
- Hỏng rồi, giờ tôi mới nhớ ra, triều đ́nh đă hạ lệnh cấm không cho phép bất cứ ai lai văng tới gần ḥn đảo này do sợ virus cúm gà sẽ bùng phát, hỏng rồi, chúng ta mau rời khỏi đây.
Mọi người nghe vậy ai cũng bở vía, vội vàng hộc tốc kết một chiếc bè băng ra hải đảo.
Nào ngờ số bọn tôi đen như mơm con Ki Ki, vừa ra biển không bao lâu th́ bị thuyền của bọn Minh Giáo Ba Tư dùng pháo kích bắn ch́m hết. Cũng may Trương Vô Kỵ trổ tài cướp giật, giật được cả sáu chiếc Thánh Hỏa Lệnh, cả bọn đồng loạt quay lại bờ.
Vào đến bờ, vốn ngoại ngữ của Tiểu Chiêu lại được phát huy tác dụng, cô nàng nhanh chóng dịch bộ vơ công trên Thánh Hỏa Lệnh cho Trương Vô Kỵ học thuộc.
Nào ngờ đẩy được quân địch th́ bọn chúng lại chơi bẩn nổ pháo tấn công đảo.
Không c̣n cách nào khác, Tiểu Chiêu đành phải hy sinh, liều ḿnh làm giáo chủ của Minh Giáo Ba Tư.
Th́ ra mẹ cô chính là Kim Hoa Bà Bà, cũng là Tử Sam Long Vương của Minh Giáo, là thánh nữ Minh Giáo Ba Tư, bọn chúng muốn t́m người thay mặt bọn chúng lănh đạo để sau này có bị bắt v́ tội làm tiền giả cũng có người đứng mũi chịu sào.
Trương Vô Kỵ lâm vào hoàn cảnh này rồi nên chỉ biết bịn rịn thương cảm, nh́n nàng đi vào hiểm nguy mà nói không lên lời.
Hai mẹ con Kim Hoa Bà Bà đi khỏi, chúng tôi vội vàng rời khỏi Linh Xà đảo đến một ḥn đảo nhỏ gần đó ở tạm.
Trong bữa cơm, Triệu Mẫn trổ tài nấu nướng, tôi v́ chán ghét sẵn con người này lại ngán tay nghề của ả ta nên không đụng tới một miếng.
Vừa ăn xong, tôi thấy cả bọn gục mặt xuống bàn, tôi thầm kêu: " Biết ngay mày giở tṛ mờ, con bé này láo như con cáo."
Tuy nhiên biết vơ công của ả hơn tôi, tôi đành phải giở vờ nằm xuống mặt bàn im thin thít.
Nhưng nào ngờ Triệu Mẫn nằm hồi lâu vẫn không tỉnh dậy.
Người bật dậy lại là Chu Chỉ Nhược thân yêu của tôi.
Tôi kinh ngạc kêu bật lên:
- Chu cô nương, là cô hạ độc à?
Chu Chỉ Nhược rơ ràng không ngờ tới t́nh huống này, nàng ấp úng:
- Tôi... tôi...
- Cô làm vậy là có ư ǵ?
- Tôi làm như vậy hoàn toàn theo ư của sư phụ tôi thôi.
Nghĩ đến mụ Diệt Tuyệt lại nghe thấy giọng đáng thương của nàng, tôi chợt động ḷng:
- Giờ cô muốn ǵ đây?
- Chôm Đồ Long Đao và Ỷ Thiên Kiếm, đoạt lấy bí kíp vơ công trong đó.
- Cô có biết tội trộm cắp tài sản công dân lĩnh bao nhiêu năm tù không mà dám làm thế?
- Tôi...
Nh́n nàng sắp khóc đến nơi, tôi chợt tội nghiệp thay, rơ ràng nàng chỉ là một cô gái ngây thơ, tất cả tại mụ già Diệt Tuyệt sư thái, đă chết rồi c̣n ám ảnh.
Lại tội nghiệp những lời thề thốt trước mặt mụ, tôi bèn nói:
- Thôi được rồi, cô cứ lấy đi, để mấy tên này ở đây cho tôi xử lư.
Vốn chẳng ưa ǵ Triệu Mẫn và Trương Vô Kỵ, tôi thừa dịp này phá mộng đào mỏ của họ Trương, tôi quyết định đẩy Triệu Mẫn lên bè rồi thả trôi sông. Ḷng thầm nghĩ: "Như vậy coi như đại ca vỡ mộng kế hoạch đào mỏ, ḿnh lại đỡ bị con bé tinh tướng này suốt ngày chọc ghẹo bên tai, ngứa hết cả loa."
Lúc tôi vào đến nơi, đă thấy mặt Chu Chỉ Nhược xám nghoét,trong khi mặt Thù nhi, cô vợ tôi th́ bị rạch thêm mấy người.
- Chuyện ǵ thế? - tôi ngạc nhiên.
- Tôi... tôi lỡ tay cầm mảnh kiếm gẫy vô t́nh vẩy trúng mặt cô ta.
- Hậu đậu đến thế là cùng, mà thôi kệ nó, dù sao nó cũng sắp die rồi, hơn nữa mặt cô ta xấu sẵn rồi, có xấu thêm tí nữa cũng chẳng sao đâu.
Chu Chỉ Nhược nghe vậy yên tâm phần nào diễn tiếp vở kịch của ḿnh, c̣n tôi, được điểm trong ḷng người đẹp lại thoát khỏi cục nợ Thù Nhi th́ c̣n ǵ bằng.
Quả nhiên Trương Vô Kỵ và Kim Mao Sư Vương tỉnh dậy thấy Đồ Long Đao cùng Triệu Mẫn biến mất, Thù Nhi bị thương, th́ chửi réo om ṣm Triệu Mẫn dám cướp trên dàn mướp bảo bối của hắn, làm giấc mộng bán đao kiếm của hắn kiếm tiền tan thành mây khói.

vinhmai
18/02/2006, 10:02 PM
Hồi 11
Rời khỏi hoang đảo


Cả bọn vừa căi nhau, vừa réo chửi Triệu Mẫn om ṣm, quên béng cả Thù Nhi nằm một đống dưới đất.
Nghĩ dù sao cũng mang danh vợ chồng hờ, lại sợ cô ta thành ma cũng không tha cho Chu Chỉ Nhược, tôi bèn đắp một ngôi mộ sơ sài rồi lầm rầm khấn vái vài câu cho xong chuyện.
Tạ Tốn v́ mất toi thanh đao quư, tức lồng lộn chửi Trương Vô Kỵ:
- Cũng chỉ tại mi dại gái, để con nha đầu đó xỏ mũi dẫn đi như dẫn ḅ mà không biết.
Trương Vô Kỵ cũng mất toi món bở tức ḿnh vặc lại:
- Này, ông đừng tưởng là nghĩa phụ th́ ngon nhớ, ông cũng ra cái quái ǵ, không có tôi giờ này ông tạch trên đống gạch từ đời tám hoánh rồi.
- Á à, đồ nghịch tử, ngươi nói với nghĩa phụ ngươi thế à?
- Tôi là giáo chủ của ông đấy nhớ, ông mà tinh tướng coi chừng tôi cắt lương hưu của ông cho ông toi luôn đấy.
- Hừ, ngươi tưởng ta thèm đống tiền giả đó hả? Ngươi thử cắt đi, ta sẽ xù luôn đống tiền mà cha mẹ ngươi gửi ta, xem ngươi làm ǵ được ta?
Trương Vô Kỵ nghe vậy th́ cúi đầu lặng yên không nói ǵ, hồi lâu, hắn nói:
- Nghĩa phụ, là con sai rồi.
Tạ Tốn cũng xuống giọng, có lẽ v́ sợ bị Trương Vô Kỵ đuổi cổ khỏi Minh Giáo cũng nên:
- Cũng tại nghĩa phụ nóng nảy.
Nghe hai cha con đạo đức giả ca bài cải lương như vậy, tôi tức ḿnh xen vào:
- Thôi đi các bố, nếu không t́m ra đường về Trung Nguyên th́ coi như hết đời cả lũ, ở đó mà giáo chủ với tiền thừa kế.
Tạ Tốn và Trương Vô Kỵ nghe vậy giật ḿnh, nhưng bốn bề mênh mông biết đâu là bến là bờ, tôi đề nghị kết bè th́ cả hai cha con lại lắc đầu quầy quậy:
- Nếu không có thuyền đàng hoàng th́ tốt nhất cứ ở đảo, đi ra ngoài sóng to gió lớn th́ chết cả lũ.
Tôi lại nh́n sang thấy Chu Chỉ Nhược cũng lắc đầu nói:
- Muội sợ bị say sóng lắm.
Chẳng biết làm sao với đám chết nhát này, tôi đành thở dài đi ra mỏm đá phía đông nh́n ra ngoài biển.
Tạ Tốn lại nói:
- Yên chí đi, trên đảo này mấy ngày nữa thế nào cũng có thuyền du lịch đi ngang qua, lúc đó chỉ cần xin họ đi ké thế nào chả được.
Tôi bĩu môi:
- Ông nói ngon như ăn óc chó, ông quên con bé Triệu Mẫn nói ḥn đảo này đang bị triều đ́nh cấm vận không cho qua lại v́ sợ truyền dịch H5N1 hay sao? Ở đấy mà mơ thuyền nó đến nhớ, mà dù thuyền nó có đến mà không có tiền x́ ra cho nó có mà nó đá thẳng xuống biển.
Tạ Tốn nghe tôi nói vậy th́ chưng hửng:
- Giờ th́ làm sao?
- Cầu giời chứ sao. Trước giờ mọi việc đều do con bé Tiểu Chiêu nó quản lư, tự nhiên bây giờ...
Vừa lúc đó, chúng tôi chợt thấy một con tàu lừ đừ đi vào đảo.
Tạ Tốn tuy không nh́n thấy ǵ nhưng nhẩy cẫng lên v́ nghe thấy tiếng tàu:
- Có tàu rồi phải không.
- Tai ông thính hơn chó Becgiê.

* * *

Th́ ra đó là thuyền của bọn buôn lậu, v́ muốn trốn thuế và Hải Quan nên buộc phải rẽ vào ḥn đảo này tạm trú.
Thấy thuyền, Trương Vô Kỵ mừng húm, nhưng trên người cả bọn chẳng có một xu dính túi, cuối cùng nhờ Chu Chỉ Nhược chạy ra năn nỉ cả bọn mới được lên tàu với điều kiện: Phải trở thành thuỷ thủ của tàu bọn chúng, đồng thời giúp chúng vận chuyển hàng lậu.
Trương Vô Kỵ gật đầu đồng ư rồi nói với tôi:
- Chú mày ra giúp họ đi.
- Tại sao lại là em? - tôi kêu lên.
- V́ tao là giáo chủ, đường đường giáo chủ của Minh Giáo rồi hoàng đế tương lai, ai lại đi làm cu ly bốc vác, người ta biết th́ c̣n ǵ là thể diện nữa.
- Anh sĩ vừa thôi. - tôi kêu lên nhưng biết nói chuyện với tên họ Trương này chẳng khác đánh vào đá chỉ tổ đau tay nên nói tiếp:
- Thế c̣n cha nuôi anh th́ sao?
- Mày cũng biết nói ông ấy là cha nuôi tao th́ cũng như cha nuôi mày, có khi nào bắt cha làm việc không?
- Cha nuôi chứ có phải cha ruột đâu, phân công lao động rơ ràng rồi
- Mày đừng bắt chước thằng Chu Văn Quyền ấy ngứa hết cả loa. Mày có biết ông ư mù mắt không? Lỡ ném hàng của bọn nó xuống biển th́ nó điên lên đá bọn ḿnh xuống biển th́ toi.
Tôi lặng người hồi lâu, biết chẳng có hy vọng ǵ nữa, chẳng lẽ lại bắt nàng Chu Chỉ Nhược xinh như hoa như ngọc kia đi bốc vác cùng tôi, dù Trương Vô Kỵ nói tôi cũng sẽ gạt phăng đi.
Nhưng tôi đă phạm phải một sai lầm, chao ôi, trong lúc tôi cầy như trâu làm việc cho bọn bán hàng lậu th́ Trương Vô Kỵ lợi dụng cơ hội đó xáp lại gần tán tỉnh Chu Chỉ Nhược.
Trời ơi, tôi đă đoán thầm tên này v́ bỏ lỡ cơ hội đào mỏ Triệu Mẫn nên quyết định quay lại với nàng Chu Chỉ Nhược ngây thơ, dễ dụ.
Mà hắn nào có sát gái ǵ cho cam, mười câu hắn nói có đến chín câu ăn cướp bản quyền từ truyện Quỳnh Dao ra, nghe mà lộn hết cả tiết, chỉ tội nghiệp Chu Chỉ Nhược làm sao biết được những điều đó, cứ nghe Trương Vô Kỵ bốc phét là cười đến tít hết cả mắt.
Hỡi ôi, sự t́nh đă đến nước này th́ tôi c̣n ở lại làm ǵ? Trong trái tim nàng không có tôi, chi bằng để cho nàng theo Trương Vô Kỵ ít ra nàng cũng hạnh phúc.
Nghĩ vậy khi tàu cập bến tôi không đi theo Trương Vô Kỵ lên bờ mà quyết định cùng bọn người đó đi buôn lậu một chuyến hy vọng đổi đời. Nhưng có nằm mơ tôi cũng không ngờ đây lại là một sai lầm lớn nhất khó ḷng cứu văn trong cuộc đời tôi.
Nhưng người tính không bằng trời t́nh, tàu vừa ra khơi đă bị sai nha tóm gọn, t́nh ngay lư gian, kết quả là tôi chưa kịp sơ múi ǵ đă phải bóc hơn nửa cuốn lịch oan uổng.
Nằm trong nhà lao mà tôi lo ngay ngáy, không biết giờ đây nàng Chu Chỉ Nhược ngây thơ của tôi đă bị tên lưu manh Trương Vô Kỵ đưa vào thế trận nào rồi.

vinhmai
18/02/2006, 10:04 PM
Hồi 12
Đám cưới bị phá đám



Sau khi ra tù, tôi lang thang chẳng biết đi về đâu, cuối cùng bèn quyết định quay về Minh Giáo.
Lúc đến nơi, tôi thấy khắp nơi đèn hoa treo rực rỡ, ảnh của Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược treo khắp nơi tôi ngạc nhiên hỏi một người:
- Đại ca, ở đây có đại nhạc hội hay sao? Mà sao toàn thấy treo poster của Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược thế? Hai người đó trở thành ngôi sao rồi hả?
Tên đó trợn mắt nh́n tôi:
- Huynh vừa ở sao Hỏa xuống chắc? Chuyện Trương giáo chủ cưới Chu chưởng môn của phái Nga My đă lan truyền khắp giang hồ, ai ai không biết.
Thấy gă cười khẩy, tôi ngứa mắt bỏ vào bên trong.
Vừa vào đến cổng tôi đă bị hai gă to con chặn lại:
- Đứng lại, phải có vé mới được vào cửa.
- Đi ăn đám cưới mà cũng phải mua vé ư? Đám cưới kiểu Úc à?
- Đám cưới kiểu gi không biết, chỉ biết đây là lệnh của Trương giáo chủ, trăm năm mới có dịp này, ngươi giỏi th́ đi mà cự nự với giáo chủ.
Thầm rủa Trương Vô Kỵ là đồ ăn thịt nhai sạch cả xương, ḷng tham vô đáy, tôi lại lúng túng, vừa ra tù như tôi th́ kiếm đâu ra tiền vào đám cưới quái đản này.
May thay lúc đó, Phạm Dao hữu sứ đi tới, thấy tôi bèn bảo lănh cho vào.
Nghe tôi ngạc nhiên hỏi v́ sao đám cưới này diễn ra, Phạm Dao cười nói:
- Chú mày không biết rồi, sau khi về đến đất liền, Kim Mao Sư Vương bị thất tung, sau đó, Chu cô nương rơi vào tay bọn Cái Bang, cũng may giáo chủ chúng ta anh dũng vô song, thần công cái thế cuối cùng đă cứu được cô nương ấy, Chu cô nương cảm kích ân t́nh, đồng ư nhận lời lấy giáo chủ chúng ta.
Nghe vậy tôi không khỏi ngạc nhiên, Trương Vô Kỵ mà có bản lĩnh lớn đến như vậy ư? Chuyện vọng tưởng, có khi hắn hối lộ đám Cái bang, cố t́nh bày ra vở kịch này để lấy le với người đẹp, tôi lạ ǵ.
Lúc chúng tôi vào bên trong, đại sảnh đă đầy ắp người nhưng ai nấy đều im phăng phắc.
Trong đại sảnh, Triệu Mẫn đang đứng sừng sững ở đó.
Tôi than thầm không hay: "Toi rồi, nếu con trời đánh này mà biết ḿnh thả nó trôi biển có khi nó băm xác ḿnh cũng nên."
Nhưng Triệu Mẫn chẳng liếc tôi đến nửa cái, thị chỉ nh́n chăm chăm vào Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược:
- Sao rồi Trương giáo chủ, điều thứ hai tôi yêu cầu này, huynh có đồng ư không?
- Tôi ... - Trương Vô Kỵ lúng túng.
Triệu Mẫn lại cười nhạt sau đó thoáng đưa ra một vật lấp lánh vàng.
Trương Vô Kỵ vừa nh́n thấy vật đó biến sắc mặt nói:
- Là tóc của nghĩa phụ, sao cô nương lại có?
Tôi thầm chửi Trương Vô Kỵ là chúa dóc tổ, rơ ràng tôi nh́n thấy là một dây chuyền vàng ṛng, vậy mà hắn dám nói là tóc của Tạ Tốn, bố láo đến thế là cùng.
Triệu Mẫn chỉ cười nhạt không nói ǵ rồi lặng lẽ bước ra cửa.
Trương Vô Kỵ vội vàng chạy hộc tốc đuổi theo.
Chu Chỉ Nhược hét lớn rồi lảo đảo ngă xuống.
Tôi thấy vậy không ḱm được chạy ra hét lớn:
- Triệu Mẫn, ngươi quá quắt lắm, sao lại phá hoại hôn lễ của người ta?
- Sở Lưu Manh, th́ ra là ngươi. Thằng tinh tướng, để ta cho ngươi biết tay.
Nói rồi thị thanh như chớp rút một thanh kiếm đâm tới.
Tôi đang lúng túng không biết làm sao th́ mũi kiếm dừng lại, Chu Chỉ Nhược thấy Triệu Mẫn ra tay với tôi th́ lập tức phóng người xuống ngăn cản.
Không hiểu nàng dùng thủ pháp ǵ, Triệu Mẫn rú lên một tiếng rồi té phịch ra phía sau. Chu Chỉ Nhược thấy Triệu Mẫn phá hoại hôn lễ của ḿnh th́ đă tức đến tận cổ họng, lại thấy ả không coi ai ra ǵ, công nhiên đánh tôi th́ tức giận, nên ra tay chẳng chút lưu t́nh.
Tôi thấy vậy mừng thầm, đoán rằng nàng đă học được vơ công trong Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao rồi th́ chỉ mong nàng dạy cho Triệu Mẫn một bài học cho chừa thói tinh vi.
Chu Chỉ Nhược sau khi đánh Triệu Mẫn văng vào góc nhà bèn thừa thế truy kích, nhưng trảo của nàng không đánh trúng Triệu Mẫn mà chỉ sượt qua vai ả.
Th́ ra Trương Vô Kỵ thấy Triệu Mẫn lâm nguy, sợ mất toi sợi dây chuyền bèn vọt tới gạt chưởng của nàng sang một bên.
Chu Chỉ Nhược nói lớn:
- Huynh quyết định v́ con cave này ra tay với muội ư?
- Chỉ Nhược hiểu cho ta....
Chu Chỉ Nhược chưa kịp nói ǵ thêm, Triệu Mẫn đă lặng lẽ đi ra ngoài. Trương Vô Kỵ vội vàng đuổi theo, ai ai cũng khâm phục tấm ḷng hiếu nghĩa v́ cha nuôi mà bỏ qua hôn lễ của hắn, riêng tôi lẩm bẩm: "Hiếu cái con khỉ, hiếu với sợi dây chuyền th́ có."
Chu Chỉ Nhược thấy vậy hét lên một tiếng bi thảm rồi phóng vọt ra ngoài cửa.
Tôi vội vàng đuổi theo.
Lúc đến nơi, thấy nàng vừa chạy vừa khóc, tôi không khỏi xót xa:
- Chu cô nương, tội t́nh ǵ chứ, hạng người đó không xứng đáng đâu.
- Y phụ bạc tôi... - Chu Chỉ Nhược khóc ̣a lên.
"Đúng là đồ mít ướt, cao thủ ǵ mà động một tí là nhè."
Tôi an ủi:
- Trên đời này c̣n bao nhiêu người, tội ǵ cô phải đau khổ v́ hắn? Biết đâu giờ này hắn c̣n bốc phét với Triệu Mẫn cá cược với nhau xem cô đau khổ thế nào cũng nên.
Khuyên giải hồi lâu, Chu Chỉ Nhược cũng nguôi nguôi nói:
- Đa tạ huynh. Ok. Hắn ăn chả em ăn nem, hắn đi theo Triệu Mẫn th́ em cũng cưới chồng.
- Cô cưới chồng ư? Cưới ai?
- Xời ơi - Chu Chỉ Nhược bĩu môi - em xinh không kém hoa hậu, chân dài đến nách, má đỏ hây hây, nh́n thấy ai mà chả ngất ngây, lấy ai chả được.
- Thế th́ lấy tôi đi.
- Lấy anh á? Thôi cho em xin, lấy anh về có mà nhe răng ra cho bố mẹ đếm à?
Nghe nàng nói vậy tôi cũng buồn rầu không biết nói ǵ hơn.
Nàng nói đúng, dù sao so với Trương Vô Kỵ hay bất cứ nhân vật nào trên giang hồ, tôi chỉ là một thằng mạt rệp, nuôi thân c̣n chưa nổi huống hồ lại vừa vào tù ra tội.
Tôi đánh trống lảng:
- Phải rồi, vơ công lúc năy cô nương sử dụng là ǵ vậy?
- Cửu âm bạch cốt trảo.
- Cửu âm bạch cốt trảo á? - Tôi rùng ḿnh - h́nh như vơ công này lấy đầu người để luyện công th́ phải.
- Yên chí đi, sư phụ đă dạy em một ḷ luyện trảo cấp tốc rồi, em không phải lấy sọ người để luyện công đâu.
- Thế lấy cái ǵ?
- Lấy sọ dừa, lấy ngũ trảo xuyên thủng dừa, vừa luyện công vừa có nước dừa uống.
- Mẹ ơi, thế th́ giun chui ống mật chết.
- Làm ǵ có chuyện em uống? - Chu Chỉ Nhược cười - em toàn cho Trương Vô Kỵ uống, tội nghiệp, cứ thấy nước là uống ừng ực, có biết quái ǵ đâu.
Thấy nàng có vẻ tươi hơn, tôi nói:
- Giờ đi đâu đây?
- Về Nga My.
- Về Nga My?
- C̣n ǵ nữa, chả nhẽ để cho con Đinh Mẫn Quân cướp trên giàn mướp chiếc ghế sư tỷ ngon mơn mởn đấy à?

vinhmai
18/02/2006, 10:04 PM
Hồi 13
Kết cục


Hai tháng sau.
Chu Chỉ Nhược nhanh chóng lấy lại chức chưởng môn phái Nga My, đồng thời c̣n đá đít Đinh Mẫn Quân trục xuất khỏi sư môn. Nhưng nàng lại lấy Tống Thanh Thư.
Mặc tôi cật lực phản đối, nàng cũng chẳng nói ǵ thêm, làm là làm.
Vừa lúc đó, lại thấy Thiếu Lâm Tự gửi thiệp mời đến dự Đồ Sư Đại Hội.
Muốn khuyên cản nàng nhưng Chu Chỉ Nhược một mực không nghe, cuối cùng tôi nói:
- Muội làm như vậy là v́ cái ǵ?
Chu Chỉ Nhược không nói.
Tôi buồn rầu nói:
- Muội thay đổi nhiều quá.
Nhưng mặc xác cái thằng tôi ca cẩm thế nào, Chu Chỉ Nhược một mực đi lên Thiếu Lâm.
Vào ngày khởi hành, chợt bụng tôi đau dữ dội. Chu Chỉ Nhược tuy rất lo lắng nhưng vẫn khởi hành lên núi Thiếu Lâm. Trước khi đi, thấy Tống Thanh Thư nh́n ḿnh cười đểu, tôi chợt hiểu ra mọi chuyện, thằng này bố láo thật, th́ ra nó tưởng Chu Chỉ Nhược có t́nh ư với tôi nên lén giở tṛ đem bă đậu trộn vào thức ăn nhằm ngăn cản tôi lên núi.
Nghĩ vậy tôi cố gắng ôm bụng chạy theo đến núi Thiếu Lâm.
Nhưng chẳng hiểu thằng cha Tống Thanh Thư cho tôi ăn nhằm cái thổ tả ǵ, đi được vài bước mà măi đến gần nửa tháng tôi mới đến nơi, cũng may, nếu không bắt kịp taxi dọc đường có lẽ đến tết Marốc tôi cũng không kịp lên Thiếu Lâm.
Lúc đến nơi tôi mới biết Đại Hội đă kết thúc từ lâu, Thành Khôn bị tống vào trường giáo dưỡng hội Khuyết Tật v́ bị Tạ Tốn đánh mù, Tống Thanh Thư th́ bị đánh gần chết, Tạ Tốn v́ ngưỡng mộ kiểu tóc model Ronaldo của ba vị thánh tăng hơn nữa lại ngán bộ tóc dài như bờm sư tử của ḿnh dài quá, vừa tốn dầu gội đầu, vừa làm tổ cho chí rận nên quyết định ở lại Thiếu Lâm đi theo ba vị thánh tăng học phật pháp với hy vọng có thể đi thuyết giáo kiếm lời.
Vừa thấy tôi lên, Trương Vô Kỵ rối rít chạy tới:
- Chú mày không sao chứ?
- Sao anh tốt với em thế?
- Anh mày đang có chuyện đau đầu lắm.
- Th́ ra là thế, - tôi xẵng giọng - có chuyện mới ngọt ngọt ngào ngào, ông anh cũng hay nhỉ.
- Mày giận anh đấy à? - Trương Vô Kỵ cười hề hề - thôi, làm quân sư quạt mo cho anh nốt chuyến này, anh đảm bảo không cho chú mày thiệt.
- Hừ, không cho tôi thiệt để lại bắt tôi lấy con bé Thù Nhi nữa chứ ǵ?
- À nhắc đến Thù nhi mới nhớ, nó vẫn c̣n sống đấy, để anh chỉ cho mày.
Nghe đến mụ vợ yêu quái của ḿnh, tôi kinh hăi xuống giọng:
- Thôi đại ca, làm ơn tha cho em, anh có ǵ cứ hỏi.
- Có thể chứ. Anh đang có vấn đề cực kỳ gay go, cực kỳ nghiệm trọng, cực kỳ khổ sở...
- Thôi bố ơi, có ǵ nói huỵch toẹt nó ra, ấp a ấp úng, để tôi làm quân sư quạt mo cho.
- Hề hề, thực ra cũng thường thôi, chú mày thấy Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược ai tốt hơn? Công bằng mà nói nhé.
Nghe vậy tôi thừa biết thằng cha này đang phân vân xem chọn ai. ừ kể ra cũng đau đầu thật, Triệu Mẫn vừa xinh vừa giàu có trong khi Chu Chỉ Nhược tuy hơi đổi tính nhưng vẫn như hoa như ngọc, hiền lành lại là chưởng môn Nga My, chọn ai bây giờ?
Tôi cười nói:l
- Anh thử ra hỏi Triệu Mẫn “EM VÀ CÔ ẤY ANH PHẢi LÀM SAO” xem cô ta trả lời thế nào?
- Quên mày đi, đấy là lời bài hát mờ.
- Th́ hỏi thử đi.
- Nói với mày ngán bỏ xừ, thôi để tao lấy cả hai.
- Anh định bắt cá hai tay à?
- Không, một tay tao bắt hai con cá.
- Này, anh không sợ mỗi đứa nó vả cho anh một cái th́ tốn khối tiền đi viện răng hàm mặt chỉnh h́nh à?
- Ừ nhỉ, Chu Chỉ Nhược th́ dữ như cọp, Triệu Mẫn lại hiền chỉ thua sư tử. Nhưng yên chí đê, mỗi năm tao ở với Triệu Mẫn 6 tháng đầu, ở với Chu Chỉ Nhược 6 tháng sau, vậy là vẹn cả đôi đường.
Tôi lầm bầm: "Đúng là đồ dê cụ, thế mà cũng nói được." Nhưng rồi lại nói:
- Thế c̣n năm nhuận?
- Năm nhuận à? ờ ờ,... th́ ở chung. Mày thấy anh có thông minh không?
- Thông minh cái mốc x́, anh có biết triều đ́nh đang ban hàn pháp lệnh một vợ một chồng không?
- Không biết- Trương Vô Kỵ giật ḿnh - thế vi phạm th́ sao hả chú mày?
- Nặng th́ chém hoặc tù khổ sai biệt xứ, c̣n nhẹ th́...
- Th́ sao?
- Th́ đem vào cung làm thái giám - tôi cố nhịn cười.
- Thôi chết rồi. Tao phải làm sao bây giờ? Hay nhắm mắt chọn đại một con vậy.
- Không được, anh đừng quên hai cô nương ấy cô nào cũng đủ bản lĩnh cho anh tạch trên đống gạch, anh lấy đứa này không sợ đứa kia lột xác à?
- Thế c̣n thảm hơn, mày bảo anh phải làm sao bây giờ?
Tôi giả vờ đăm chiêu hồi lâu rồi nói:
- Tốt nhất bắt chước nghĩa phụ anh ư, hoặc làm đạo sĩ, hoặc làm ḥa thượng, chả ai bắt ép người xuất gia thành thân đâu.
Trương Vô Kỵ vỗ đùi đến đét:
- Thằng thế mà giỏi, kế của mày hay lắm.
- Khoan đă, thế c̣n Minh Giáo th́ sao?
- Hơi đâu mà lo.
- Anh mà biến mất không có bàn giao cẩn thận bọn nó kiện anh hủy bỏ hợp đồng th́ đền khối tiền.
Trương Vô Kỵ kêu hoảng rồi nói:
- Hay anh để mày làm giáo chủ nhớ.
- Thôi, quên anh đi, - tôi lại giả vờ kêu lên - lỡ bọn nó bị bắt th́ em lại phải là thằng đứng mũi chịu sào à?
- Thôi mày nể anh đi, coi như v́ t́nh anh em mờ.
Thấy vậy tôi như mở cờ trong bụng nhưng vẫn làm ra vẻ miễn cưỡng:
- Nể anh lắm đấy.
Sau khi Trương Vô Kỵ viết xong tờ bàn giao bèn chạy một mạch không quay đầu lại, chẳng biết đi đến phương nào.
Thấy hắn như vậy tôi vô cùng sung sướng, Trương Vô Kỵ quả nhiên là đồ ngu si tứ chi phát triển, chỉ v́ sợ gái mà bỏ đi mất dạng, chao ôi, đến lúc đại quân của Chu Nguyên Chương tạo phản thành công tôi sẽ là hoàng đế th́ ai mà quan tâm tiền giả hay tiền thật chứ? Lúc đó sợ ǵ ai xé xác hay lột da.
Đang nhơn nhơn tự đắc chợt tôi nghe tin quần hùng Minh Giáo v́ nghe tôi lên làm giáo chủ nên không phục, quyết định tổ chức biểu t́nh chống đối.
Tôi hoảng hồn, cuối cùng lại phải bàn giao cho Dương Tiêu. Đúng là đồ ăn đến miệng rồi c̣n bị mất, tức không để đâu hết. Đành đi t́m Chu Chỉ Nhược nói chuyện vậy.
- Giờ muội định thế nào? - tôi hỏi.
Chu Chỉ Nhược mỉm cười:
- Muội và Triệu Mẫn đă làm lành rồi, chúng tôi sẽ đi sang Hàn Quốc làm đẹp sau đó đi thi Hoa Hậu Thế Giới.
- Vậy sao? Ừ, dù sao cũng tốt hơn đi với Trương Vô Kỵ. C̣n chưởng môn phái Nga My th́ sao?
- Giao cho ai nhỉ? Cho huynh nhé.
- Thôi, toàn ni cô, suốt ngày gặp bọn họ chắc anh đánh bạc toàn thua thôi, để anh giới thiệu cho em một người nhớ.
- Không lấy tiền môi giới chứ?
- Ok, free. Cô ấy họ Âu Dương, tên chỉ có một chữ T́nh. Tên đẹp không?
- Thế th́ được. Anh cầm chiếc Thiết Chỉ Hoàn này đến đưa cho Âu Dương cô nương, chỉ cần cầm chiếc nhẫn này đến Nga My, cô ấy sẽ trở thành chưởng môn. Thôi chết, trễ giờ rồi, em phải đi đây.
- Chúc em đoạt giải nhé.

* * *

Cuối cùng, mọi người đều có nơi của họ, Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược một người đoạt chức hoa hậu, một người đọat chức Á Hậu, hợp đồng quảng cáo cứ bay đến tới tấp, Tạ Tốn trở thành cao tăng, Trương Vô Kỵ th́ bụi đời, bặt vô âm tín, Tống Thanh Thư bị Trương Tam Phong một chưởng đánh chết, Thù Nhi đi du lịch thế giới, Dương Tiêu v́ tham ô công quỹ bị quần hùng Minh Giáo phế truất cuối cùng để Chu Nguyên Chương đút lót mọi người bỏ phiếu cho hắn trở thành hoàng đế, Dương Bất Hối th́ giàu to với số tiền bảo hiểm khổng lồ của Ân Lê Đ́nh ăn cả đời không hết.
Cuối cùng chỉ c̣n một ḿnh tôi đơn độc.
Đi đâu đây?
Thôi, chi bằng đi sang Úc t́m Âu Dương T́nh muội muội, đưa cho muội ấy chiếc Thiết chỉ hoàn của Nga My, cho muội ấy làm chưởng môn c̣n hơn. Nhưng nghĩ lại thiết chỉ hoàn là vật cổ vô giá, tại sao không đem bán đấu giá, với số tiền kiếm được chắc đủ cho ḿnh ăn một đời.
Làm thế nào đây? Bên tiền bên bạn bên nào nặng hơn?
Trời đất bao la, mặc một ḿnh Lưu Manh Đạo Soái ngao du thiên hạ.

vinhmai
18/02/2006, 10:07 PM
ḿnh đọc truyện này thấy vui quá nên post lên cho bà con cùng đọc, truyện hơi bị dài, ráng đọc nhe :)

Nomad
25/02/2006, 02:02 PM
uh vui thật mà dài quá, đọc 2 ngày mới xong :D