PDA

View Full Version : Khi người ta khóc!



lenguyen
09/02/2006, 08:37 AM
Hạnh vào nhận trực, niềm vui vẫn c̣n phảng phất trên gương mặt khả ái.
Con gái cô vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường chuyên Lê Hồng Phong. Quá khứ như cuốn phim quay chậm, những biến cố cứ diễn ra tuần tự rồi ráp lại với nhau đúng chỗ, đúng thời điểm, hợp lư một cách lạ kỳ như có bàn tay vô h́nh sắp đặt vậy. Có lẽ đó là số phận. Anh trở về sum họp với gia đ́nh đúng vào năm cuối cấp của con gái, không khí gia đ́nh đầm ấm đă giúp cô bé có được kết quả ngày hôm nay.

Vừa thay quần áo đồng phục vừa suy nghĩ miên man, tiếng bác sĩ Thái hô lớn: “Bóp bóng, lấy máy thở nhanh lên!”, lập tức đưa cô về với thực tại. Cô nhanh chóng đội nón, đeo khẩu trang, chạy ra bệnh pḥng ḥa vào bước chân hối hả của các đồng nghiệp. Người th́ hút đàm nhớt, bóp bóng, người th́ ép tim, người chạy đi đẩy máy thở, cô mở vội hồ sơ xem y lệnh và chuẩn bị bàn thuốc chích đẩy đến giường bệnh nhân. Cô rút máu thử khí máu động mạch, cắm thêm một chai dịch truyền mới, chích thêm hai lọ Atropin. Lát sau, bệnh nhân đă hồng hào trở lại nhưng vẫn hôn mê sâu.

Sau khi bàn giao thuốc men, dụng cụ, hồ sơ cho tua sau, mọi người lục tục ra về. Thư không quên nhắc cô: Theo dơi sát đấy, nặng lắm, ngộ độc thuốc rầy nằm ở bệnh viện Tiền Giang hai ngày mới chuyển lên khoa ḿnh hồi sáng, một thiên t́nh sử sắp kết thúc rồi. Thư dị ứng nặng với những ca tự tử nên thường châm biếm, cô cho rằng ai muốn chết th́ cứ để họ chết, cần ǵ phải cấp cứu tốn công tốn của rồi vài tháng sau lại gặp họ nữa. Hạnh cố thuyết phục Thư rằng không phải ai tự tử cũng đều muốn chết, họ lỡ rơi vào một cơn “muốn chết” và đă không làm chủ được ḿnh để rồi ân hận nài xin: Bác sĩ cứu em, em chỉ muốn dọa anh ấy thôi! Nhưng Thư quá từng trải và sắc sảo, không bao giờ chấp nhận sự thiếu kiểm soát bản thân. Cô đă từng khổ nhiều, thất vọng nhiều nhưng chưa bao giờ nghĩ đến cái chết mà luôn t́m đường thoát ra, tiến không được th́ lùi, lùi không được th́ tiến, tiến thoái lưỡng nan th́ bay lên tầng trên, bỏ lại sự việc ở tầng dưới cho thời gian giải quyết, x́u x́u ển ển như Hạnh chỉ có khuyến khích người ta tự tử thôi. Thư có tầm nh́n rộng về xă hội, cô tin có thiên đàng, có địa ngục, sống nhiều đọc nhiều giúp cô lư giải mọi việc đến tận ngọn nguồn. Đối với cô không tồn tại hai từ “bế tắc” và “không thể”, chỉ những người muốn ́ ra trong t́nh trạng hạnh phúc đă qua mới thích dùng hai từ này, họ cố xin xỏ, thậm chí dùng cái chết để dọa dẫm th́ cũng chỉ được thương hại ban cho của bố thí mà thôi. Lư lẽ của Thư khóa chặt Hạnh lại, cô không thể thốt thêm lời nào nhưng trái tim có lư lẽ riêng của nó, không phải ai cũng tu luyện được như Thư.

Gần sáng th́ gia đ́nh cô gái xin về. Mọi người xầm x́: Dại chưa, bây giờ nó được tự do rồi, cứ trơ trơ ra, không nhỏ một giọt nước mắt, lấy con nào chẳng được. Sáng hôm sau, Thư kể cho Hạnh nghe về thiên t́nh sử ấy: Hai người quen nhau từ dưới quê nhưng gia đ́nh người con trai không đồng ư. Họ cùng lên thành phố học, anh ra trường làm bên xây dựng, cô làm nữ hộ sinh. Có nghề nghiệp ổn định họ mướn nhà, tự tổ chức đám cưới rồi có hai đứa con. Kinh tế eo hẹp, anh bỏ nhà nước ra ngoài làm thầu xây dựng, làm ăn thất bát nợ nần, anh về quê mượn tiền cha mẹ nhưng họ không cho. Xóm bên có một gia đ́nh giàu có, con gái lỡ dại ăn cơm trước kẻng nên muốn t́m một người làm cha hờ. Anh đồng ư với điều kiện sau đám cưới họ sẽ trả nợ. Đám cưới ŕnh rang đi qua nhà cô vợ thật, gia đ́nh điện thoại lên thành phố hỏi mới vỡ lẽ là cô không hề hay biết. Vốn kín đáo ít nói và quen tự quyết mọi việc, cô gửi con cho bà chị rồi mua một chai thuốc rầy kết liễu đời ḿnh. Thư kết luận: Như mày mà khôn, biết nịnh gia đ́nh chồng, đến khi thằng chồng lỡ dại c̣n có đồng minh.

Chuyện đau buồn của người ta mà Thư biến thành chuyện tiếu lâm làm Hạnh đang ủ rũ xót thương cũng phải bật cười. Không biết Thư có bao giờ khóc không? Có lẽ có, v́ thỉnh thoảng Hạnh thấy nó đeo kính đi làm, hỏi th́ nó bảo: Đau mắt đỏ mà, hỏi măi, muốn lây th́ lột kính tao ra...

John Lennon
10/02/2006, 08:40 AM
Trừ quái thú ra, th́ trên đời này, rủi đă mang kiếp con người đều có t́nh người. Thư tỏ ra quá lạnh lùng như vậy th́ cũng chỉ là thái độ của cô tỏ vẻ ra bên ngoài thôi. C̣n khi cô "đau mắt đỏ" chính là lúc cô sống với chính bản thân ḿnh, sống với cái t́nh người trong trái tim cô.

Rủi là đàn bà, nửa đêm khóc ướt gối, sáng ra lại cười toe toét...
Rủi là đàn ông, nửa đêm ngồi dậy, đốt hết bao thuốc, để rồi sáng ra lại đi làm và cười toe toét...

--> Đời là cái đinh, t́nh là cái que, c̣n em là...

lenguyen
10/02/2006, 09:38 AM
Đúng vậy John à cũng có lúc con người ta phải tạo cho ḿnh một lớp vỏ bên ngoài tưởng dừng như lạnh nhạt cứng rắn lắm... nhưng tất cả tất cả là v́ cuộc sống thôi... :)