lenguyen
08/02/2006, 11:38 AM
Ngày hẹn gặp nhau, trời không nắng cũng không mưa. Tôi đến sớm nên nh́n thấy anh trước. Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hy vọng chỉ là ảo giác...
Ngày mới quen nhau, tôi đă nửa đùa nửa thật: "Anh giống hệt chiếc máy vi tính. Đầu là CPU, gương mặt là màn h́nh, cái miệng là bàn phím, c̣n trái tim là con chuột". Anh gí ngón tay vào trán tôi, cười to: "Em chỉ khéo tưởng tượng, làm sao giống được, bởi anh biết yêu em. Anh chỉ giống máy vi tính ở chỗ biết xử lư rất nhanh mọi t́nh huống". Đến lượt tôi ph́ cười nhớ lại buổi đầu gặp anh, với một kiểu tỏ t́nh quái lạ chẳng giống ai.
Hôm ấy, mới nộp đơn xin việc xong, vừa hồi hộp vừa lo, tôi ghé một quán nước gần trường cũ, gọi ly cà phê uống trấn tĩnh. Đang ngồi thẫn thờ, tôi cảm thấy nong nóng sau gáy, quay lại th́ bắt gặp một ánh mắt. Chúng tôi nh́n nhau thật lâu, nửa như muốn thi gan, nửa như trêu đùa. Anh đột ngột đứng phắt dậy, tiến đến bàn tôi rồi nói một mạch: "Anh là Minh, kỹ sư tin học. Anh muốn biết tên và địa chỉ của em!". Lúc ấy, như bị thôi miên, tôi ngoan ngoăn xé vội mảnh giấy, ghi tên và số điện thoại rồi đưa cho anh.
Tối đó, anh gọi điện đến thật. Nói chuyện với nhau gần hai tiếng đồng hồ, "nấu cháo điện thoại" như tôi hay nói đùa. Ba ngày sau, anh xuất hiện trước cửa nhà tôi, tay ôm một bó hoa hồng...
Bạn bè khen: "Chúng mày đẹp đôi!" và trầm trồ về mối t́nh lăng mạn, tưởng chỉ có trong phim hay tiểu thuyết. Chẳng ai biết rằng, tôi và anh khác nhau như nước với lửa, như mặt trăng với mặt trời. Anh trầm ngâm ít nói, tôi liến thoắng luôn miệng. Anh có thể ngồi suốt ngày bên cạnh chiếc máy vi tính, cũng như tôi ngồi suốt ngày với mấy quyển sách.
Có khi, mấy tuần liền, tôi không thấy mặt anh. Những lời thăm hỏi qua điện thoại, lúc đầu làm tôi vui vui, nhưng sau đó làm tôi thấy tủi thân. Sau nữa là buồn, trống vắng và cuối cùng là cảm giác bực bội, chán nản.
Có lần, tôi trách anh chỉ biết sống hết ḿnh cho công việc mà không biết hết ḿnh cho t́nh yêu. Cho là tôi ích kỷ, anh bảo: "Ghen tị với con người chứ ai lại ghen tị với máy vi tính". Gặp nhau, anh tiếp tục say sưa nói toàn chuyện tin học, kể về những người bạn mới quen được trên mạng. Tôi tập thói quen im lặng bên anh, nghĩ ngợi chuyện văn chương. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, phải chăng đó là người ḿnh yêu.
Chúng tôi chia tay nhau, sau một lần tôi ốm nặng. Cô bạn thân đến t́m anh báo tin, anh vẫn dán mắt vào màn h́nh máy tính. Đúng ba hôm sau, anh mới đến bệnh viện với nụ cười hối lỗi vụng về.
Ngày chia tay nhau trời không nắng, không mưa, chẳng có mây đen mù mịt, mà cũng chẳng có giông tố đầy trời... Tóm lại là không lăng mạn chút nào.
Thỉnh thoảng, anh khuấy động tôi bằng những tiếng chuông điện thoại. Lần nào cũng vậy, nhận ra giọng anh, tôi lặng lẽ gác máy. Bạn bè bảo: "Mày bướng bỉnh, cố chấp quá". Tôi lắc đầu, cười mà ứa nước mắt.
Tôi cắt tóc ngắn, trở lại thói quen ngồi quán cà phê một ḿnh, dạo phố lang thang một ḿnh, thức khuya hơn, nhưng đọc sách ít hơn và bắt đầu tin là có số phận.
Bạn bè giới thiệu liền mấy chàng để tôi làm quen, nhưng không ai... giống anh cả. Nga, cô bạn thân đến kéo tôi ra khỏi trạng thái "trầm uất" bằng cách rủ tôi đi học thêm tin học. Tôi đồng ư v́ muốn biết nhiều hơn về thế giới của anh, thế giới đă biến anh trở nên y hệt một chiếc computer lạnh lùng, không hồn.
Đến lượt tôi suốt ngày ngồi bên máy vi tính. Tôi vào mạng Internet, t́m thêm những thông tin cho nghề nghiệp. Và rồi tôi cũng thấy thinh thích chuyện gẫu với những người bạn không biết mặt.
Đang lúc tôi bắt đầu tin trong kư ức con người có phím delete như máy vi tính, th́ một người khác xuất hiện. Chúng tôi quen nhau qua mạng Internet. Lúc đầu, tôi bị ấn tượng bởi cái tên rất lạ: Downcome, thế là tán gẫu thử. Tṛ chuyện mấy lần mới biết anh chàng cũng là một kỹ sư tin học. "Downcome nghĩa là thất bại, sao anh lại chọn tên ấy?" "Bởi v́ tôi thích và v́ tôi cũng đă từng thất bại. C̣n em sao lại chọn tên Soundless". "V́ hồi trước nói nhiều quá, nên bây giờ muốn im lặng" "Chúng ta có thể là bạn được không?".
Tôi thở hắt ra, cảm thấy thời gian dường như trôi ngược lại, bất chấp các định luật vật lư. Tôi trả lời: "yes, sir".
Hầu như ngày nào chúng tôi cũng vào mạng tṛ chuyện với nhau. Lũ bạn ngạc nhiên: "Mày điên rồi, t́m quên hả?". "ừ th́ điên, mà có lẽ cũng sắp quên được rồi". Tôi mạnh miệng, nhưng lại giật ḿnh tự hỏi, quên một con người nhanh chóng không biết là điều tốt hay điều xấu.
Downcome bảo: "Nói chuyện với Soundless thật vui. Soundless làm tôi vừa nhớ lại vừa quên một người". "Tôi cũng có cảm giác giống y như vậy". "Nếu ngày xưa tôi được gặp Soundless th́ có lẽ tôi không thành Downcome". "V́ không gặp Downcome nên tôi mới thành Soundless". "Vậy th́ cho xin địa chỉ nhà nhé!".
Tôi chợt rùng ḿnh: "Không, không, chuyện gẫu là đủ, biết nhiều không khéo lại khổ nhiều". "Sao bi quan thế!". "Đó mới là lạc quan". "Đừng bắt chước Hămlet suy tư gặp gỡ hay không gặp gỡ, mà phải bắt chước Juliet hỏi Romeo ai đưa lối cho chàng đến đây".
Tôi tập làm Hămlet, suy tư mất mấy ngày liền. Chuông điện thoại lại reo, lần này tôi ngồi im, đếm được mười ba tiếng th́ nó im bặt, bỗng thấy nhẹ ḷng.
Mấy ngày sau, Downcome lại rủ gặp nhau. Tôi vẫn phân vân: "Gặp nhau biết đâu thêm buồn". "Th́ hai người buồn cùng đi t́m một niềm vui". "Triết lư hơi bị xoàng". "Nghề nghiệp có dính đến văn chương phải không?". Tôi chợt run: "Sao anh biết" "Đă từng có một người bạn gái có lẽ cũng giống như Soundless". "Không giữ được à?". "Tuột khỏi tay mất rồi". "Cảm giác thế nào?". "Tiếc và buồn. Nhưng đừng nói nữa, để gặp nhau nói nhiều hơn".
Tôi ṭ ṃ: "ừ th́ gặp. Cà phê Văn khoa nhé!". "Có cần ám hiệu ǵ không? Tôi mặc quần xanh, áo đỏ, đội nón trắng, xách cặp đen...". Tôi cười phá lên trước máy vi tính: "Nên mặc đồ đen như Hămlet". "Nói chuyện nghiêm chỉnh đi, làm sao để nhận ra Soundless?". "Tóc ngắn, mắt to, miệng rộng, mũi hếch, quần jean, áo xanh". "C̣n tôi cũng tóc ngắn, mắt vừa vừa, miệng rộng, mũi không hếch, quần Jeans, áo sọc xanh. à này, tôi nói một điều rất quan trọng, rất thật ḷng: Tôi yêu em".
Tôi mở to mắt nh́n ḍng chữ trên màn h́nh, thấy nhói tim. Sao trên đời này có những người giống nhau đến thế.
Ngày hẹn gặp nhau trời lại không nắng cũng không mưa. Tôi đến sớm nên nh́n thấy anh trước. Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hy vọng chỉ là ảo giác, rằng Downcome và anh Minh ngày xưa của tôi không thể cùng là một người. Anh tháo kính, đưa tay dụi mắt, rồi đeo kính vào và quả quyết tiến đến bàn tôi ngồi. Chúng tôi im lặng, nh́n nhau rất lâu rồi cùng cười phá lên.
Bây giờ tôi và anh nói chuyện với nhau bằng điện thoại, bằng mạng máy tính và cả những lần gặp gỡ. Tôi thấy anh bớt giống chiếc máy vi tính. Bạn bè bảo: "Một kết cục có hậu. Hóa ra thời hiện đại vẫn có những chuyện cổ tích dành cho người lớn". Khi tôi th́ thầm: "Cám ơn trời cho em gặp lại anh", anh vội ngắt lời: "Em đừng cám ơn trời, em phải cảm ơn máy vi tính". Chúng tôi lại cười và âu yếm nh́n... chiếc máy vi tính.
(st)
Ngày mới quen nhau, tôi đă nửa đùa nửa thật: "Anh giống hệt chiếc máy vi tính. Đầu là CPU, gương mặt là màn h́nh, cái miệng là bàn phím, c̣n trái tim là con chuột". Anh gí ngón tay vào trán tôi, cười to: "Em chỉ khéo tưởng tượng, làm sao giống được, bởi anh biết yêu em. Anh chỉ giống máy vi tính ở chỗ biết xử lư rất nhanh mọi t́nh huống". Đến lượt tôi ph́ cười nhớ lại buổi đầu gặp anh, với một kiểu tỏ t́nh quái lạ chẳng giống ai.
Hôm ấy, mới nộp đơn xin việc xong, vừa hồi hộp vừa lo, tôi ghé một quán nước gần trường cũ, gọi ly cà phê uống trấn tĩnh. Đang ngồi thẫn thờ, tôi cảm thấy nong nóng sau gáy, quay lại th́ bắt gặp một ánh mắt. Chúng tôi nh́n nhau thật lâu, nửa như muốn thi gan, nửa như trêu đùa. Anh đột ngột đứng phắt dậy, tiến đến bàn tôi rồi nói một mạch: "Anh là Minh, kỹ sư tin học. Anh muốn biết tên và địa chỉ của em!". Lúc ấy, như bị thôi miên, tôi ngoan ngoăn xé vội mảnh giấy, ghi tên và số điện thoại rồi đưa cho anh.
Tối đó, anh gọi điện đến thật. Nói chuyện với nhau gần hai tiếng đồng hồ, "nấu cháo điện thoại" như tôi hay nói đùa. Ba ngày sau, anh xuất hiện trước cửa nhà tôi, tay ôm một bó hoa hồng...
Bạn bè khen: "Chúng mày đẹp đôi!" và trầm trồ về mối t́nh lăng mạn, tưởng chỉ có trong phim hay tiểu thuyết. Chẳng ai biết rằng, tôi và anh khác nhau như nước với lửa, như mặt trăng với mặt trời. Anh trầm ngâm ít nói, tôi liến thoắng luôn miệng. Anh có thể ngồi suốt ngày bên cạnh chiếc máy vi tính, cũng như tôi ngồi suốt ngày với mấy quyển sách.
Có khi, mấy tuần liền, tôi không thấy mặt anh. Những lời thăm hỏi qua điện thoại, lúc đầu làm tôi vui vui, nhưng sau đó làm tôi thấy tủi thân. Sau nữa là buồn, trống vắng và cuối cùng là cảm giác bực bội, chán nản.
Có lần, tôi trách anh chỉ biết sống hết ḿnh cho công việc mà không biết hết ḿnh cho t́nh yêu. Cho là tôi ích kỷ, anh bảo: "Ghen tị với con người chứ ai lại ghen tị với máy vi tính". Gặp nhau, anh tiếp tục say sưa nói toàn chuyện tin học, kể về những người bạn mới quen được trên mạng. Tôi tập thói quen im lặng bên anh, nghĩ ngợi chuyện văn chương. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, phải chăng đó là người ḿnh yêu.
Chúng tôi chia tay nhau, sau một lần tôi ốm nặng. Cô bạn thân đến t́m anh báo tin, anh vẫn dán mắt vào màn h́nh máy tính. Đúng ba hôm sau, anh mới đến bệnh viện với nụ cười hối lỗi vụng về.
Ngày chia tay nhau trời không nắng, không mưa, chẳng có mây đen mù mịt, mà cũng chẳng có giông tố đầy trời... Tóm lại là không lăng mạn chút nào.
Thỉnh thoảng, anh khuấy động tôi bằng những tiếng chuông điện thoại. Lần nào cũng vậy, nhận ra giọng anh, tôi lặng lẽ gác máy. Bạn bè bảo: "Mày bướng bỉnh, cố chấp quá". Tôi lắc đầu, cười mà ứa nước mắt.
Tôi cắt tóc ngắn, trở lại thói quen ngồi quán cà phê một ḿnh, dạo phố lang thang một ḿnh, thức khuya hơn, nhưng đọc sách ít hơn và bắt đầu tin là có số phận.
Bạn bè giới thiệu liền mấy chàng để tôi làm quen, nhưng không ai... giống anh cả. Nga, cô bạn thân đến kéo tôi ra khỏi trạng thái "trầm uất" bằng cách rủ tôi đi học thêm tin học. Tôi đồng ư v́ muốn biết nhiều hơn về thế giới của anh, thế giới đă biến anh trở nên y hệt một chiếc computer lạnh lùng, không hồn.
Đến lượt tôi suốt ngày ngồi bên máy vi tính. Tôi vào mạng Internet, t́m thêm những thông tin cho nghề nghiệp. Và rồi tôi cũng thấy thinh thích chuyện gẫu với những người bạn không biết mặt.
Đang lúc tôi bắt đầu tin trong kư ức con người có phím delete như máy vi tính, th́ một người khác xuất hiện. Chúng tôi quen nhau qua mạng Internet. Lúc đầu, tôi bị ấn tượng bởi cái tên rất lạ: Downcome, thế là tán gẫu thử. Tṛ chuyện mấy lần mới biết anh chàng cũng là một kỹ sư tin học. "Downcome nghĩa là thất bại, sao anh lại chọn tên ấy?" "Bởi v́ tôi thích và v́ tôi cũng đă từng thất bại. C̣n em sao lại chọn tên Soundless". "V́ hồi trước nói nhiều quá, nên bây giờ muốn im lặng" "Chúng ta có thể là bạn được không?".
Tôi thở hắt ra, cảm thấy thời gian dường như trôi ngược lại, bất chấp các định luật vật lư. Tôi trả lời: "yes, sir".
Hầu như ngày nào chúng tôi cũng vào mạng tṛ chuyện với nhau. Lũ bạn ngạc nhiên: "Mày điên rồi, t́m quên hả?". "ừ th́ điên, mà có lẽ cũng sắp quên được rồi". Tôi mạnh miệng, nhưng lại giật ḿnh tự hỏi, quên một con người nhanh chóng không biết là điều tốt hay điều xấu.
Downcome bảo: "Nói chuyện với Soundless thật vui. Soundless làm tôi vừa nhớ lại vừa quên một người". "Tôi cũng có cảm giác giống y như vậy". "Nếu ngày xưa tôi được gặp Soundless th́ có lẽ tôi không thành Downcome". "V́ không gặp Downcome nên tôi mới thành Soundless". "Vậy th́ cho xin địa chỉ nhà nhé!".
Tôi chợt rùng ḿnh: "Không, không, chuyện gẫu là đủ, biết nhiều không khéo lại khổ nhiều". "Sao bi quan thế!". "Đó mới là lạc quan". "Đừng bắt chước Hămlet suy tư gặp gỡ hay không gặp gỡ, mà phải bắt chước Juliet hỏi Romeo ai đưa lối cho chàng đến đây".
Tôi tập làm Hămlet, suy tư mất mấy ngày liền. Chuông điện thoại lại reo, lần này tôi ngồi im, đếm được mười ba tiếng th́ nó im bặt, bỗng thấy nhẹ ḷng.
Mấy ngày sau, Downcome lại rủ gặp nhau. Tôi vẫn phân vân: "Gặp nhau biết đâu thêm buồn". "Th́ hai người buồn cùng đi t́m một niềm vui". "Triết lư hơi bị xoàng". "Nghề nghiệp có dính đến văn chương phải không?". Tôi chợt run: "Sao anh biết" "Đă từng có một người bạn gái có lẽ cũng giống như Soundless". "Không giữ được à?". "Tuột khỏi tay mất rồi". "Cảm giác thế nào?". "Tiếc và buồn. Nhưng đừng nói nữa, để gặp nhau nói nhiều hơn".
Tôi ṭ ṃ: "ừ th́ gặp. Cà phê Văn khoa nhé!". "Có cần ám hiệu ǵ không? Tôi mặc quần xanh, áo đỏ, đội nón trắng, xách cặp đen...". Tôi cười phá lên trước máy vi tính: "Nên mặc đồ đen như Hămlet". "Nói chuyện nghiêm chỉnh đi, làm sao để nhận ra Soundless?". "Tóc ngắn, mắt to, miệng rộng, mũi hếch, quần jean, áo xanh". "C̣n tôi cũng tóc ngắn, mắt vừa vừa, miệng rộng, mũi không hếch, quần Jeans, áo sọc xanh. à này, tôi nói một điều rất quan trọng, rất thật ḷng: Tôi yêu em".
Tôi mở to mắt nh́n ḍng chữ trên màn h́nh, thấy nhói tim. Sao trên đời này có những người giống nhau đến thế.
Ngày hẹn gặp nhau trời lại không nắng cũng không mưa. Tôi đến sớm nên nh́n thấy anh trước. Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hy vọng chỉ là ảo giác, rằng Downcome và anh Minh ngày xưa của tôi không thể cùng là một người. Anh tháo kính, đưa tay dụi mắt, rồi đeo kính vào và quả quyết tiến đến bàn tôi ngồi. Chúng tôi im lặng, nh́n nhau rất lâu rồi cùng cười phá lên.
Bây giờ tôi và anh nói chuyện với nhau bằng điện thoại, bằng mạng máy tính và cả những lần gặp gỡ. Tôi thấy anh bớt giống chiếc máy vi tính. Bạn bè bảo: "Một kết cục có hậu. Hóa ra thời hiện đại vẫn có những chuyện cổ tích dành cho người lớn". Khi tôi th́ thầm: "Cám ơn trời cho em gặp lại anh", anh vội ngắt lời: "Em đừng cám ơn trời, em phải cảm ơn máy vi tính". Chúng tôi lại cười và âu yếm nh́n... chiếc máy vi tính.
(st)