PDA

View Full Version : Thơ vui...



kembacha
05/02/2006, 11:17 PM
Người đi một nửa hồn tôi mất!!
Một nửa hồn kia ...... đứng chửi thề!!!

Bánh mì phải có patê
Làm trai phải có máu dê trong người!!!

Làm trai cho đáng nên trai
Lang beng cũng trải giang mai cũng từng!!!

Gió mùa thu anh ru em ngủ
Em ngủ rui`......anh cạy tủ anh đi!!!!

Hôm qua em ở đâu??
Sao để anh chờ lâu
Đúng là ....đồ con trâu!!

Nhận được thư em lúc nhá nhem
Mừng mừng tủi tủi mở ra xem
Trong thư em viết dăm ba chữ
"Anh ơi ngày mai nó lấy em"

Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng đi học 9 thằng chơi
3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cùng gật gù :lol:

kemdautay
05/02/2006, 11:23 PM
Hơ... tớ cũng có mấy bài...

Người ta đi học có đôi
Còn tôi đi học ôi thôi phát sầu
Một mình ngồi ngắm bồ câu
Nó cũng.... hai đứa ..lại càng sầu thêm

Ước gì tôi hoá con ...ki
Nhe nanh xông đến ,em đi đằng trời
Nhưng mà tôi vẫn là người
Nên em chẳng chạy vẫn ngồi ì ra

SỰ TÍCH CON TRAI
Xưa kia trên cõi Thiên Đường
Có bà chúa Ngọc Nương Nương dịu hiền
Trông coi cả đám nữ tiên
Dạy răn thiên đạo , khỏi phiền vì yêu .
Hay đâu có một buổi chiều
Có nàng tiên nữ ra điều ủ ê
Nàng rằng : Không có tên hề
Ngày dài đâu thể dễ bề qua nhanh
Nương nương mới phán lời rằng
Để ta hoá phép một thằng ra chơi
Truyền sai bắt một con dơi
Nhổ lông , vặt cánh , đem phơi bảy ngày
Ngổ ngang bứng sẵn một cây
Rượu bia cứ thế cả khay đổ vào
Cà phê , cà pháo , tầm phào
Tai trâu , tai nghé , đem xào bỏ vô
Thêm luôn một tô óc bò
Chín mười lưỡi rắn , hai giò chan heo
Thêm ba bốn ký đỉa đeo
Nửa cân nham nhở , vài keo tục tằn
Nương Nương ưng ý bảo rằng
Từ đây đã có một thằng Ađam !
Đạp văng xuống cõi trần gian
Cõi trần từ đó lại còn thảm thương !

Hihi.. xin lỗi mấy anh nhớ... :D

kembacha
06/02/2006, 08:48 PM
Aha....Bạn có SỰ TÍCH CON TRAI tớ có SỰ TÍCH CON GÁI...
Xưa kia ở tuốt trên trời.
Ngọc Hoàng thượng ddế thảnh thơi thấy buồn.
Sai bắt một chú chuồn chuồn.
Xịt vô 10 lít nước tương đem hầm.
Bỏ vô một ký ớt bầm
Chanh chua 5 trái, me dầm 6 tô.
Nước mắt cá sấu 7 tô.
Dịu dàng một xíu, 8 tô dử chằng.
Nêm thêm 9 chú lăng quăng
Mít khô, mít ướt, cằn nhằn, ghen tuông.
Hai trăm(gr)nhõng nhẽo giận hờn.
Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề.
Ngọc Hoàng hứng chí hề...hề...
"Sản phẩm" hoàn tất không chê chổ nào."
Sai thiên lôi lấy bột nhào.
Bắc Ðẩu canh lửa, Nam Tào quạt than
Cuối cùng một tiếng nổ vang.
Thế rồi "con ấy" tàn tàn bước ra.
Bèn đặt tên nó "EVA"
Còn gọi "con gái" hay là "cô em"


Một em e thẹn nhu mì
Hai em hợp lại tức thì chợ đông
BA em bàn cãi tứ tung
"Mô đen" "make up" fashoong" ai hơn

Bốn em là đứt giây dây đàn
Nhạc công cũng chạy sợ chàng vạ lây
Năm em tắt tiếng từ đây
Dắt nhau vô chợ trái cây mua về

Me chua xoài tượng ê chề
Một tô muối ớt hả hê miệng mười
SÁu em đi dáng mắt cười
Ẻo qua ẻo lại như người thiếu xương

Bảy em hàng quán tang thương
Ốc xào cua luộc chấm tương ngồi quài
Tám em trang điểm thi tài
Môi son kẻ fấn nằm dài soi gương

Chín em náo loạn tứ phương
Bão lên cấp tám cửa tường đổ ngang
Mười em đài các đoan trang
Anh bưng lên kệ thắp thang để thờ

Thân trai bể khổ vô bờ
Biết khôn thì phải fòng hờ nữ nhi
Trời sanh con gái làm chi...
:D và...
KHUYÊN CON GÁI
Em cứ mặc, nhưng xin đừng mỏng quá
Để bao người chột dạ bước liêu xiêu
Nước da kia mà để lộ ra nhiều
Sẽ bị nắng với mưa làm cho nám!
Em cứ mặc nhưng xin đừng quá ngắn
Hở phần lưng, ôi đã khó coi sao!
Huống chi đưa cái lõm rốn ra chào
Vô duyên thế làm sao ai coi được!
Mông má có đầy, mắt môi có ướt
Cũng không làm "tha thứ" được gì đâu
Lỡ quen nhau, giao ước buổi sơ đầu
Đừng đòi học kiểu khoe khoang, mốt, chảnh...
Van em cứ hồn nhiên, đừng đỏng đảnh
Quần sa tanh và áo lụa Hà Đông
Giản dị thôi mà duyên dáng vô cùng
Em nên nhớ, còn cho mình ngắm nữa
Em cứ mặc van em đừng...thả cửa
Xin hãy là cô Tấm của ngày xưa
Mộc mạc, đơn sơ, giản dị, quê mùa....