Chùa Hội Khánh
Ngôi chùa cổ nhất và có lối kiến trúc tiêu biểu của xứ Đàng trong ở
Bình Dương có lẽ là chùa Hội Khánh, tọa lạc tại phường Phú Cường, thị
xã Thủ Dầu Một.
Chùa do Đại Ngạn Thiên sư đứng ra xây cất năm Tân Dậu (1741),
niên hiệu Cảnh Hưng thứ hai triều vua Lê Hiến Tông. Năm 1860, chùa Hội
Khánh bị thực dân Pháp thiêu hủy vì ở đây có nhiều người hoạt động
trong "hội kín". Năm 1868 hòa thượng Chánh Đắc cho xây lại chùa Hội
Khánh ngay cạnh nền đất của ngôi chùa cũ.
Chùa nằm trên một khoảng đất rộng bằng phẳng ngang lưng đồi bốn
bề thoáng đãng. Phía trước có hàng rào cao với hai cổng chính. Cần lưu
ý là cổng chùa Hội Khánh do thợ Thủ tạo tác đã nổi rõ tính hình khối bề
thế thay cho nét chạm trổ trau chốt tỉ mỉ của cánh thợ miền Trung hay
Bắc. Phía đông và phía trước chánh diện có 8 ngọn tháp nằm rải rác là
nơi chứa hài cốt của tám đời hòa thượng trụ trì. Phần chính diện (đại
bái) với 3 gian chính và 2 chái rộng, mái lợp ngói ống. Chính giữa đặt
một tượng Phật cao khoảng 2 mét và 100 tượng Phật các loại có kích
thước vừa phải. Trải qua một khoảng thời gian dài không tu sửa giàn kèo
cột đã bị hư hỏng hoàn toàn, mái bị sụp lở nhiều nơi. Bốn vách tường
chung quanh được dựng bằng ván cũng đã bị tháo gỡ vì mối mọt. Nhà chùa
phải dời 100 bức tượng Phật qua nơi khác để tránh nắng mưa bào mòn. Kế
với nhà chánh diện là giảng đường gồm 5 gian với 2 hàng hiên rộng, mái
lợp ngói máng, hợp với chánh điện thành kiểu chử "đinh". Bên trong
giảng đường được trang trí bằng nhiều câu đối và chữ viết có nội dung
trích từ kinh phật. Tất cả được khắc trên gỗ quí sơn sơn thếp vàng hoặc
cẩn ốc xà cừ. Những tủ đượng kinh sách, bàn kệ đặt tượng Phật đều được
làm bằng gỗ quí đen bóng có khắc chạm nhiều hoa văn đẹp mắt. Đặc biệt
tại đây có đặt tượng 18 vị La Hán. Mỗi tượng một dáng vẻ khác nhau. Cái
đẹp của các tượng này là nghệ nhân đã thể hiện được nét mặt rất Việt
Nam và xử lý một cách thành công thần thái tươi vui hoan hỉ. Một số
tượng nhát đục khá mạnh dạn, khét lõm ở má, ở miệng, đã tạo nên các nếp
nhăn rất sinh động tài tình. Giá trị mỹ thuật của các tượng này cao hơn
hẳn so với các tượng cùng đề tài có cùng niên đại. Ngay cả thế hệ tượng
thứ hai ở các chùa chiền xứ Sài Gòn - Gia Định cũng không có tượng nào
so sánh được. Chỉ riêng bộ tượng La Hán này cũng đủ để khẳng định giá
trị nghệ thuật điêu khắc gỗ của người thợ Thủ.
Ngoài giá trị nghệ thuật, chùa Hội Khánh còn có một vị trí đặt
biệt trong trang sử của dân tộc. Chính nơi đây cụ phó bảng Nguyễn Sinh
Sắc thân sinh của Bác Hồ đã đến cư ngụ nhiều lần trong khoảng thời gian
từ 1923 đến 1928 trên đường bôn tẩu lánh mặt thực dân Pháp. Trong thời
gian ở chùa phó bảng đã lập ra Hội Danh Dự. Hoạt động chủ yếu của hội
là dạy học, bốc thuốc và giáo dục nhân dân địa phương tinh thần yêu
nước. Năm 1926 thực dân Pháp hay tin và giải tán Hội. Hiện nay nhà chùa
còn lưu giữ được bộ ván gỗ bằng gỗ quý lúc sinh thời cụ Nguyễn Sinh Sắc
vẫn thường dùng làm nơi dạy học, đọc sách và nghỉ ngơi.
Chùa Hội Khánh đã được tỉnh Sông Bé công nhận là một di tích văn hóa - lịch sử.
(Nguồn: Theo binhduong.gov.vn)
Những tin khác:
Hồ Bình An - điểm hẹn của những người yêu thiên nhiên
Di tích lịch sử Long Hưng cổ tự ở Bình Dương
Khu câu cá giải trí Sinh Đôi
Khám phá vẻ đẹp hùng vĩ của Suối trúc
Hồ Dầu Tiếng: tiềm năng du lịch đang được đánh thức
|